Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 111

Tuy nhiên, với những quân nhân giàu kinh nghiệm như Cố Khiếu Hành và Trần Luật thì đã sớm có sự chuẩn bị, ngay khi đèn trong nhà tắt, đèn pin trên tay lập tức sáng lên.

Trần Luật trực tiếp cắm chiếc đèn pin trên tay vào khung cửa cao nhất, trong nhà lập tức sáng bừng lên.

Còn Cố Khiếu Hành thì trực tiếp lao về phía đang định nhảy cửa sổ bỏ chạy, đè chặt hắn ta đang bám trên bệ cửa sổ.

“Rầm!” Lúc này, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động lớn.

Vài người canh giữ bên ngoài cũng đồng loạt bật đèn pin trên tay lên, còn Trần Luật trong nhà thì đã mò đến công tắc đèn, đưa tay giật một cái, đèn trong nhà cũng sáng lên.

Căn nhà xiêu vẹo chật hẹp lập tức được chiếu sáng bởi ánh đèn sợi đốt.

Khung cảnh toàn bộ căn nhà, trong nhà gần như không có đồ đạc gì, chỉ có một chiếc giường cũ kỹ và một chiếc tủ gỗ bị bong tróc sơn nghiêm trọng.

Trên giường còn trải một chiếc ga trải giường, một chiếc chăn mỏng được chất đống ở đầu giường.

Đầu giường còn có một chiếc bàn đơn sơ, trên đó bày biện bát đĩa ăn cơm còn thừa, xem ra trước đó có người đã từng ở đây, nhưng chắc chắn không phải là người trước mắt.

“Anh Cố, đây là thứ vừa rồi bị ném ra ngoài cửa sổ.” Lúc này, Lỗ Thành Dũng canh giữ bên ngoài xách vào một chiếc túi da có vẻ khá nặng, đặt thẳng lên giường trong nhà.

Trần Luật nhìn người bị Cố Khiếu Hành bắt giữ, đánh giá hai lần rồi mới nói: “Không tệ, lần này coi như là bắt được người và tang vật rồi.” Người bị bắt còn muốn ném đồ ra ngoài, xem ra thứ đó rất quan trọng, đủ để kết tội hắn ta.

Cố Khiếu Hành lạnh lùng nói: “Chưa tính là gì, phải quay về khu tập thể bắt được tên còn lại mới gọi là thật sự bắt được người và tang vật, phải không? Chủ nhiệm!”

không ngờ mình lại bị bắt, càng không ngờ người này lại sớm nhận ra bọn họ là hai người thay phiên sử dụng chung một thân phận.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Làm cái nghề này, hắn ta biết một khi đã bị bắt thì cũng có nghĩa là tất cả nhiệm vụ đều đã thất bại, hắn ta ngay cả ý nghĩa để biện hộ cũng không có.

cũng không che giấu nữa, ánh mắt lộ ra nụ cười nham hiểm: “Hừ, cậu dựa vào cái gì mà chắc chắn quay về sẽ bắt được người?”

Lúc này rồi còn cứng miệng?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Khiếu Hành trầm mặt nhận lấy sợi dây thừng Trần Luật ném tới, trói người lại, sau đó đẩy người vào tay hai người đồng đội, mới nhìn nói: “Dựa vào cái gì mà chắc chắn? Dựa vào việc mày đã để lại cho hắn ta nhiều thành tích chói mắt như vậy, đủ cho hắn ta ăn uống hai đời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe thấy lời này, biết mình đã hoàn toàn tiêu đời, nhưng nhìn thấy chiếc túi da bên chân, nghĩ đến một phần tài liệu khác, lại nhịn không được cười lạnh.

Lỗ Thành Dũng nghe thấy tiếng cười lạnh, liền giơ chân đá về phía : “Mẹ kiếp, tao ghét nhất là loại phản quốc như chúng mày, mày còn dám cười?”

Tuy không thấp, nhưng dù sao cũng không phải là đối thủ của quân nhân được huấn luyện bài bản, huống chi Lỗ Thành Dũng còn đặc biệt cao lớn, cả người cơ bắp cuồn cuộn nhìn đã thấy ghê người, điển hình cho kiểu người đàn ông thô. Website TruyenLau.com

Cú đá này khiến cho phun ra một ngụm máu.

Thấy vậy, lên tiếng: “Lão Lỗ nhẹ tay thôi, đừng đánh c.h.ế.t người ta.” Tuy loại b*n n**c cầu vinh này tội không thể tha, nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc chết.

Lỗ Thành Dũng nói: “Yên tâm đi, nhìn thì ghê vậy thôi, chứ tôi có dùng sức đâu.” Nói rồi lại cho một quyền.

Bị đánh cho loạng choạng, đau đến nhe răng trợn mắt, theo bản năng muốn trốn về phía Trần Luật.

Trần Luật thấy vậy không nhịn được mà mỉa mai: “Ê, trốn cái gì, lúc làm chuyện b*n n**c sao không ngông nghênh như vậy?” Nói rồi anh ta cũng cho một quyền.

Đào Nhất Bình:......

Thấy mọi người đang dạy dỗ, đi đến một bên, mở chiếc cặp da ra. Anh biết có thể lấy được một số tài liệu, nhưng không ngờ lại là bản đồ địa hình núi Tuyền Sơn, thậm chí còn có cả kế hoạch quân sự nửa cuối năm của núi Tuyền Sơn và bản đồ căn cứ.

Ngoài ra còn có một số thông tin cơ bản của các sĩ quan và cán bộ nghiên cứu khoa học.

Trong đó bao gồm cả ông ngoại và ông nội Trần, còn có cả cậu của nhà Trần, v.v..

Da đầu bỗng nhiên tê dại, nếu tối nay không tóm được người, để cho tên này mang tài liệu rời đi, một khi những tài liệu này bị rò rỉ thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Tuy biết khu tập thể chắc chắn sẽ không để cho người chạy thoát, nhưng anh không thể ở lại thêm một khắc nào nữa, không khống chế được toàn bộ bọn họ thì anh hoàn toàn không yên tâm. Cất tài liệu vào cặp, anh quay người lại nói với Lỗ Thành Dũng và Trần Luật vẫn đang đánh người: “Để lại hai người xử lý, chúng ta lập tức quay về.”

Thấy sắc mặt không tốt, Trần Luật lập tức nghiêm mặt: “Lão Lỗ, ông dẫn theo một người ở lại.”

Lỗ Thành Dũng gật đầu: “Rõ!”

Trong bóng đêm, và Trần Luật dẫn người vội vàng quay trở lại khu tập thể bệnh viện Nam An.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu