Không chỉ Hứa Phỉ ngẩn người, mà ngay cả các bạn học dọc hai bên đường cũng không khỏi dừng chân, ánh mắt dõi theo Tống Kiều.
Hứa Phỉ cúi đầu nhìn bộ quần áo vải thô trên người mình, còn có đôi giày vải hoa dưới chân, có chút tự ti rụt rè, nhưng cũng chỉ ngẩn người một lúc, cô ta đã nồng nhiệt vẫy tay về phía Tống Kiều, chỉ cần có thể gả vào nhà họ Tống, thì sau này cuộc sống của Tống Kiều cũng sẽ là cuộc sống của cô ta.
“Kiều Kiều, hôm nay cậu xinh đẹp quá!”, nhìn thấy Tống Văn Viễn phanh xe dừng lại, Hứa Phỉ vội vàng tiến lên, đưa tay ra định đỡ Tống Kiều đang định xuống xe.
Tống Kiều một đường đi nhận được không ít ánh mắt chú ý, lúc này lại đúng vào giờ cao điểm, nghe Hứa Phỉ nói vậy, vẻ kiêu ngạo trên mặt cũng không giấu nổi nữa.
Hôm nay là ngày cô ta ngẩng cao đầu nhất trong mấy ngày gần đây, đương nhiên cô ta vẫn giả vờ khen Hứa Phỉ một câu: "Phỉ Phỉ, cậu cũng rất xinh đẹp."
Lúc này Chu Dương cũng đi tới, cậu ta tự mình đạp xe đến, vì là con cái trong đại viện, trên người mặc quần quân đội xanh lá cây tiêu chuẩn của đại viện, áo sơ mi trắng, trên vai đeo một chiếc túi vải bố màu xanh quân đội.
Từ xa cậu ta đã nhìn thấy Tống Kiều, biết nhà họ Trần đã tìm được con gái ruột, Tống Kiều và mẹ cô ta không thể nào quay về đại viện được nữa.
Trước đây cậu ta không với tới được cô cháu gái nhà Tư lệnh, bây giờ thì khác rồi, Tống Kiều chỉ là con gái nhà thường dân, vì vậy cậu ta phanh xe một cái thật dứt khoát rồi dừng xe đạp trước mặt Tống Kiều, mang theo vẻ kiêu ngạo của con cái đại viện.
"Kiều Kiều, cậu cũng đến trường đại học à?"
Tống Kiều nhìn thấy sự thay đổi của Chu Dương, trong lòng vô cùng khinh thường, cậu ta còn giở trò trước mặt mình à? Nhưng nghĩ đến việc cậu ta là cơ hội của mình, nên lần *****ên cô ta không cho Chu Dương mất mặt, "Ừ."
Chu Dương nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tống Kiều, quả nhiên đã kìm nén vẻ kiêu ngạo trước đây, hiện tại không còn nhà họ Trần chống lưng, Tống Kiều quả nhiên không còn kiêu ngạo như trước, đương nhiên điều này khiến Chu Dương càng thêm tự tin, không tin sau này Tống Kiều sẽ không tự mình dâng hiến cho cậu ta.
"Anh Văn Viễn, anh còn phải đi làm, để em đưa Kiều Kiều đến lớp học nhé." Chu Dương không còn khúm núm như trước nữa, mà trực tiếp bắt chuyện với Tống Văn Viễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Văn Viễn đúng là còn phải đi làm, vì chuyện nhận người thân, gần đây có mấy người cứ nhìn chằm chằm vào anh ta, muốn nắm thóp anh ta, anh ta cũng không thể trì hoãn quá lâu, kẻo đến muộn lại thành chuyện để người ta nói.
Đối với Chu Dương cũng coi như là hiểu rõ, trước đây em gái không ưa cậu ta, nhưng bây giờ khác rồi, thấy em gái không hề tỏ thái độ, nếu có thể đến với Chu Dương, cũng tốt hơn là người ngoài, tính cách em gái kiêu ngạo, nếu bảo anh để em gái nịnh nọt Chu Dương, chắc chắn em gái sẽ không đồng ý.
Anh trai như anh ta thì không sao cả, vì vậy đối mặt với lời nói của Chu Dương, anh ta gật đầu mỉm cười: "Cảm ơn cậu."
Tống Kiều ở bên cạnh lẩm bẩm một câu: "Tôi đâu phải không biết đường."
Chu Dương rất thích Tống Kiều, dù sao từ trước đến nay cô ta luôn là sự tồn tại mà cậu ta không với tới được, thấy cô ta từ trên cao rơi xuống, vừa vui mừng cuối cùng cũng có thể khiến cô ta nhìn thấy mình, vừa nguyện ý bao dung tính khí nhỏ nhen của cô ta, giả vờ như không nghe thấy lời phàn nàn của cô ta: "Kiều Kiều, để tôi đưa cậu vào nhé."
Tống Kiều thấy thái độ của Chu Dương tốt hơn một chút, cũng miễn cưỡng gật đầu: "Đi thôi." Vẫn là dáng vẻ của một tiểu thư.
Nhìn Hứa Phỉ ở bên cạnh ghen tị muốn chết, nếu có người đối xử với cô ấy như vậy, cô ấy nhất định sẽ không như Tống Kiều. TruyenLau
Đương nhiên lúc này Tống Kiều cũng vô cùng kiêu ngạo, kỳ thực Chu Dương cũng đẹp trai, chỉ là chức vị của bố thấp hơn một chút.
Nhưng ở trường học ai mà biết rõ chứ? Chỉ thấy Chu Dương đối xử tốt với cô ta.
Mà lúc này có người vẫn còn tò mò về thân phận của Tống Kiều: "Nữ đồng chí kia là ai vậy, Chu Dương đưa cô ấy đến, cô ấy còn tỏ vẻ miễn cưỡng?"
Trường đại học Công Nông Binh thường áp dụng chế độ học hai đến ba năm, Chu Dương đến trường từ năm ngoái, tuy mới năm thứ hai nhưng ở trường cũng coi như là người của công chúng, đẹp trai thì thôi đi, nghe nói còn là con cái đại viện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lúc này rất nhiều người đi xuống nông thôn, bao gồm cả tình hình trong đại viện cũng không tốt, nhưng những người ở lại thì khác, loại người này thường là gia đình có công lao rất lớn nên Chu Dương ở trường rất được các bạn nữ yêu thích.
Bây giờ nhìn thấy cậu ta lại đi lấy lòng một bạn học mới, không khỏi tò mò về thân phận của Tống Kiều.
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.