Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 175

Lời còn chưa dứt, anh đã cảm thấy thân thể nặng trĩu, sau đó ngã nhào về phía trước, trong lúc hoảng loạn vẫn sợ đè lên người Thẩm Ngưng Sơ, hai tay ôm lấy cô lăn một vòng.

Sau đó, anh nằm thẳng cẳng trên giường, khi nhìn rõ người đang nằm đè lên mình với nụ cười đầy ẩn ý, Cố Khiếu Hành bất đắc dĩ nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào người đang giở trò trêu chọc mình: "Cố ý bắt nạt người ta phải không?"

Thẩm Ngưng Sơ chống cằm, ra vẻ kiêu ngạo khi được nuông chiều, khiêu khích: "Thì bắt nạt anh đấy."

Cố Khiếu Hành khẽ cười một tiếng, một tay nắm lấy eo Thẩm Ngưng Sơ, chân còn lại dùng sức, trực tiếp đổi vị trí của hai người, sau đó ôm lấy vòng eo thon thả như lụa của vợ, nghiến răng ghé sát vào tai cô, dịu dàng đe dọa: "Vậy thì tối nay có người đừng có mà khóc nhè đấy nhé!"

Nghe vậy, Thẩm Ngưng Sơ nào phải thật sự sợ loại lời đe dọa trên miệng này, được đằng chân lân đằng đầu, vòng tay qua cổ Cố Khiếu Hành, ngẩng đầu hôn lên yết hầu anh.

Cố Khiếu Hành thật sự chỉ hù dọa cô một chút thôi, không ngờ vợ mình lại ngang ngược như vậy, ngoài ngạc nhiên ra thì càng thêm yêu thích.

Vợ chồng son làm gì cũng là lẽ đương nhiên, cho nên nụ hôn tiếp theo cứ tự nhiên mà diễn ra.

Thẩm Ngưng Sơ đặc biệt thích hôn Cố Khiếu Hành, luôn cảm thấy đôi môi anh mềm mại đến khó tin, hoàn toàn trái ngược với ấn tượng mà con người anh mang lại, nhìn thì có vẻ khó gần, nhưng môi thì rất thích hôn.

Ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy mình sắp biến thành nữ lưu manh rồi, nhưng nghĩ lại, đây chính là chồng mình, hôn thế nào chẳng được.

Cô thì vui vẻ là thế, nhưng Cố Khiếu Hành lại phải chịu đựng cực hình, cố lắm mới buông người ta ra được, cả tấm lưng đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, giúp Thẩm Ngưng Sơ chỉnh lại quần áo xáo trộn rồi khàn giọng nói: “Ngưng Sơ, chúng ta ra ngoài thôi, bà ngoại chắc đã nấu mì xong rồi.”

Cố Khiếu Hành phát hiện ra cô vợ nhỏ của mình vì tuổi còn nhỏ nên hành động có phần tùy hứng, thích gì, không thích gì đều thể hiện rất nồng nhiệt và chân thành.

Cũng bởi vì tính cách có phần trẻ con nên anh thích sự ngây thơ, lương thiện của cô, cũng sẵn sàng bao dung và muốn bảo vệ sự chân thành này của cô hơn, nhưng rất nhiều chuyện cô có thể tùy hứng làm nhưng anh thì không thể, nên việc kiềm chế, kìm nén tự nhiên đành phải tự mình gánh vác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Ngưng Sơ chỉ là thích hôn anh mà thôi, hôm nay đã hôn rồi nên tự nhiên là thỏa mãn, cô ngồi dậy sửa sang lại tóc tai, quay đầu nhìn vào gương trên tủ quần áo, phát hiện sắc mặt mình hồng hào, không có chút tiều tụy nào của việc thức khuya, vô cùng hài lòng, lúc đứng dậy còn ngân nga một giai điệu nhỏ.

Hồ Đức Dung vừa mới nấu mì xong định gọi hai đứa thì nghe thấy tiếng cháu dâu ngân nga bài hát nhỏ, bà cũng mỉm cười theo: “Ngưng Sơ, Khiếu Hành dậy chưa con? Dậy rồi thì ra ăn mì đi con.”

Vì buổi trưa nhà ăn còn phải cung cấp bữa trưa cho toàn bộ đơn vị đồn trú và khu nhà thuộc đơn vị, nên thời gian tổ chức tiệc rượu được dời so với buổi trưa, nhưng nếu sắp xếp ăn tối thì lại quá muộn, nên đành dời thời gian ăn trưa một chút, vừa hay cũng phải tổ chức một buổi lễ chúc phúc đơn giản, nên bữa trưa được ấn định vào khoảng 1 giờ chiều.

Giờ giấc ấy chẳng sớm chẳng muộn, người ngoài có thể nhấm nháp hạt dưa, ăn chút kẹo, uống chút trà nóng cho đỡ đói, nhưng cô dâu chú rể thì khác, khi bắt đầu bữa tiệc là phải đi kính rượu khách mời.

Hồ Đức Dung đã nấu mì từ sớm ở nhà, bà là người thương các con nhất, ngày vui như thế này càng không thể để hai đứa phải chịu đói.

Vì ngày thường bữa sáng của hai người đều thanh đạm, nên Hồ Đức Dung nấu trực tiếp mì nước trong, dưới đáy bát còn đặt hai quả trứng gà, Thẩm Ngưng Sơ thích ăn mì với rau, nên Hồ Đức Dung lại hái thêm một ít đậu Hà Lan chần cho vào bát mì.
TruyenLau.com
Bởi vậy, tuy chỉ là mì nước trong nhưng trên mặt lại thoang thoảng mùi thơm, sáng sớm nay đón dâu từ sớm, tuy mẹ cô đã nấu đồ ăn sáng nhưng vì thời gian quá gấp nên cô cũng chẳng ăn được gì, lúc này một bát mì nước trong quả thực khiến người ta thèm ăn.

Chỉ là Hồ Đức Dung nấu nhiều quá, Thẩm Ngưng Sơ ăn được hơn nửa bát đã không ăn nổi nữa, còn thừa lại một quả trứng gà.

“Anh Khiếu Hành!”

Sau khi xác định mối quan hệ, Thẩm Ngưng Sơ hầu như đều gọi thẳng tên Cố Khiếu Hành, lúc vui vẻ sẽ gọi là anh Cố, nhưng khi làm nũng gọi anh Khiếu Hành thì chắc chắn là có chuyện lớn. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cố Khiếu Hành rất thích cô gọi mình như vậy, anh vừa gắp mì vừa nhìn cô gái đang nhìn mình với ánh mắt tha thiết, trái tim anh như muốn tan chảy: “Sao vậy em?”

“Em ăn không hết.” Thẩm Ngưng Sơ nói rất nhỏ.

Cố Khiếu Hành nói: “Không ăn hết thì thôi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu