Nhưng bây giờ cô ta cũng không sợ Trần Luật nữa rồi, chú cả đã nói rồi, sau này cô ta là con của nhà họ Tống, là con gái của chú cả, nếu Trần Luật dám làm gì cô ta, chú cả chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Nghĩ vậy, Tống Kiều vô thức ưỡn ngực, kiêu ngạo nhìn chằm chằm Thẩm Ngưng Sơ đang đi tới.
Vạn Xuân Vân thấy vậy thì khịt mũi một tiếng, vô thức kéo cánh tay Thẩm Ngưng Sơ.
Thẩm Ngưng Sơ không để Tống Kiều vào mắt nên sẽ không chú ý đến cô ta, nếu không phải Vạn Xuân Vân ra hiệu thì cô sẽ không nhìn cô ta.
Vì vậy, khi nhìn thấy vẻ kiêu ngạo của Tống Kiều, cô thực sự có chút khó hiểu, vừa lúc đó một cơn gió thổi qua, một lọn tóc trước trán Tống Kiều bị thổi dựng lên, kết hợp với biểu cảm của cô ta, trông thật buồn cười, nhất thời không nhịn được mà bật cười.
Tống Kiều lập tức có cảm giác bị sỉ nhục, tức giận nói: "Thẩm Ngưng Sơ, cô cười nhạo tôi à?"
"Tôi cười nhạo cô cái gì?"
"Cười nhạo tôi chỉ là đồ giả mạo?" Thực ra Tống Kiều cũng không biết Thẩm Ngưng Sơ đang cười cái gì nhưng biết chắc cô đang cười mình, ngoài cười mình là đồ giả mạo thì còn có thể là gì?
Thẩm Ngưng Sơ sửng sốt, sau đó cười lớn hơn: "Cô còn biết à." Cô nói về việc Tống Kiều còn biết mình là đồ giả mạo.
Lập tức, mặt Tống Kiều tím tái vì tức giận: "Cô... cô..." Bây giờ cô ta thực sự muốn để Trần Luật nhìn xem đây chính là cô em gái mà anh ta yêu thương nhưng cũng là một người miệng lưỡi bén nhọn.
Thẩm Ngưng Sơ thực sự không ngờ rằng chỉ số thông minh của Tống Kiều này lại lúc tốt lúc xấu, chẳng phải lúc đối phó với Trần Tố Quyên thì đầu óc cô ta khá nhanh nhạy sao?
Ban đầu không muốn để ý đến người này nhưng giờ đã đụng đến mình rồi, cô mà không làm gì thì thật có lỗi với Tống Kiều: "Tôi... tôi... tôi cái gì? Còn là lớp văn học, lưỡi còn không thắt được, chẳng trách lần diễn thuyết trước mất mặt quá."
"Cô... tôi... Thẩm Ngưng Sơ!!"
TruyenLau
Cùng với tiếng cười ồ lên, Thẩm Ngưng Sơ và những người khác đã đi xa, chỉ còn lại Tống Kiều tức giận dậm chân tại chỗ, ngay cả hai người đi theo cô ta cũng có chút nhịn không được nhưng rốt cuộc cũng không cười ra tiếng.
Chỉ có Hứa Phỉ không ngừng an ủi: "Kiều Kiều, chúng ta đừng chấp nhặt với cô ta, đợi đến giờ học b.ắ.n vào buổi chiều, chúng ta sẽ thể hiện cho cô ta xem, đến lúc đó sẽ tát thẳng vào mặt Thẩm Ngưng Sơ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Kiều tức giận nghiến răng nghiến lợi nhưng không dám làm gì, mặc dù chú cả đối xử tốt với cô ta nhưng chú cả lại có ý kiến, bây giờ cô ta không thể gây thêm chuyện, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
———
Rất nhanh đã đến buổi chiều, nhân lúc mọi người nghỉ trưa thì chiến sĩ của đơn vị dạy học đã đến.
Hôm nay là Cố Khiếu Hành đích thân dẫn đội đến dạy, vì đây là lần đầu tiên anh dạy học nên đã đến trường sớm.
Đến khi mọi người nghỉ trưa xong thì họ đã dựng bia ngắm cố định trên sân tập, s.ú.n.g dùng để học cũng đã chuẩn bị xong. TruyenLau.com
Môn b.ắ.n s.ú.n.g vốn đã được mọi người yêu thích, hôm nay lại đổi thành Cố Khiếu Hành, anh ấy đẹp trai, dáng người cao ráo, chỉ cần đứng ở đó thôi cũng đủ thu hút ánh nhìn rồi, vì vậy càng thu hút hơn.
Tất nhiên ngoài những điều này thì điều hấp dẫn nhất vẫn là lúc thử súng, anh liên tục b.ắ.n được điểm mười.
Trước đây, giáo viên dạy môn b.ắ.n s.ú.n.g cũng là chiến sĩ b.ắ.n s.ú.n.g rất giỏi nhưng cũng không thể b.ắ.n phát nào cũng được điểm mười.
Nhưng hôm nay mọi người chưa từng nghe thấy điểm nào khác ngoài điểm mười, ai nấy đều rất phấn khích.
"Đoàn trưởng Cố, hôm nay anh dạy hết luôn đi." Tần Phong đứng bên cạnh nhìn chiến tích xuất sắc của đoàn trưởng nhà mình, ai còn dám lên chịu đòn nữa chứ, có nhiều bạn học như vậy? Nếu không vượt qua được thành tích của đoàn trưởng thì chẳng phải là mất mặt trước nhiều người sao?
Cố Khiếu Hành đã thử xong tất cả các khẩu súng, sau khi cất s.ú.n.g mới nói: "Lười biếng đến cả chỗ tôi à? Mau thử s.ú.n.g chuẩn bị học đi."
Thẩm Ngưng Sơ không ngờ Cố Khiếu Hành lại đến dạy cho họ, khi nhìn thấy anh trên sân tập thì còn hơi sững sờ, đang định tiến lên chào hỏi thì bị Tống Kiều chặn lại.
Tống Kiều không ngờ hôm nay người đến dạy môn b.ắ.n s.ú.n.g lại có Cố Khiếu Hành, trong nháy mắt, nụ cười nở rộ trên khuôn mặt cô ta, lần này cô ta nhất định phải để Cố Khiếu Hành nhìn thấy một con người khác của mình.
Đột nhiên cô ta nhận ra ánh mắt của Cố Khiếu Hành dừng lại ở đám đông, cô ta nhìn theo ánh mắt của anh thì thấy đó là Thẩm Ngưng Sơ.
Tống Kiều nghiến răng nghiến lợi, tại sao mọi thứ cô ta thích Thẩm Ngưng Sơ đều phải giành với mình nhưng ngay sau đó cô ta lại nở một nụ cười đầy ẩn ý, rồi bước nhanh về phía Thẩm Ngưng Sơ: "Thẩm Ngưng Sơ, sau khi học xong, cô dám thi đấu với tôi không?"
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.