Bây giờ hai người Đào Nhất Bình đã bị bắt, chuyện của bọn họ vẫn đang trong quá trình thẩm vấn, hai người đã bị xác định là phản quốc thông địch, còn Trần Tố thì sao? Cho dù là người dân bình thường cũng không thể dung thứ cho kẻ phản bội, huống chi là quân nhân như Trần Quý Uyên, đối với gián điệp và kẻ phản bội đều không khoan nhượng.
"Lỗ Thành Dũng đã dẫn người đến đó rồi."
Những chuyện này gần như đều được hoàn thành trong im lặng vào tối hôm đó.
Tuy nhiên, cho dù như vậy, khu tập thể vào ngày hôm sau vẫn xôn xao, không phải vì chuyện của Đào Nhất Bình, mà là chuyện nhà Trần Tố bị bắt.
Tối hôm qua, ngoại trừ Tống Thành ở nhà máy cơ khí huyện, tất cả mọi người nhà Trần Tố đều bị đưa đi.
Hơn nữa, toàn bộ khu tập thể bắt đầu giới nghiêm, tất cả mọi người chỉ được vào chứ không được ra, thậm chí Tống Kiều cũng không thể đi học.
Là người nhà quân nhân, nhiều người đã quen rồi, nhưng cũng không thể ngăn được lòng hiếu kỳ.
"Mọi người nghe nói chưa? Nghe nói Trần Tố bị bắt là vì đã lén lút hạ độc Chu Vân Thanh."
"Trời ơi, bà ta còn là người sao? Nhà họ Trần nuôi bà ta bao nhiêu năm, bà ta thật quá độc ác."
"..."
Khu tập thể ồn ào náo nhiệt, còn Trần Tố ở trong phòng thẩm vấn chuyên dụng của quân khu thì lại đang thất thần, bà ta cứ nghĩ mình bị bại lộ chuyện hạ độc Chu Vân Thanh, nhưng không ngờ lại nghe thấy người thẩm vấn hỏi bà ta làm thế nào để qua lại giữa hai người Đào Nhất Bình, nghe vậy, Trần Tố trợn tròn mắt khó tin.
"Cái gì mà hai người Đào Nhất Bình? Ở đâu ra hai người Đào Nhất Bình?"
TruyenLau
Không biết vì sao Trần Tố đột nhiên kích động, có lẽ là vì không cam lòng bị lừa và không thể tin được mà vùng vẫy muốn xông ra ngoài: "Các người nói bậy bạ gì vậy, cái gì hai mà Đào Nhất Bình, các người dựa vào đâu mà bắt tôi, Nhất Bình anh ấy sao rồi?"
"Ngồi xuống!" Chiến sĩ phụ trách canh giữ mặt lạnh túm người ấn xuống.
Hai chiến sĩ phụ trách thẩm vấn nhìn nhau, đang định nói thì Cố Khiếu Hành đi vào: "Chuyện gì vậy?"
"Đoàn trưởng Cố, hình như Trần Tố cũng không biết có hai Đào Nhất Bình." Chiến sĩ thẩm vấn đứng dậy chào Cố Khiếu Hành rồi mới mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
Trần Luật chậm hơn một bước nhưng lại biết đ.â.m sau lưng, nghe vậy liền cười khẩy một tiếng: "Với cái đầu óc của bà ta thì đúng là không phân biệt được."
"Trần Luật..." Trần Tố bị người ta ấn vai nghe vậy lại vùng vẫy, hai mắt như muốn phun nọc độc nhìn chằm chằm Trần Luật, hận không thể nuốt sống Trần Luật.
Trần Luật chẳng thèm để ý đến Trần Tố đang phát điên, mà nói với hai chiến hữu kia: "Hai người ra ngoài trước đi, tiếp theo tôi và Đoàn trưởng Cố sẽ thẩm vấn."
TruyenLau.com
"Rõ." Hai chiến sĩ phụ trách thẩm vấn đáp lớn rồi thu dọn đồ đạc quay người rời đi.
Cố Khiếu Hành không rảnh rỗi như Trần Luật, còn châm chọc Trần Tố một câu, ngồi xuống trực tiếp vào chủ đề: "Thân phận gián điệp của Đào Nhất Bình đã được xác định, là người lớn lên trong đại viện, cô hẳn phải biết hậu quả của việc làm gián điệp, con gái và con trai cô vẫn đang ở phòng thẩm vấn bên cạnh, nếu cô muốn kéo cả bọn chúng cùng c.h.ế.t thì cứ tiếp tục không khai báo gì cả."
Phải nói là Cố Khiếu Hành cũng hiểu Trần Tố đôi chút, tuy không phải thứ tốt lành gì nhưng đối với hai đứa trẻ thì lại không tệ.
Quả nhiên Trần Tố nghe vậy lập tức ngoan ngoãn, thậm chí hai mắt còn có chút trống rỗng, ngơ ngác nhìn Cố Khiếu Hành hỏi: "Vừa nãy bọn họ nói hai Đào Nhất Bình là có ý gì?"
Cố Khiếu Hành đoán là Trần Tố không biết chuyện thân phận của Đào Nhất Bình, dù sao thì như Trần Luật đã nói, với cái đầu óc của Trần Tố, nếu biết sớm thân phận của Đào Nhất Bình thì đã sớm để lộ sơ hở.
Nhưng dù không biết thì những việc ác mà bà ta làm cũng sẽ không biến mất.
"Nghĩa đen, hai Đào Nhất Bình, người mà cô thường xuyên gặp không phải là Đào Nhất Bình của bệnh viện Nam An."
Lời nói vô tình của Cố Khiếu Hành như một tiếng sấm sét đánh sập ngôi nhà mà bà ta tự cho là an toàn.
Miệng lẩm bẩm: "Không thể, không thể nào."
"Bây giờ khai báo xem cô liên lạc với Đào Nhất Bình như thế nào."
Thái độ của Cố Khiếu Hành công tư phân minh, cũng có thể nói là lạnh nhạt nhưng chính thái độ này lại khiến Trần Tố an tâm, ngược lại Trần Luật ở bên cạnh cười khẩy một tiếng khiến Trần Tố như lâm đại địch.
Bà ta dù có ngu ngốc và xấu xa đến đâu thì cũng biết thái độ của quân đội đối với gián điệp, một khi dính líu đến gián điệp thì không chỉ bà ta mà cả con cái bà ta cũng xong đời.
Hiện tại cuộc sống của bà ta là do bà ta cẩn thận duy trì, cho dù bà ta có xảy ra chuyện gì cũng không thể để hai đứa trẻ xảy ra chuyện, bà ta biết mình có giải thích thế nào thì Trần Luật cũng sẽ không tin mình, ngược lại Cố Khiếu Hành lạnh lùng lại trở thành hy vọng của bà ta.
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.