Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 76

Cô nhớ lúc đó hai nhà khoa học bị hại đều họ Trần, cô đã nghĩ đến cậu hai và anh họ Trần Nghiêm.

Đây là trùng hợp hay là Trần Tố thật sự có vấn đề?

Trần Luật nghe thấy Thẩm Ngưng Sơ hỏi vậy cũng không để tâm, chỉ coi như cô tò mò, nên đem chuyện năm ngoái xảy ra nói cho cô nghe: "Năm ngoái bà ta bỏ thuốc cho Cố Khiếu Hành."

Cũng may là lão Cố cẩn thận, nếu không mà để bà ta ra tay được thì lão Cố khỏi phải vào quân đội nữa.

Trần Luật tuy ngày thường hay đấu khẩu với Cố Khiếu Hành, nhưng trong công việc vẫn rất nể phục người anh em tốt này, tuổi còn trẻ đã làm đến chức Phó đoàn, một chút cũng không dựa dẫm vào quan hệ của ông nội và ông ngoại, tất cả công lao đều do bản lĩnh của bản thân mà có được.

Cho nên khi biết Trần Tố hạ thuốc Cố Khiếu Hành, anh ta tức giận đến mức không bao giờ gọi bà ta là cô nữa, thậm chí còn đặt cho bà ta cái tên là Mụ độc phụ, bởi vì người bình thường ai lại đi nghĩ đến cái thủ đoạn hèn hạ như bỏ thuốc chứ.

"Hả?" Thẩm Ngưng Sơ nghe nói Trần Tố bỏ thuốc Cố Khiếu Hành thì ngây người, người này cũng quá to gan rồi, dám bỏ thuốc sĩ quan quân đội tại ngũ, bà ta đúng là to gan lớn mật.

"Bà ta hạ thuốc gì vậy?" Sao không bắt bà ta lại?

"Lão Cố, cậu tự nói đi." Trần Luật nghe Thẩm Ngưng Sơ hỏi thì hướng mắt về phía Cố Khiếu Hành đang đi phía sau.

Thẩm Ngưng Sơ theo tiếng nói hướng mắt ra ngoài cửa sổ xe nhìn Cố Khiếu Hành.

Cố Khiếu Hành trừng mắt nhìn Trần Luật, mặt sa sầm không nói gì.

Trần Luật lại cười như không cười: "Ai bảo cậu có gương mặt đáng yêu như vậy."

Hả? Thẩm Ngưng Sơ trong nháy mắt có chút mơ hồ, không phải, hai người này có phải ngốc không? Đã bị bỏ thuốc rồi mà sao có thể bình tĩnh như vậy? Không điều tra kỹ Trần Tố sao?

Đặc biệt là nghĩ đến những bài báo đã đọc được, Thẩm Ngưng Sơ suýt nữa thì ngồi không yên.

Trần Luật thấy em gái lo lắng, bèn ra hiệu cho Cố Khiếu Hành giúp mình xách đồ, sau đó một tay xách đồ, một tay ôm vai em gái, cưỡng ép đưa người vào nhà rồi mới nhỏ giọng nói: "Chuyện này không thể nói lung tung, nói ra ngoài lúc đó người mất mặt là nhà họ Trần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không phải... đều suýt mất mạng rồi còn quan tâm đến mất mặt hay không sao." Thẩm Ngưng Sơ nhìn anh ba nhà mình, sao lúc quan trọng lại hồ đồ như vậy.

"Thuốc đó không gây c.h.ế.t người, chỉ khiến người ta mất kiểm soát."

"Hả?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trần Luật thấy em gái ngây thơ bèn ghé sát tai cô nói nhỏ hai câu.

Đúng lúc này, Cố Khiếu Hành từ ngoài cửa bước vào, lúc này đã là chạng vạng, ánh hoàng hôn buông xuống những tia nắng màu cam nhạt, ánh sáng có chút mờ ảo, phác họa nên vóc dáng cao lớn và đường nét của anh, khí chất hơn người bẩm sinh, hơn hai mươi tuổi đã có được thành tựu mà người khác phải phấn đấu cả đời, cho nên tuổi trẻ tài cao như anh toát lên vẻ phong độ ngời ngời.

Không trách được Trần Tố vì con gái mà không tiếc hạ thuốc anh.

Không biết tại sao Thẩm Ngưng Sơ nhìn Cố Khiếu Hành lại mang theo chút thương cảm, giống như là đang nhìn chú cún con mình nuôi vậy, bởi vì quá mức xinh đẹp mà bị người ta thèm muốn, rồi nảy sinh ý đồ xấu.

Cố Khiếu Hành nhìn thấy ánh mắt mang theo ý thương hại mãnh liệt của Thẩm Ngưng Sơ, lập tức biết cái tên Trần Luật lắm mồm này đã nói hết rồi, không biết tại sao anh đặc biệt không muốn Thẩm Ngưng Sơ biết chuyện này, nhịn không được nhấc chân đá Trần Luật một cái. Website TruyenLau.com

"Ái chà!" Trần Luật đang mải mê buôn chuyện với em gái không hề đề phòng, bị đá một cái theo bản năng nhảy dựng lên, sau đó quay đầu trừng mắt nhìn Cố Khiếu Hành: "Lão Cố, cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi đánh lén?"

Cố Khiếu Hành cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn thích nói xấu sau lưng người khác?"
Website TruyenLau.com
Trần Luật không phục: "Ai nói xấu ai, tôi nói là sự thật."

"Sự thật là có thể nói ra sao?"

Trần Luật:... Sự thật không thể nói thì nói cái gì?

Nhưng nhìn thấy sắc mặt Cố Khiếu Hành đã thay đổi, anh cũng thu lại thái độ cà lơ phất phơ, "Được rồi được rồi, không nói nữa, không ảnh hưởng đến hình tượng quang minh lỗi lạc của Cố đoàn trưởng." Trần Luật nói xong đặt đồ lên ghế sô pha còn oán trách một câu: "Từ bao giờ mà chú ý hình tượng của mình như vậy, có phải cậu bỏ thuốc người ta đâu, cậu gấp cái gì."

Lúc đó Trần Tố vừa bỏ thuốc xong là anh đã tóm được bà ta rồi, thậm chí Tống Kiều còn chưa kịp xuất hiện trong phòng, nói chung là không có chuyện gì xảy ra cả.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu