“Con biết rồi cô.” Trần Luật không thể nán lại lâu, sau khi chào tạm biệt cô và em gái liền vội vàng rời đi.
Cậu ta đang định đi thì Cố Khiếu Hành từ ngoài bước vào, cậu ta tưởng người này vào giục mình, đang định lên tiếng thì thấy Cố Khiếu Hành đi về phía Thẩm Ngưng Sơ, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ, đưa chiếc hộp cho Thẩm Ngưng Sơ rồi nói: “Tiểu Sơ, sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ.”
Trần Luật vốn dĩ định đi rồi, nhìn thấy món quà Cố Khiếu Hành tặng liền dừng bước tò mò hỏi: “Tặng gì vậy?” Lúc nói câu này, cậu ta không nhìn Cố Khiếu Hành mà nhìn chằm chằm vào tay em gái, rõ ràng là muốn em gái mở ra xem thử.
Mặc dù nhiệm vụ rất gấp, nhưng cậu ta luôn lo lắng em gái bị kẻ xấu nào đó cướp mất, không xem qua một lượt thì cậu ta không yên tâm.
Thẩm Ngưng Sơ cũng không biết là gì, đang định mở ra xem thì bị Cố Khiếu Hành kéo Trần Luật đi.
“Ê…” Người này là đang chột dạ sao?
Đợi đến Nam An, chút nghi ngờ đó của Trần Luật đã sớm tan biến, không phải cậu ta yên tâm về tên chó c.h.ế.t Cố Khiếu Hành này, mà là vì tình hình cấp bách, bọn họ vừa mới đến Nam An thì mẹ của Đào Nhất Bình ở Nam An lại qua đời.
Chuyện nhận người thân được diễn ra suôn sẻ dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè trong nhà, đợi đến khi tiễn hết người thân bạn bè đi thì cũng đã hơn chín giờ tối.
Đối với một người hiện đại mà nói thì chín giờ là lúc bắt đầu cuộc sống về đêm, nhưng ở những năm bảy mươi không có hoạt động giải trí gì thì chín giờ đã được coi là rất muộn.
Đương nhiên dưới tiết trời oi bức của mùa hè, vẫn có không ít người ngồi hóng mát trò chuyện ở trong sân.
Ngày thường Thẩm Ngưng Sơ rất thích ngồi hóng mát trong sân, nhưng hôm nay cô đã sớm về phòng, không phải vì buồn ngủ, mà là chạy về phòng để đếm số của hồi môn nho nhỏ của mình.
Đúng vậy, hôm nay, cô đã nhận được rất nhiều bao lì xì.
Tuy rằng từ khi trở về, ông ngoại, cậu và các anh họ chưa bao giờ để cô phải thiếu thốn, nhưng việc nhận bao lì xì là điều không ai có thể từ chối.
Bao lì xì thời này cũng không có kiểu dáng sặc sỡ như đời sau, chỉ đơn giản là giấy đỏ bọc một ít tiền. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ban đầu cô tưởng rằng với điều kiện hiện tại, bao lì xì của mọi người cũng sẽ không nhiều, dù sao cũng chỉ là một lời chúc tốt đẹp, kết quả khi cô mở ra, ít nhất cũng là tám tệ, rất nhiều cái là mười hai tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Số tiền này ở thời đại sau tuy không tính là nhiều, nhưng ở cái thời đại mà tiền lương trong thành phố vẫn còn đang ở mức hai ba mươi đồng thì chắc chắn là bao lì xì rất lớn rồi.
Thẩm Ngưng Sơ đếm sơ qua, vậy mà đã vượt quá năm trăm tệ, đối với Thẩm Ngưng Sơ hiện tại không có nguồn thu nhập mà nói thì quả thực là phát tài rồi. Website TruyenLau.com
Lúc cô đang ôm bao lì xì lăn lộn trên giường thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Thẩm Ngưng Sơ tưởng rằng dì Tống mang dưa hấu lên cho mình, vui vẻ ngồi dậy khỏi giường, “Dì Tống, cửa không khóa, vào thẳng đi ạ.”
“Tiểu Sơ đang làm gì vậy? Vui vẻ như vậy?”
Website TruyenLau.com
Thẩm Ngưng Sơ nhìn thấy người đi vào là bà ngoại và mẹ, đôi mắt liền cong lên: “Bà ngoại, mẹ.”
Trần Uyển Trân lại gần nhìn một cái, phát hiện trên giường con gái toàn là tiền, mỉm cười hỏi: “Đây là bao lì xì hôm nay Tiểu Sơ nhận được sao?”
“Vâng ạ.” Thẩm Ngưng Sơ vừa nói vừa khoe khoang một chút số tiền nhỏ của mình.
Vẻ mặt hám tiền của con bé khiến Chu Vân Thanh và Trần Uyển Trân nhìn nhau cười, nhưng ngay sau đó Chu Vân Thanh lại đau lòng, đáng lẽ ra cháu gái ngoại từ nhỏ đến lớn, mỗi năm đến sinh nhật đều nên nhận được rất nhiều lời chúc phúc, vậy mà lại bỏ lỡ mất mười tám năm.
May mà ông trời rủ lòng thương, bọn họ vẫn còn cơ hội để bù đắp.
Chu Vân Thanh yêu thương xoa đầu cháu gái ngoại, ngồi xuống mép giường cô, trìu mến nói: “Tiểu Sơ, đây là quà mười tám tuổi bà ngoại tặng con.” Nói rồi bà đưa chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay cho cháu gái ngoại.
Thẩm Ngưng Sơ cứ tưởng là mấy món đồ nhỏ nhặt, vui vẻ mở hộp gỗ ra, vừa mở ra đã ngẩn người, bên trong hộp gỗ là cả một đống châu báu.
Nói không ngoa thì, giống như xem TV đào được kho báu, đột nhiên mở ra trước mắt toàn là những thứ lấp lánh.
Chiếc nhẫn hồng ngọc to tướng, chiếc vòng ngọc bích trong veo, chuỗi ngọc trai đều màu sắc óng ánh, đôi bông tai ngọc bích hình giọt nước, thậm chí còn có cả đồ cài đầu đính kim cương hồng to bằng quả trứng bồ câu, đáy hộp là những thỏi vàng to bằng hai ngón tay xếp chồng lên nhau, ước chừng có bảy tám thỏi.
“Ngoại ơi…” Thẩm Ngưng Sơ ôm hộp gỗ quay đầu về phía Chu Vân Thanh.
Chu Vân Thanh khẽ gật đầu nói: “Đây là một phần của hồi môn của ngoại ngày trước, giờ cũng chỉ còn lại từng này, vốn là để dành cho con gái, định làm của hồi môn cho con bé, ngoại cho Tiểu Sơ hết, cũng không đáng là bao, cứ coi như kỷ niệm mà giữ bên mình.”
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.