Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 156

“Vân Thanh, trong lòng tôi cứ trống rỗng thế nào ấy.”

Chu Vân Thanh sao lại không như vậy: “Ai mà chẳng thế?”

Nghe vợ nói cũng khó chịu, Trần Quý Uyên bỗng nhướng mày, hưng phấn nói: “Nếu vậy, hay là tôi điều thằng nhóc Cố kia đến Tây Bắc?” Nó mà đến Tây Bắc thì không thể giành cháu ngoại của ông được nữa.

Chu Vân Thanh nghe xong liền trợn mắt nhìn chồng: “Ông nói bậy bạ gì thế, nhỡ đâu lúc đó Tiểu Sơ cũng đi theo thì sao, ông đúng là gậy ông đập lưng ông.”

Trần Quý Uyên nghe vậy, đúng là có khả năng, thằng nhóc Cố Khiếu Hành này lắm trò lắm.

Chu Vân Thanh biết chồng không nỡ xa cháu ngoại, nhưng quá trình trưởng thành của con cháu chính là quá trình cha mẹ buông tay, con cháu đời sau cũng không phải là công cụ trong tay họ, mà là những sinh mệnh bằng xương bằng thịt.

Không gì quan trọng bằng việc để chúng được vui vẻ, hạnh phúc.

Trần Quý Uyên nghe lời vợ nói, không ngờ bản thân lại không được khoáng đạt bằng vợ, nhất thời vô cùng hổ thẹn.

“Vân Thanh...”

“Qúy Uyên, em biết anh vì chuyện của A Trân mà cảm thấy có lỗi với hai mẹ con họ, muốn dốc hết sức bù đắp, nhưng con cái hạnh phúc chẳng phải là sự bù đắp lớn nhất hay sao?”

“Hơn nữa sau này hai đứa kết hôn, nhà mình rộng như vậy cứ để Tiểu Sơ và A Hành ở nhà, chẳng phải là ở bên cạnh mình hay sao?”

Trần Quý Uyên nghĩ vậy cũng thấy đúng, cục tức trong lòng cũng tan biến.

————

Mối quan hệ của hai đứa trẻ coi như đã chắc chắn, vì lý do công việc nên bố mẹ Cố Khiếu Hành vẫn chưa có dịp về, nhưng Cố Khiếu Hành vẫn gọi điện thoại báo tin.
TruyenLau
Hai vợ chồng biết con trai đã tìm được đối tượng, lại là cháu ngoại của nhà họ Trần thì vô cùng xúc động, nếu không phải vì công việc không thể rời đi, thật sự là muốn về nhà ngay lập tức.

Đương nhiên người chưa về thì quà không thể thiếu, ngoài những món quà đã chuẩn bị từ trước thì còn có một cuốn sổ tiết kiệm.

Bên trong còn kẹp rất nhiều loại phiếu, đây đều là hai vợ chồng chuẩn bị cho con trai út kết hôn, bây giờ đương nhiên có thể đưa hết cho con trai.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Khiếu Hành cũng không khách sáo, sau khi cảm ơn bố mẹ thì nhận lấy tất cả.

Từ sau khi Cố Khiếu Hành đến nhà, Thái Hạc Chương và Hồ Đức Dung cũng bắt đầu chuẩn bị lễ vật để đến nhà gái.

Tuy hai nhà thân thiết nhưng chuyện này càng không thể qua loa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãi đến trước ngày Chủ nhật, Hồ Đức Dung và Thái Hạc Chương mới chuẩn bị xong lễ vật ra mắt, tối hôm đó anh cả, chị dâu cả và các anh họ của Thẩm Ngưng Sơ cũng về.

Vì cậu hai đang công tác ở đơn vị chưa thể về nên chỉ có dì hai về.

Dù sao thì chuyện cháu gái có đối tượng là quan trọng nhất.

Vì vậy, tối nay nhà họ Trần rất náo nhiệt, trên bàn ăn tối vô cùng rôm rả, Cố Khiếu Hành đương nhiên ngồi cạnh người yêu của mình, lúc ăn cơm hết sức chăm sóc Thẩm Ngưng Sơ, thậm chí còn gỡ hết xương cá rồi mới gắp thịt cá vào bát cho cô.

Hành động này khiến Thái Hạc Chương cảm thấy không nỡ nhìn thẳng, nhưng nhìn thấy cháu ngoại của mình biết cách chăm sóc người khác như vậy cũng không khỏi cảm thấy an ủi, cuối cùng cũng không làm mất mặt nhà họ Trần, dù sao thì chăm sóc người yêu của mình cũng không có gì đáng xấu hổ.

Hành động này của Cố Khiếu Hành lại khiến nhà họ Trần thêm phần hài lòng, đương nhiên là trừ Trần Luật ra.

Trong lòng anh ấy khó chịu vô cùng, lúc ăn cơm đến nghiến cả răng, tên chó c.h.ế.t tiệt này chắc chắn là giấu diếm mình dụ dỗ em gái mình đi rồi.

Từ ngày yêu nhau, tình cảm của Thẩm Ngưng Sơ và Cố Khiếu Hành tiến triển vượt bậc, giờ đây hoàn toàn là do Cố Khiếu Hành đưa đón Thẩm Ngưng Sơ đi học về.

Trần Luật - anh trai cô, ngược lại trở thành người thừa, hắn cũng không phải kẻ vô tâm, chỉ là trong lòng có chút không cam lòng.

Nhưng sự không cam lòng này chưa kéo dài được hai ngày thì đã đón nhận một tin tốt, Cố Khiếu Hành có nhiệm vụ phải đi công tác xa.

Trần Luật nghe được tin này thì tất nhiên phải đi khoe khoang một phen, kết quả là tên kia hiện tại rất tự tin, chẳng những không tiếp nhận khiêu khích mà còn trơ trẽn nói: "Anh ba, khoảng thời gian này phiền anh chăm sóc Tiểu Sơ giúp em."

Trần Luật có cảm giác như đ.ấ.m vào bông, tức đến nghiến răng nghiến lợi mà không có chỗ nào để trút giận, còn phải đồng ý, dù sao đó cũng là em gái ruột của hắn.

Cho nên hắn mới nói tên này âm hiểm, rõ ràng là em gái của anh ấy, anh ấy còn không biết chăm sóc sao? Vậy mà tên này cứ phải nhắc một câu, mình mà không đồng ý thì chắc chắn không được, mà đồng ý thì lại mắc bẫy, chứng tỏ mình có tức giận đến đâu cũng phải nghe lời hắn, thật sự là âm hiểm đáng ghét đến cực điểm.

"Em gái ruột của tôi, chẳng lẽ tôi không biết chăm sóc?"

"Vậy thì đa tạ anh ba."

"..." Tức c.h.ế.t mất!

Đây là lần đầu tiên Cố Khiếu Hành đi công tác xa nhà sau khi xác nhận quan hệ, cho nên buổi tối nhất định phải đến chào tạm biệt Thẩm Ngưng Sơ.

Lúc anh đến thì Trần Quý Uyên, Chu Vân Thanh và Trần Uyển Trân đều đang ở phòng khách, sau khi vào nhà, Cố Khiếu Hành lễ phép chào hỏi: "Ông ngoại, bà ngoại, bác gái Uyển Trân."

"A Hành đến rồi." Trần Uyển Trân đã coi Cố Khiếu Hành như con rể rồi, cho nên thấy anh đến liền nói thẳng: "Tiểu Sơ đang ở trên lầu."

Cố Khiếu Hành cười nói: "Vậy con lên tìm Tiểu Sơ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu