Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 104

Trần Luật ngồi dậy, hai tay xoa xoa mặt để đầu óc tỉnh táo hơn một chút rồi gật đầu: "Cậu đi đi."

Cố Khiếu Hành gật đầu, đang định ra ngoài thì lại không nhịn được nhắc nhở một câu: "Cậu đừng ngủ quên đấy, tôi cảm thấy không lâu nữa Trần Tố sẽ có động tĩnh thôi."

“Tôi biết.” Trần Luật nói xong lại tò mò hỏi một câu: “Làm sao cậu biết?”

Cố Khiếu Hành nói: “Vừa rồi Trần Tố bưng thau đi rửa mặt, lại đi đi về về hai lần, lần cuối cùng cô ấy đi qua tôi ngửi thấy một mùi hương.” Đó là mùi hương còn sót lại của kem dưỡng da.

Tuy rằng anh không dùng, nhưng bà ngoại và mẹ anh không thể thiếu những thứ này, anh vẫn có thể ngửi ra được.

Không cần phải nói đây là chuẩn bị ra ngoài.

Trần Luật nghe xong lập tức lấy lại tinh thần.

Cố Khiếu Hành cũng xoay người rời đi, sau đó chạy thẳng đến Ban vũ trang Nghi Châu, dự định mượn điện thoại của Ban vũ trang.

Mặc dù anh không biết Trần Tố muốn ra ngoài gặp ai, nhưng anh vẫn cho rằng là Đào Nhất Bình, vì vậy đến Ban vũ trang trực tiếp hỏi đồng đội ở Nam An, biết được Đào Nhất Bình căn bản không rời khỏi Nam An, lông mày nhíu lại.

“Xác định Đào Nhất Bình chưa rời đi?” Cố Khiếu Hành hỏi lại một lần nữa.

“Đồng chí Cố cứ yên tâm, người chắc chắn chưa rời đi, tạm thời hắn ta không có cách nào rời đi được.”

“Tại sao?”

“Mẹ hắn ta bị bệnh, vẫn luôn ở bệnh viện, hắn ta sau khi trở về vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc mẹ,. Người báo cáo đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Cố Khiếu Hành nhắc nhở đối phương nhất định phải giám sát chặt chẽ, có bất kỳ động tĩnh gì kịp thời liên lạc với người phụ trách bên này, bên kia bảo đảm tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót Cố Khiếu Hành mới cúp điện thoại.

Cố Khiếu Hành nghĩ đến Trần Tố còn đang ở nhà khách bên ngoài cũng không trì hoãn nhiều, trở về sau biết được Trần Tố vẫn còn ở nhà khách, nên gọi Trần Luật đi.

“Chúng ta không đợi nữa sao?” Trần Luật hỏi.

Cố Khiếu Hành nói: “Ra ngoài đợi.”

“Sao vậy? Trần Tố muốn đi rồi?” Trần Luật vội vàng đội mũ vừa mới lấy xuống lên, sau đó theo Cố Khiếu Hành rời đi. TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người sau khi ra ngoài cũng không đi xa, mà là ở gần đó.

Bởi vì Trần Tố đều quen biết hai người bọn họ, cho nên cũng không muốn để lộ bản thân. TruyenLau

Hai người từ lúc trời sáng đợi đến khi trời tối, lúc cho rằng sắp phải ra về tay trắng thì Trần Tố rốt cuộc cũng đi ra, lúc này đã là hơn chín giờ tối, Trần Tố là ngồi chuyến xe đầu tiên từ tỉnh thành đến Nghi Châu, ở nhà khách Nghi Châu ngủ hơn nửa ngày, đến tối mới trả phòng rời đi.

Trần Luật và Cố Khiếu Hành thấy vậy lập tức đuổi theo, nhưng mới đi được hai bước Cố Khiếu Hành lại dừng bước nói với Trần Luật: “Cậu đi theo trước đi, nhớ để lại dấu hiệu cho tôi.”

Hai người nhiều lần hợp tác làm nhiệm vụ, sớm đã có ăn ý, Trần Luật nghe vậy gật đầu tiếp tục đi theo Trần Tố, còn Cố Khiếu Hành thì lại quay trở lại Ban vũ trang địa phương. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Kết quả sau khi gọi điện thoại thì bên kia cho biết Đào Nhất Bình vẫn chưa rời đi.

Nhận được tin tức chắc chắn, Cố Khiếu Hành lại tiếp tục lần theo dấu hiệu Trần Luật để lại mà đi.

Đợi đến khi đuổi kịp Trần Luật thì anh cũng không đi xa, lúc này đã không thấy bóng dáng Trần Tố đâu, anh tưởng Trần Luật đã để lạc mất người: “Cậu để lạc mất người rồi?”

Trần Luật không ngờ Cố Khiếu Hành đến nhanh như vậy, nhưng nghe được lời anh nói, lập tức phản bác: “Không thể nào, cậu xem thường ai vậy?”

“Đừng có giỡn nữa, người đâu?” Cố Khiếu Hành nhận được tin tức Đào Nhất Bình chưa rời đi, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, sao có thể chưa rời đi được, vậy Trần Tố rốt cuộc muốn gặp ai?

Anh nóng lòng muốn biết, cho nên thái độ cũng không tốt lắm.

Trần Luật hướng cằm về phía lán cỏ trong thôn xa xa, “Vào trong đó rồi, xung quanh toàn là ruộng lúa thấp, không có gì che chắn, tôi không dám đến gần.”

Tuy nhiên khoảng cách không tính là xa, bên trong nếu có người nói chuyện dù nhỏ tiếng đến đâu cũng có thể nghe được, nhưng hiện tại không có chút động tĩnh nào, xem ra bây giờ vẫn chỉ có một m*nh tr*n Tố.

Cố Khiếu Hành lúc này mới gật đầu, sau đó cùng Trần Luật lần lượt mượn bóng đêm ẩn nấp phía sau những tảng đá thấp.

Hai người đều không nói, trên cánh đồng yên tĩnh trống trải, ngoại trừ tiếng ếch nhái “ộp oạp”, xung quanh đều yên tĩnh vô cùng.

Đợi một lúc lâu vẫn không thấy ai, Trần Luật nhỏ giọng nói: “Lão Cố, chúng ta thật sự không bị cho leo cây đấy chứ? Trần…”

“Có người tới.” Cậu ta còn chưa nói hết câu đã bị Cố Khiếu Hành vội vàng cắt ngang.

Trần Luật lập tức im bặt, sau đó cảnh giác chú ý xung quanh, không bao lâu thì từ bụi tre cách đó không xa đi ra một người đàn ông dáng người cao gầy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu