Đương nhiên nhà họ Cố và nhà họ Thái cũng rất biết cách cư xử, đã sớm mang kẹo cưới tặng cho hàng xóm xung quanh, nhà bên cạnh còn có con nhỏ mới sinh, sợ tiếng ồn ào làm phiền nên mỗi nhà đều mang quà đến tận cửa.
Thật ra mọi người đều không phiền lòng chuyện vui này, cách làm như vậy khiến hàng xóm vô cùng thoải mái, dù sao được người khác coi trọng chắc chắn là điều đáng vui.
Đợi đến khi Cố Khiếu Hành đón Thẩm Ngưng Sơ về đến nhà, các bậc trưởng bối nhà họ Thái và nhà họ Cố đều đứng ở trong sân nhiệt tình nghênh đón đôi tân nhân vào cửa.
Hàng xóm cũng đến gần chúc phúc, Tần Phong lại rải thêm một lượt kẹo cưới, mọi người vui vui vẻ vẻ tiễn đôi tân nhân vào nhà mới.
Căn nhà đã được trang trí từ trước, tuy là tiết trời giá rét nhưng Dung Thành không tính là quá lạnh, mùa đông cũng có hoa, trong nhà không chỉ bài trí hoa giả mang ý nghĩa vui mừng, mà để tăng thêm phần thú vị còn cắm thêm hoa tươi, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng.
Hồ Đức Dung nhìn hai đứa nhỏ vui vẻ trong lòng cũng thấy vui, bảo con gái dẫn nhà trai đi nhà ăn tiếp khách trước.
Thời buổi này tiệc rượu cũng không còn thịnh hành đến nhà hàng quốc doanh nữa, đương nhiên với tình hình của nhà họ lúc này cũng không thích hợp đến nhà hàng quốc doanh tổ chức tiệc, nhưng trong sân nhà cũng không đủ chỗ cho nhiều người như vậy, sau đó bàn bạc với nhà ăn, quyết định sắp xếp tiệc ở đó.
Nhà tự chuẩn bị nguyên liệu trả tiền công, nhà ăn cũng thường xuyên giúp đỡ các hộ gia đình trong khu tổ chức tiệc tùng, nên cũng rất thành thạo, hơn nữa gặp phải chuyện vui như vậy chắc chắn kẹo cưới không thể thiếu, coi như là một loại phúc lợi.
Dù sao những người sống ở đây đều có gia đình, mua kẹo cũng cần phiếu, nhà nào mà ngày nào cũng mua kẹo được.
Nhà họ Cố cũng không keo kiệt, mỗi người được chia một nắm lớn mang về nhà ăn cũng đủ ngọt ngào rất lâu, vì vậy mọi người đều mong có chuyện tốt như vậy để được tổ chức tiệc ở nhà ăn.
Hiện tại khách khứa hai bên đều đã tập trung đông đủ, đương nhiên không thể thiếu chủ nhà đến chào hỏi. TruyenLau.com
Hồ Đức Dung thương cháu, sợ hai đứa lát nữa đến tiệc rượu sẽ không ăn được miếng nào nóng hổi, nên định bụng để chúng nó ăn lót dạ trước ở nhà.
"A Hành, con và Tiểu Sơ vào nghỉ ngơi một lát đi, mẹ nấu cho hai đứa hai bát mì trứng, ăn xong rồi hãy ra tiếp khách." Hồ Đức Dung dứt lời liền vào bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Khiếu Hành đáp một tiếng rồi mới kéo vợ vào phòng.
Để cầu may mắn, chăn ga gối đệm trong phòng đều được thay mới bằng màu đỏ rực, trên tủ và các đồ nội thất khác cũng dán chữ Hỷ, vừa bước vào đã biết ngay là phòng tân hôn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thế nhưng hiện tại Thẩm Ngưng Sơ không có tâm trạng đâu mà thưởng thức, vừa vào phòng cởi áo khoác quân đội ra nằm vật xuống giường.
Sáng dậy sớm, bận rộn cả buổi sáng khiến cô mệt muốn chết.
Miền Nam không có lò sưởi, cũng không thịnh hành đốt, mùa đông để giữ ấm trong nhà thường có lò than, nhưng nhiều người không nỡ dùng, bởi vì than không hề rẻ.
Nhưng Cố Khiếu Hành không nỡ để vợ bị lạnh, chắc chắn không thể thiếu lò than, không những không ít mà anh còn đặc biệt mua một cái thật to, đốt lên trên lò có thể đun nước, như vậy lúc nào cũng có nước nóng để dùng, hơn nữa trong nhà thật sự rất ấm áp.
TruyenLau
Thẩm Ngưng Sơ lăn qua lăn lại một vòng, cảm thấy hơi nóng, nên cởi cả áo khoác ngoài ra, chỉ mặc áo len nằm trên giường, ôm chăn nhắm mắt dưỡng thần.
Cố Khiếu Hành treo áo khoác lên, xoay người liền nhìn thấy cảnh tượng vô cùng kh*** g**, nói ra thì Thẩm Ngưng Sơ ăn mặc vẫn rất kín đáo, có thể nói là bảo thủ, chiếc áo len dày dặn bó lấy thân hình cô, chỉ là vì tay đang ôm chăn nên áo hơi bị kéo lên trên, để lộ ra một đoạn eo thon trắng nõn.
Người mình yêu đang nằm ngay trước mặt, lại là vợ chồng chính thức cưới hỏi đàng hoàng, Cố Khiếu Hành tự nhận mình có sức kiềm chế tốt nhưng vào lúc này tất cả đều tan thành mây khói, muốn ngay cả tiệc rượu cũng không muốn đi, chỉ muốn ở nhà bầu bạn với vợ.
Thẩm Ngưng Sơ nào biết được suy nghĩ trong lòng Cố Khiếu Hành, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại gọi: "Cái giường này thoải mái thật đấy, anh mau lại đây nằm một lát đi." Cô biết Cố Khiếu Hành chắc chắn cũng chưa được nghỉ ngơi, cho nên mới rủ anh cùng nằm nghỉ ngơi một lát.
Câu nói này vô tình lại càng phá vỡ sự tự chủ của ai đó, Cố Khiếu Hành nào dám nằm, sợ nằm xuống sẽ không muốn dậy nữa, kiềm chế d*c v*ng mãnh liệt đang dâng trào trong lòng, mỉm cười dịu dàng nói: "Anh không mệt, em nghỉ ngơi đi, em có muốn uống nước không? Anh đi rót cho em một cốc."
"Em không uống nước." Thẩm Ngưng Sơ đột nhiên ngồi dậy, vẫy tay với Cố Khiếu Hành.
Cố Khiếu Hành tưởng cô có chuyện gì, đứng bên giường cúi người xuống: "Sao vậy..."
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.