Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 70

Những năm gần đây từ tiền tuyến đến Dung Thành, hai người là bạn bè là đồng đội lại càng giống anh em ruột, lần này ông đi công tác hai tháng, nào ngờ về đến nơi lại nghe được chuyện lớn như vậy, nên cũng không kịp nghỉ ngơi, không tìm thấy người ở nhà họ Trần nên đã chạy thẳng đến quân đội.

“Sao không ở nhà nghỉ ngơi?” Cảnh vệ định vào pha trà cho Thái thủ trưởng thì bị Trần Quý Uyên phất tay ngăn lại, tự mình pha cho lão bằng hữu loại trà bình thường ông không nỡ uống rồi đưa đến trước mặt Thái Hạc Chương.

Thái Hạc Chương ngửi mùi trà là biết ngay lão bằng hữu này đang vui vẻ, bèn cố ý trêu chọc: “Ồ, lão Trần, đây là có chuyện vui à? Đến cả trà ngon cũng chịu mang ra.”

Trần Quý Uyên nhịn không được trợn trắng mắt với người này, ông không tin A Hành và Đức Dung không nói với ông ta, bất quá hôm nay tâm trạng ông thật sự rất tốt nên cũng không so đo với ông ta, hơn nữa còn hào phóng thừa nhận: “Đúng là có chuyện vui, nhưng tôi không nói cho cậu biết.”

“Ây dô, còn giả vờ như tôi không biết, chẳng phải là đón con gái ruột về rồi sao!”

Hai vị thủ trưởng ngày thường vốn nghiêm nghị lúc này nào còn đâu vẻ uy nghiêm trong mắt người khác, đang vui vẻ đấu khẩu.

Trần Quý Uyên biết ngay lão già này đã biết từ lâu, hừ lạnh một tiếng: “Thế nào, còn chưa chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh cho con gái và cháu gái ngoại của tôi à? Vậy sau này tôi sẽ không cho con gái và cháu gái ngoại gọi cậu là ông ngoại nữa đâu.” Nói xong còn nhịn không được khoe khoang: “Cậu còn chưa biết đâu, cháu gái ngoại của tôi ngoan lắm, giọng nói cứ như hát vậy, suốt ngày ông ngoại ông ngoại gọi nghe thích lắm.”

Làm sao Thái Hạc Chương không biết, vừa về đến nhà vợ đã nói không ngừng, giọng điệu kia không cần phải nói cũng biết là hâm mộ đến mức nào, ngay cả đứa nhỏ A Hành kia khi nhắc đến con gái và cháu gái ngoại vừa được nhà họ Trần đón về cũng khen, cười nói: “Lễ vật gì mới xứng với cháu gái ngoại của cậu chứ, hay là gả A Hành cho nhà cậu luôn đi.”

Ông Trần Quý Uyên vẫn luôn rất yêu quý Cố Khiếu Hành, tuy rằng đối với cháu trai cũng hài lòng, nhưng đối với Cố Khiếu Hành lại khác, ông luôn cảm thấy thằng bé A Hành này sau này nhất định là nhân tài tướng soái xuất sắc.

Lúc này nghe Thái Hạc Chương nói như vậy, đột nhiên tâm tư ông khẽ động, bất quá nghĩ đến Thái Hạc Chương là một lão hồ ly, trước kia khi ông nói muốn nhận A Hành làm cháu trai thì người này cứ ậm ừ từ chối.

Hôm nay sao lại đổi tính rồi?

Đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, lại nhìn Thái Hạc Chương một cái, người này vào cửa nửa câu cũng không chủ động nhắc đến chuyện con gái và cháu gái ngoại của mình, mình bảo ông ta chuẩn bị lễ hậu, ông ta lại trực tiếp đưa cháu ngoại đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng lẽ là đến cướp cháu gái ngoại của mình?

"Vậy thì không được!" Lúc này Trần Quý Uyên lại tỏ vẻ kiêu ngạo, dù sao trong tay mình có một cô cháu gái ngoại xinh xắn, sau này muốn cháu rể nào mà chẳng được, ông phải chọn lựa cho kỹ càng.

Thái Hạc Chương liếc mắt nhìn Trần Quý Uyên đang đắc ý dào dạt, thật là, nhưng càng như vậy ông lại càng tò mò về cô bé này, dự định tối nay sẽ đến nhà họ Trần xem thử cô bé này thế nào.

Vừa hay vợ ông đã chuẩn bị quà cáp xong xuôi, không thể lãng phí quà được.

Thái Hạc Chương nhìn Trần Quý Uyên mặt mày hớn hở, đúng lúc bảo ông bình tĩnh lại một chút, bèn hỏi chuyện nhà kia: "Tôi nghe A Dung nói đứa nhỏ bị người ta cố ý tráo đổi? Bắt được người chưa?"

Nói đến chuyện này, trên mặt Trần Quý Uyên quả nhiên không còn nụ cười: "Bắt được rồi." Còn có phẫn nộ.

"Xử lý thế nào?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Vụ án đã chuyển giao cho công an tỉnh, Cảnh An đã đích thân đi một chuyến, những kẻ gây ra tội ác này đều sẽ bị trừng trị thích đáng."

Thái Hạc Chương gật đầu: "Vậy còn Trần Tố bên kia thì sao?"

Trần Quý Uyên nghe đến cái tên người con gái đã gọi mình là ba ba hơn ba mươi năm này, trong lòng không hề d.a.o động, trước không nói đến việc cha mẹ cô ta đã làm những chuyện ác nào, chỉ riêng cô con gái này trong lòng ông cũng không hề có chút vị trí nào.

Nghe đến tên Trần Tố, ông không khỏi nghĩ đến con gái A Trân của mình, rõ ràng con bé vừa mới về nhà, trong lòng đều là người thân, còn Trần Tố thì sao? Ông nuôi nấng cô ta ăn sung mặc sướng, chỉ vì không chịu dùng quan hệ để giải quyết công việc cho Tống Thành, cô ta ngay cả chút tình người cơ bản cũng không có.

Vân Thanh thương yêu cô ta như vậy, từ nhỏ đã nâng niu cô ta trong lòng bàn tay, vậy mà cô ta thì sao? Biết mẹ ốm, còn trơ mắt nhìn mẹ mình đội mưa lớn đến đưa ô cho mình.
TruyenLau

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu