Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 201

Chuyện Trần Tú Quyên phát điên không lâu sau đó Trần Uyển Trân cũng biết, là do Lâm Cẩm Tú đến chơi nhà kể cho nghe.

Cuộc sống của Lâm Cẩm Tú bây giờ rất tốt, chồng thương yêu, con cái đáng yêu, bố mẹ chồng cũng là người hiền lành. Nghe tin Thẩm Ngưng Sơ sắp sinh, cô ấy đặc biệt xin nghỉ phép mang quần áo trẻ con đến tặng.

Ngoài những bộ do cô ấy tự tay làm còn có những bộ do các bà, các mẹ trong thôn trước đây thân thiết với Thẩm Ngưng Sơ làm. Thời buổi này giao thông không được phát triển, cho dù ở cùng một tỉnh nhưng muốn gặp nhau một lần cũng không dễ dàng.

Năm ngoái, Trần Uyển Trân có về quê một chuyến, mua cho mọi người rất nhiều thứ, hay tin Thẩm Ngưng Sơ có thai, bà con trong làng cũng không rảnh rỗi, nhà nào có gà, có trứng gà, lại có ít đồ trên núi, còn đặc biệt may cho đứa bé vài bộ quần áo nhỏ.

Nhân tiện Lâm Cẩm Tú đến đây thì mang sang luôn.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mấy năm trôi qua, hai người tuy đều đã kết hôn sinh con, nhưng Lâm Cẩm Tú nhìn Thẩm Ngưng Sơ vẫn như hồi còn đi học, miệng lúc nào cũng gọi "Chị Sơ Sơ", "Dì UyểnTrân".

Đợi đến khi sắp xếp xong mọi thứ, Lâm Cẩm Tú mới để ý nhà Thẩm Ngưng Sơ thật sự quá sang trọng, cái gì cũng có, ti vi, radio, cả ghế sofa cũng mềm hơn, cô ngồi trên ghế sofa thử độ mềm mại rồi cười híp mắt nói: "Em đã nói rồi mà, chị Sơ Sơ là có mệnh phú quý mà."

Cô ấy nhớ đến hồi nhỏ, Trần Tú Quyên lúc nào cũng dẫn theo một đám con trai hư hỏng đi bắt nạt Thẩm Ngưng Sơ, lại không nhịn được khinh bỉ nói: "Hừ, nếu không phải Trần Tú Quyên bị điên, em về còn phải khoe khoang một phen, cả đời này cô ta cũng không thể nào sánh bằng chị Sơ Sơ được."

Lâm Cẩm Tú là người thẳng tính, dù đã kết hôn mấy năm nhưng tính cách này vẫn không thay đổi, có gì nói đó, đương nhiên cũng rất thù dai.

Trần Uyển Trân nghe nói Trần Tú Quyên bị điên, tò mò hỏi một câu: "Cẩm Tú, chuyện là thế nào?"

Lâm Cẩm Tú cũng là người lắm lời, vừa ngồi xuống đã thao thao bất tuyệt. Website TruyenLau.com

Nhưng khi nghe đến đoạn không đúng lắm, Trần Uyển Trân nhìn con gái, nhướng mày, khi thấy sự bình tĩnh trong mắt con gái, Trần Uyển Trân cũng đoán được nguyên nhân Trần Tú Quyên phát điên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Website TruyenLau.com
Sau đó, bà lại hỏi một câu: "Bây giờ nó còn ở trong làng không?"

Lâm Cẩm Tú gật đầu: "Vâng, nhà trai cũng không cần nữa, lúc đưa về còn trả lại cả lễ hỏi, nhưng con nghe mẹ con nói nhà họ Trần cũng không muốn nhận, làm ầm ĩ lên nói là nhà kia ép nó đến phát điên, bây giờ hai bên cứ đùn đẩy nhau, dù sao thì Trần Tú Quyên cũng không ở yên một chỗ được."

Trần Uyển Trân cúi đầu, không nhìn ra cảm xúc, đối với Trần Tú Quyên, bà không còn chút thương cảm nào nữa, nói cho cùng kết cục này cũng là do cô ta tự chuốc lấy.

Nếu như lúc trước để mẹ con bọn họ được như ý, người phát điên chính là bà.

Theo thời gian trôi qua, những chuyện này dần dần cũng không còn ai nhắc đến nữa, còn bụng của Thẩm Ngưng Sơ thì ngày càng lớn, sắp đến ngày sinh, Thẩm Ngưng Sơ ngược lại không có phản ứng gì lớn, chân cũng không bị phù thũng, vốn dĩ là dì Tống mỗi ngày đều đến chăm sóc cô, nhưng nghĩ đến việc để dễ sinh nở thì phải đi lại nhiều hơn, nên đổi thành cô mỗi ngày đều về nhà ăn cơm. TruyenLau

Sau đó buổi tối Cố Khiếu Hành tan làm sẽ đến đón cô, hai vợ chồng cùng nhau đi bộ về nhà.

Gần đến ngày sinh, chuyện cả nhà bàn tán nhiều nhất đương nhiên là ai sẽ chăm sóc con cái, thời buổi này phần lớn đều là phụ nữ ở nhà chăm con, không nói đâu xa, chỉ riêng trong đại viện cơ bản đều là như vậy.

Nhưng trong nhà Thẩm Ngưng Sơ chắc chắn sẽ không như vậy, theo Cố Khiếu Hành thấy, vợ mình ưu tú như vậy, bị giam cầm trong căn nhà nhỏ hẹp đó thì quá uổng phí, vì vậy ai chăm con trở thành vấn đề được hai bên gia đình bàn tán sôi nổi.

Trong nhà hiện tại chỉ có một đứa trẻ sơ sinh này, tự nhiên ai cũng muốn giành lấy chăm sóc.

Chỉ là còn chưa tranh luận ra kết quả thì Cố Khiếu Hành đã về, vừa nghe nói con gái mình còn chưa chào đời mà hai bên ông bà ngoại đã tranh nhau giành mất rồi, anh không chút do dự nói ra sự thật phũ phàng: "Con gái con, đương nhiên là con tự mình chăm sóc."

Hai ông ngoại đồng thanh lên tiếng: "Cậu chăm được sao?"

Cố Khiếu Hành:??? Coi thường ai đấy?

Từ sau khi Cố Khiếu Hành trước mặt hai ông bố vợ tuyên bố sẽ tự mình chăm con, chưa đầy hai ngày sau, anh thực sự đã mượn được mấy cuốn sách về, nào là giáo dục trẻ sơ sinh, nào là cẩm nang y học cổ truyền nhi khoa...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu