Cố Khiếu Hành tất nhiên là khiêm tốn nói nhất định sẽ để Thẩm Ngưng Sơ vui vẻ.
Không lâu sau, mọi người trong nhà họ Trần cũng lần lượt thức dậy, Thẩm Ngưng Sơ vẫn là người dậy muộn nhất, nhưng cũng đã bảy giờ.
Cô đã quen với việc Cố Khiếu Hành luôn đến sớm, xuống lầu nhìn thấy người ta ở phòng khách cũng không hề ngạc nhiên, thậm chí còn nhiệt tình chào hỏi: "Anh Cố, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Cố Khiếu Hành nhìn người con gái tràn đầy năng lượng từ trên lầu đi xuống, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cô, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, cho đến khi ra khỏi cửa nụ cười mới biến mất.
Đợi hai người ra khỏi cửa, Tống Cúc Phân mới không nhịn được mà cảm thán một câu, "Sao hôm nay cảm giác A Hành khác mọi ngày thế nhỉ."
Chu Vân Thanh nói: "Tôi cũng thấy thế, nhưng lại không nói ra được."
Trần Uyển Trân ở bên cạnh bèn lên tiếng: "Có phải là vì thay áo sơ mi trắng không, con nhớ trước đây A Hành lúc nào cũng mặc áo sơ mi xanh bộ đội."
Tống Cúc Phân và Chu Vân Thanh nhìn nhau, sau đó đồng thời gật đầu: "Đúng là thế thật, A Hành mặc áo sơ mi trắng đẹp trai hơn hẳn." Trong ký ức của Chu Vân Thanh, Cố Khiếu Hành có phần già dặn hơn A Luật, rõ ràng là cùng tuổi nhưng A Hành trông rất chững chạc.
Sự chững chạc như vậy tự nhiên sẽ thiếu đi một chút khí chất tươi sáng, rạng rỡ của tuổi trẻ, hôm nay thay một bộ quần áo khác trông có vẻ tràn đầy sức sống hơn.
Mấy người họ vẫn còn đang bàn tán về việc Cố Khiếu Hành thay quần áo trông trẻ trung đẹp trai hơn, chỉ có Trần Quý Uyên là ánh mắt có chút sâu xa, sao ông lại có cảm giác thằng nhóc này không có ý đồ gì tốt đẹp nhỉ?
Cố Khiếu Hành thay quần áo quả thực là vì muốn xứng đôi với Thẩm Ngưng Sơ hơn, dù sao thì anh lớn hơn cô nhiều như vậy là sự thật.
Nhưng Thẩm Ngưng Sơ thật sự rất thích Cố Khiếu Hành mặc áo sơ mi trắng, phải nói là con gái rất dễ bị những người mặc áo sơ mi trắng đẹp trai chinh phục, huống chi Thẩm Ngưng Sơ lại là một người coi trọng ngoại hình.
Đương nhiên thấy đẹp trai cô cũng không tiếc lời khen ngợi: "Anh Cố hôm nay đẹp trai quá đi!"
Cố Khiếu Hành thật ra có chút căng thẳng, cho nên sau khi lên xe vẫn luôn không nói gì, chỉ tập trung lái xe, đương nhiên trong lòng cũng đang nghĩ xem lát nữa phải nói thế nào.
Bất chợt nghe thấy Thẩm Ngưng Sơ nói vậy, cơ mặt anh không tự chủ được mà giật giật, nhưng chỉ vì một câu khen ngợi mà Cố Khiếu Hành lại căng thẳng không thôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trái tim như pháo hoa nổ tung, ngây người mất hai giây mới nhớ ra phải đáp lại: "Cảm ơn, Tiểu Sơ hôm nay cũng rất xinh đẹp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Ngưng Sơ nhìn thấy Cố Khiếu Hành nắm chặt vô lăng đến mức gân xanh nổi lên, nhận ra sự căng thẳng của anh, bỗng nhiên đảo mắt, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn người đang lái xe hỏi: "Chỉ có hôm nay là xinh đẹp thôi sao?" TruyenLau
Câu nói này khiến Cố Khiếu Hành lập tức nhận ra mình vừa nói sai, vội vàng lắc đầu: "Không có, Tiểu Sơ lúc nào cũng xinh đẹp."
Thẩm Ngưng Sơ rất thân thiết với Cố Khiếu Hành, sau khi trở về nhà, ngoài anh ba ra thì cô tiếp xúc nhiều nhất với Cố Khiếu Hành, người càng thân thiết thì sẽ càng không có phép tắc.
Nhất là Thẩm Ngưng Sơ, bởi vì trước đây cô đơn lớn lên một mình, bên cạnh có người thân, sự lấn lướt trong tình cảm lại càng nghiêm trọng hơn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cho nên đối mặt với câu nói của Cố Khiếu Hành, cô khịt mũi một tiếng: “Coi như anh có mắt nhìn.”
Câu nói này khiến Cố Khiếu Hành bật cười, anh gật đầu đồng ý: “Anh quả thực rất có mắt nhìn.”
Thẩm Ngưng Sơ không nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh, còn tưởng anh đang tự luyến, bèn “chậc chậc” hai tiếng: “Người nào đó thật chẳng khiêm tốn chút nào!”
Hai người cứ thế đấu khẩu qua lại, Cố Khiếu Hành cũng không còn căng thẳng nữa, rất nhanh hai người đã đến công viên Đông Hồ, lúc này trong công viên cũng có một số trò chơi, nhưng mà rất đơn giản, chỉ là bập bênh gì đó.
Hôm nay là chủ nhật, sáng sớm công viên đã có không ít người.
Cố Khiếu Hành mua vé xong thì dẫn Thẩm Ngưng Sơ vào, vừa vào trong nhìn thấy người đông nghịt thì cảm thấy hối hận, mình định tỏ tình mà, sao lại đông người thế này?
Ngược lại Thẩm Ngưng Sơ thật sự tưởng là ra ngoài chơi, cái gì cũng thấy mới mẻ, kéo Cố Khiếu Hành đi xem đông xem tây.
Nhìn thấy Thẩm Ngưng Sơ vui vẻ như vậy, Cố Khiếu Hành nghĩ như vậy cũng đáng, chuyện tỏ tình để sau cũng được.
Chờ mãi cho đến giữa trưa, trời nắng nóng, người trong công viên cũng dần thưa thớt, nhưng chơi cả buổi sáng Thẩm Ngưng Sơ cũng lộ vẻ mệt mỏi.
Cố Khiếu Hành lại không nỡ để cô cứ ở mãi trong công viên, vội vàng đưa người đến nhà hàng quốc doanh định ăn cơm trưa.
Ăn cơm xong thì cũng sắp đến giờ chiếu phim, Cố Khiếu Hành lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội tỏ tình.
Xem phim xong lại đi dạo cửa hàng bách hóa, lúc này tuy không có trà sữa, nhưng kem que trước cửa hàng bách hóa lại vô cùng hấp dẫn.
Thẩm Ngưng Sơ thích mê, vừa ăn kem que vừa dạo cửa hàng bách hóa, khiến cô có cảm giác như được quay lại thời hiện đại.
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.