Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 21

Lâm Cẩm Tú nhìn Thẩm Ngưng Sơ, có chút ngại ngùng gật đầu: "Người ta cũng được, là công nhân tiên tiến của nhà máy, còn được cử đi học đại học công nông binh, năm nay mới về nhà máy, với lại... cũng đẹp trai nữa."

Thẩm Ngưng Sơ "phụt" một tiếng bật cười: "Chủ yếu là đẹp trai chứ gì?"

Lâm Cẩm Tú vốn đã ngại ngùng, bị cô trêu chọc như vậy, mặt liền đỏ bừng: “Chị này, em không thèm nói chuyện với chị nữa!”

“Thôi được rồi, đẹp trai là tốt rồi.” Ít nhất là lần đầu gặp mặt cũng có điểm nào đó ưng ý, nếu không thích mà còn bị ép cưới thì khổ sở hơn.

Lâm Cẩm Tú nghe vậy cũng cười theo, có lời của cô bạn thân, cô ấy cũng cảm thấy yên tâm hơn.

Chuyện hôn sự của Cẩm Tú cứ như vậy được quyết định, tháng sau đính hôn, tháng mười thì cưới.

Mọi chuyện đã định, sáng hôm sau ba người sẽ quay về thôn Đại Hà, Cẩm Tú phải về nhà chuẩn bị chuyện đính hôn, công việc của Thẩm Ngưng Sơ cũng đã có tin tức, nhưng vẫn phải đợi khoảng một tháng nữa.

Trước khi đi, đối tượng xem mắt của Cẩm Tú là Hứa Ngọc Văn còn đến tiễn bọn họ một đoạn đường, Hứa Ngọc Văn nhìn qua cũng được, không thể nói là đẹp trai, ưa nhìn sạch sẽ, cách cư xử rất lịch sự, còn chủ động mua đồ cho Cẩm Tú, nói là hai ngày nữa sẽ đưa cha mẹ đến thôn Đại Hà bái phỏng.

Lý Xuân Tú rất hài lòng, Lâm Cẩm Tú thấy người ta đến thì có chút ngại ngùng, nói chuyện cũng không dám ngẩng đầu lên, nhưng có thể nhìn ra là cô rất có ấn tượng tốt với Hứa Ngọc Văn.

Thẩm Ngưng Sơ không cảm thấy cuộc sống như vậy thì có gì không tốt, chỉ là cô dường như vẫn chưa thể chấp nhận được, tuy không có ý định cả đời không kết hôn, nhưng tuyệt đối không phải là kết hôn ở tuổi mười tám, bởi vì trong nhận thức của cô, mười tám tuổi vẫn còn nhỏ, cô không muốn kết hôn sớm như vậy, may mà mẹ cô rất thoáng, chuyện này hoàn toàn nghe theo ý kiến của cô.

———— TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ê, Lão Cố, kia có phải em gái nhà họ Trần của tôi không?” Trần Luật và Cố Khiếu Hành vốn định hôm qua sẽ đến thôn Đại Hà, kết quả là lão đoàn trưởng bị bệnh, đến bệnh viện một chuyến, thời gian cũng đã muộn, tối hôm đó liền ở lại nhà khách huyện, định sáng nay sẽ đi.

Nhưng vừa ra khỏi nhà khách không xa thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bên đường, sau chuyện hôm qua, Trần Luật vừa mở miệng đã nhận người thân.

Cố Khiếu Hành nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên là cô, lại liếc xéo Trần Luật một cái: “Cậu đừng có mặt dày mày dạn như vậy được không, sao lại thành em gái nhà cậu rồi? Người ta có quen cậu không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trần Luật ngạc nhiên nhìn Cố Khiếu Hành, tên này ăn phải thuốc s.ú.n.g à, sáng sớm đã xồn xồn lên như vậy: “Cũng không phải cướp em gái nhà cậu, cậu kích động cái gì?”

Cố Khiếu Hành: …

Anh còn chưa kịp nói gì thì Trần Luật đã trực tiếp dừng xe bên cạnh mấy người kia.

Chiếc xe đột ngột dừng lại, Cố Khiếu Hành và Thẩm Ngưng Sơ bốn mắt nhìn nhau, không biết tại sao hôm qua anh còn có thể thản nhiên đón nhận ánh mắt lạnh lùng như nước kia, hôm nay cô nhìn qua, anh lại cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp, ngay cả bản thân anh cũng không phát hiện ra dái tai giấu sau mũ quân đội có chút đỏ.
TruyenLau
“Chào đồng chí, cho hỏi hai người có biết thôn Đại Hà huyện Ninh đi đường nào không?” Lúc này Trần Luật không hề để ý đến người anh em tốt của mình còn đang cứng đờ ngồi trên ghế phụ xe jeep, ngược lại trực tiếp xuống xe sải bước đi về phía Thẩm Ngưng Sơ.

Đi đến gần anh ta mới phát hiện, cô gái nhỏ này thật sự rất xinh đẹp, đôi mắt hạnh long lanh như nước nhìn ai cũng dịu dàng, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt trắng nõn, đôi môi đỏ như son, khi mím môi cười còn có lúm đồng tiền, hơn nữa lúm đồng tiền kia không phải mọc ở vị trí truyền thống là dưới má, mà là mọc ở khóe miệng phía dưới, lúm đồng tiền như vậy thật ra rất ít người có, ngần ấy năm anh chỉ thấy bà nội lúc trẻ trong ảnh mới có.

Hôm qua đứng từ xa, Trần Luật không nhìn rõ lắm, hôm nay nhìn rõ khuôn mặt của cô gái này, trong lòng anh ấy dâng lên một cảm giác quen thuộc khó tả, rất thân thiết, như thể thật sự gặp lại người em gái đã nhiều năm không gặp, cảm giác này thật kỳ diệu!

“Hai vị đồng chí Giải phóng quân là muốn đến thôn Đại Hà sao?” Thẩm Ngưng Sơ chưa kịp lên tiếng, Lý Xuân Tú đã lên tiếng trước.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu