Hạ Hà Hoa thấy bọn họ đông người, lùi lại đóng cửa kịp thời, nhưng cô ta cũng không rời đi. Người dán sát vào cánh cửa như thạch sùng để nghe lén.
Nghe thấy mọi người bắt đầu mắng cô ta, cô ta tức giận, đập cửa hai cái, nói không lựa lời: “Con gái Sư trưởng thì sao chứ, con gái Sư trưởng thì sẽ không cặp kè với đàn ông à?”
Người ngoài cửa im lặng.
Thật ra ở quê nói vậy không có vấn đề gì lớn.
“Con gái của trưởng thôn thì sao chứ, con gái của trưởng thôn thì không dụ dỗ người khác sao?”
Bình thường trưởng thôn nghe thấy vậy cũng chỉ chống nạnh chửi hai câu, hoặc là vợ trưởng thôn nhảy ra xé miệng người phụ nữ lắm mồm kia. Hai phụ nữ đối mặt chỉ tay vào không khí mắng nhau.
Nhưng hiện giờ tất cả mọi người lên phố, nơi đây là đại viện của quân đội.
Khi mọi người phê phán Hạ Hà Hoa thì Kiều Vi không nói xen vào được, một là không quen bọn họ, hai là còn chưa thích ứng với lời nói và giọng điệu bọn họ thường dùng.
Lúc này, Kiều Vi lên tiếng.
Cô nghiêm túc nói: “Mọi người nghe rõ chứ.”
Cô lại nói với chị Dương: “Chị dâu, chị phải nhớ hôm nay ở đây có ai, nếu sau này Sư trưởng Phan hỏi tới, chúng ta cũng có người làm chứng.” TruyenLau
“Ôi, chuyện đàn bà cãi nhau, không cần quấy rầy đến Sư trưởng Phan chứ?” Có người đứng ra hòa giải.
Bởi vì trước đó bọn họ đều tung tin đồn, nên không muốn to chuyện.
Kiều Vi lại nói: “Tôi nghe nói sức khỏe vợ Sư trưởng Phan không tốt, luôn dưỡng bệnh ở thủ đô. Con gái ông ấy còn trẻ, không ở thủ đô hưởng thụ, mà chạy đến nơi nhỏ bé của chúng ta, gia nhập quân đội, đền đáp quốc gia. Những người làm dì làm thím như chúng ta nghe thấy có người vu khống cô gái tốt đó, nếu không ra mặt nói chuyện thay thì bảo con gái người ta sống sao.”
Hạ Hà Hoa dán vào cửa nghe thấy không ổn, đột ngột mở cửa ra, tức giận nói: “Cô đang nói bậy bạ gì đó! Tôi chưa nói gì về con gái của Sư trưởng Phan, tôi nói chồng của Dương Chiêu Đệ cặp kè với người khác!” TruyenLau
Chị Dương chính là Dương Chiêu Đệ.
Chị ta nghe vậy giận dữ, nhảy lên định tranh cãi với Hạ Hà Hoa. Kiều Vi giữ chị ta lại, khẽ lắc đầu.
Cô nói với Hạ Hà Hoa: “Không phải chị không thừa nhận những gì chị nói thì nó sẽ biến mất. Trước đó mọi người bị chị lừa, bây giờ sẽ không có ai bị chị lừa nữa.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô kéo mọi người ra, mọi người lập tức đứng vững lập trường: “Đúng! Do cô ta nói, tôi mới tin.”
Hạ Hà Hoa còn định gây rối.
Kiều Vi đã kéo chị Dương đi. Đã tìm ra thủ phạm chính, cũng làm sáng tỏ chân tướng với mọi người, không cần phải tranh cãi vô nghĩa nữa.
Hạ Hà Hoa tức giận giậm chân, mắng vài câu, sau đó cô ta mới phản ứng lại: “Cô ta là ai?”
Cô ta không hề quen biết Kiều Vi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Kiều Vi nhớ cô ta bắt nạt con người ta ở nhà trẻ, nhưng cô ta không biết Kiều Vi.
Nguyên chủ thật sự không thích xã giao với những người nhà quê này, cho nên nhiều người thật sự không biết cô.
Nhưng có vài người biết: “Là vợ của đoàn trưởng Nghiêm.” “Nghiêm nào?”
Trong quân đội nhiều người cùng họ, gọi họ còn phải hỏi là ai. Người kia trả lời: “Chính là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất quân khu ấy.” Mọi người lập tức tỉnh ngộ: “À, cậu ấy!”
“Sao tôi nghe nói cậu ấy cưới một người vợ tồi!”
“… Cô nghe xem cô nói gì kìa? Con mắt nào của cô thấy người ta tồi?”
Bọn họ đều không có trình độ văn hóa giống Dương Chiêu Đệ, thậm chí chưa từng đi học, chỉ biết được mấy chữ từ lớp xóa nạn mù chữ của công xã.
Kiều Vi nói chuyện như cán bộ làm bọn họ vô thức kính nể. “Nghe nói là người có học thức trong thành phố.”
“Thảo nào.”
“Người có học thức thì sao! Liên quan quái gì đến cô ta! Đâu cần cô ta rỗi hơi quan tâm đến chuyện giữa tôi và Dương Chiêu Đệ!” Hạ Hà Hoa chống nạnh giậm chân phỉ nhổ.
Gần đây quân khu đang suy xét bậc lương, có mấy suất tăng lương, ưu tiên cán bộ lớn tuổi cùng cấp. Trong vài người được chọn để đánh giá có chồng cô ta, cũng có người khác, còn có cả Triệu Đông Sinh chồng Dương Chiêu Đệ.
Bởi vì lúc trước cô ta đẩy chị Dương, làm chị Dương suýt nữa sinh non, mình cũng mất việc. Sau này quân đội không sắp xếp công việc mới cho cô ta nữa, thiếu đi một phần tiền lương, cô ta cảm thấy tất cả là do Dương Chiêu Đệ, nên ghi hận trong lòng.
Gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Cô ta là người như vậy, chồng cô ta cũng là kẻ lắm mồm.
Tối về nhà lảm nhảm bàn tán các đồng đội có trong danh sách sát hạch lần này, trong đó có một câu là “Em biết không, con gái của Sư trưởng Phan nhập ngũ ở quân khu chúng ta, hôm nay anh nhìn thấy lão Triệu cười với cô ấy giống như đóa hoa”.
Thật ra đây chỉ là một trong những câu lảm nhảm của anh ta, ngoài đoàn trưởng Triệu, anh ta còn nói cả chuyện của người khác nữa.
Nhưng Hạ Hà Hoa và chị Dương có thù cũ, lại biết rõ suất tăng lương lần này có hạn, đoàn trưởng Triệu và chồng mình là quan hệ cạnh tranh, cô ta chỉ cần lấy một câu này, đổi “Con gái Sư trưởng Phan” thành “Nữ quân nhân mới tới”, mang đi tám với người khác ở nhà vệ sinh công cộng.
Truyền cho vài người thì bị chị Dương nghe được ở chợ nông sản.
Mọi người nghe thấy cô ta nói vậy, nháy mắt nhau.
Thật ra nếu hôm nay chỉ có một mình chị Dương đến đây, bọn họ sẽ cho rằng hai người phụ nữ cãi vã mắng chửi nhau rồi thôi. Nhưng vợ đoàn trưởng Nghiêm nói chuyện nghiêm nghị, khiến người ta có dự cảm không tốt.
Không ai muốn dính líu đến chuyện này, nháy mắt ra hiệu cho nhau, sau đó không ai tiếp lời Hạ Hà Hoa, đều tản đi.
Hạ Hà Hoa tức giận gân cổ nhổ vài ngụm nước bọt ở cửa nhà mình. Nhưng buổi tối khi chồng về, cô ta lại không nhắc đến chuyện này.
Ở thôn cô ta đã quen cãi nhau, nên chẳng thèm để ý. Nói ra lại bị ăn mắng, nói làm gì, cô ta không phải kẻ ngốc.
Cô ta không hề nhắc đến.
Đoàn trưởng Phạm hoàn toàn không biết.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.