Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

Nghe vậy, Trần Đại Dũng suy nghĩ kỹ lại thấy cũng có khả năng, dù sao đứa bé đang trong tay mình, bà ta chỉ cần kiếm đại một cái cớ là có thể lừa gạt được, nghĩ đến đây ông ta đột nhiên nghiến răng nghiến lợi với người chị họ này: “Để tôi đi hỏi xem bà ta có thật sự làm chuyện này không, mấy năm nay con trai lớn nhà bà ta nằm liệt giường, con thứ hai thì ngốc nghếch, vợ chồng tôi thức khuya dậy sớm làm việc xong, còn phải đến thôn của họ giúp đỡ công việc, nhà họ Trần tôi rốt cuộc đã có lỗi gì với bà ta, bà ta lại muốn hại chúng ta như vậy.”

Nhìn bề ngoài thì Trần Đại Dũng là chủ gia đình, nói gì ai cũng phải nghe theo, nhưng người tính toán nhất lại là Phùng Mai Hoa, bà ta kéo Trần Đại Dũng lại nói: “Ông già, đừng nóng, chuyện này chúng ta không có bằng chứng, hay là thế này, chúng ta viết thư cho con bé Tố Tố, hỏi ý kiến của nó, nhân lúc này tôi cũng có thể đến nhà chị họ Tú Lan xem sao, dò hỏi một chút.”

Lỡ như họ đoán sai, mà đắc tội với Triệu Tú Lan thì đúng là hại con bé Tố Tố.

Năm ngoái con bé Tố Tố có nói, nó đã nhờ cha mẹ bên đó se duyên cho con gái nó, nghe nói sắp đính hôn với một vị sĩ quan quân đội.

Chỉ cần đợi chuyện hôn nhân của cháu gái được ấn định, bọn họ có thể hoàn toàn yên tâm.

Mấy năm nữa còn có thể kiếm cớ đón hai vợ chồng họ lên thành phố hưởng phúc.

Phùng Mai Hoa nghĩ đến những lời con gái nói với mình và cả sự lo lắng của nó, nhất định không thể để chuyện tốt của con bé Tố Tố bị phá hỏng.

Trần Đại Dũng tuy là kẻ thô lỗ, nhưng cũng biết phân biệt phải trái, nghe vợ nói vậy cũng bình tĩnh lại, ông ta nheo mắt hỏi: “Con bé Tố Tố không phải là bảo chúng ta sau này không được chủ động liên lạc sao? Chúng ta viết thư cho nó, nó có vui không?”

Nói đến chuyện này, trong lòng Phùng Mai Hoa cũng có chút lo lắng, con bé Tố Tố từ nhỏ đã không được nuôi dưỡng bên cạnh họ, bây giờ gia đình đó đã trở thành quan lớn rồi, con bé Tố Tố chính là tiểu thư đài các, tính tình đương nhiên cũng là tính tiểu thư.

Năm xưa, hai người họ vì không thể tìm được Tố Tố nên rất buồn phiền, mãi đến năm ngoái mới chịu nhìn mặt, nhưng cũng đã nói rõ ràng, chuyện này nhất định phải chôn vùi trong bụng, bất kể là vì Tố Tố và hai đứa cháu ngoại hay là vì chuyện này của họ cũng không thể làm lớn lên được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu không, nếu nhà kia biết được đứa con của mình năm xưa bị họ tráo đổi, e rằng cả nhà sẽ mất mạng, huống chi bao nhiêu năm nay họ đối xử với Trần Uyển Trân như thế nào cũng rõ ràng.

“Tình huống đặc biệt, Tố Tố nhất định sẽ hiểu cho.”

Phùng Mai Hoa nói xong, Trần Đại Dũng lại nghĩ đến Vương Đại Hoa, “Nói đi nói lại đều tại Vương Đại Hoa cái thứ chẳng nên thân ấy.” Thật là đồ thiển cận, đã nói là không có việc gì thì đừng đến chỗ Trần Uyển Trân gây chuyện, gần đây vị lãnh đạo kia của Thẩm Bách Bình lại muốn gửi tiền tử tuất đến, nếu như náo loạn lên thì vị lãnh đạo kia cũng đủ cho người ta khốn đốn.

Hơn nữa ai có thể ngờ được vị lãnh đạo kia của Thẩm Bách Bình lại là họ hàng bên nhà chồng của Tố Tố.

Nếu không phải vì ông ta, có lẽ họ cũng không thể nhanh như vậy nhận lại Tố Tố, chỉ là Tố Tố nói, người nọ tính tình lạnh nhạt không có chút tình nghĩa nào, rõ ràng là làm lãnh đạo trong quân đội, chồng của Tố Tố là em họ của ông ta nhờ ông ta sắp xếp một công việc nhẹ nhàng cũng không được.

Khiến cho chồng của Tố Tố chỉ có thể vào nhà máy thép ở huyện bên cạnh, nghe nói trong một lần luyện thép còn bị thương một chân, bây giờ đi khập khiễng một chân.

Trần Đại Dũng nghĩ đến người đàn ông mặt lạnh như băng kia, năm đó khi đưa tiền cho mình cái ánh mắt kia, bây giờ nghĩ lại vẫn khiến người ta rợn tóc gáy.

Nói đến Vương Đại Hoa, Phùng Mai Hoa cũng rất là ghét bỏ, mấy năm nay cứ như khúc gỗ, thảo nào năm đó thà không cần sính lễ, còn bù thêm một bộ đồ gỗ làm của hồi môn cũng muốn gả cho con trai cả, cái đầu heo này ở nhà nào cũng là thứ phá hoại.

Hai vợ chồng đang bực bội thì Trần Tú Quyên ở ngoài gõ cửa: “Ông nội, bà nội.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vương Đại Hoa thấy bố mẹ chồng vào nhà cả buổi trời cũng không có động tĩnh gì, có chút lo lắng, không phải là lo lắng họ không đi dạy dỗ mẹ con Trần Uyển Trân, mà là lo lắng hai người họ đang tính toán cách đuổi mình ra khỏi nhà.

Hai năm gần đây, bà ta phát hiện bố mẹ chồng đã khác xưa, trước đây bà ta sinh ra đứa cháu đích tôn này, hai người họ coi bà ta như cục vàng, còn nói bà ta là công thần của nhà họ Trần, kể cả sau đó sinh ra Tú Quyên, Tú Quyên cũng được yêu thương hết mực, dù sao cũng được yêu thương hơn nhà con thứ ba, nhưng mà từ năm ngoái thái độ của hai người họ đối với bà ta dần dần lạnh nhạt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu