Đêm đó anh an ủi cô rất dịu dàng, tâm trạng cô thất thường, hoảng loạn, bọn họ không nhớ phải dùng biện pháp tránh thai.
Cứ một lần như vậy đã trúng chiêu.
Chuyện này không thể lơ là, dựa vào may mắn.
Mạnh Tác Nghĩa bị dáng vẻ ngốc nghếch của cô chọc cười, dùng tay chọc cô vừa cười vừa lắc đầu.
“Nhân lúc còn trẻ sinh thêm mấy đứa.” Ông ta nói: “Nhiều người nhiều sức mạnh, nhiều người sản xuất nhiều, đây là công hiến cho quốc gia.”
Kiều Vi trở về thư viện bàn giao với Trịnh Ngải.
Mọi người đều luyến tiếc cô, lại phấn khởi vì giám đôc tiếp theo là Trịnh Ngải, đúng là vui buồn đan xen.
Kiều Vi tính toán đợi Nghiêm Tương tan học sẽ cùng cậu bé về nhà.
Bây giờ Nghiêm Tương mười tuổi, đi học không cần Kiều Vi đưa đón nữa.
Ai ngờ chưa đến buổi trưa, Nghiêm Tương còn chưa tan học, sư trưởng Nghiêm đã đến.
Kiều Vi nâng trán.
“Chủ nhiệm Mạnh gọi điện thoại cho anh.” Nghiêm Lỗi ở trong phòng làm việc của cô khẽ hỏi thăm: “Bây giờ em sao rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”
Kiều Vi tức giận nói: “Nhờ anh ban tặng, em vẫn khỏe.” Nghiêm Lỗi vội nói: “Tại anh, tại anh cả.”
Nhưng anh không giấu được vui sướng. Anh vui vẻ vì có một sinh mệnh mới đã đến. Đây là con của anh và Kiều Vi.
Website TruyenLau.com
“Oa.”
Một tiếng “Oa” này ngắn lại giòn vang, không giống hồi nhỏ.
“Oa…” hồi nhỏ là âm kéo dài, hơn nữa âm cuối hơi lên xuống, có thể khiến cho lòng người tan chảy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng hai ba năm nay, Kiều Vi gần như không nghe được tiếng “Oa …” đó của Nghiêm Tương nữa.
Cậu bé dần lớn lên, dần nhận thức thế giới, hiếm có thứ gì mới mẻ có thể khiến cho cậu bé “Oa …” thành tiếng nữa.
Cuối cùng hôm nay lại kêu lên “Oa”.
TruyenLau.com
Bởi vì bố mẹ nói cho Nghiêm Tương, cậu bé sắp được làm anh trai. Một lần này là tán thưởng đối với sinh mệnh.
Thực sự sắp làm anh trai.
Nghiêm Tương vẫn rất chờ mong: “Phải đợi sinh ra mới biết là em trai hay em gái đúng không? Còn phải chờ lâu như vậy à.”
Nghiêm Tương không có phản ứng không tốt, Kiều Vi mới yên tâm.
Cô lo lắng chỉ dư thừa, Nghiêm Lỗi đều khó hiểu… thằng cả nhà ai sẽ cảm thấy mất hứng vì có em trai em gái chứ? Chẳng phải các nhà đều có mấy đứa con sao? Cho dù nhà cô còn chưa có, nhưng đã thấy nhiều ở nhà khác, sao sẽ mất hứng?
Mỗi thời mỗi khác.
Tuy rằng không hiểu lo lắng dư thừa này của Kiều Vi, nhưng Nghiêm Lỗi có thể hiểu một điểm, Kiều Vi yêu Nghiêm Tương.
Vậy là đủ.
Nghiêm Tương vẫn luôn không có ý kiến về việc có em trai em gái.
Cậu bé làm bạn với sách, lấy tri thức g.i.ế.c thời gian, cũng không có cảm giác cô độc tịch mịch.
Nhưng đột nhiên biết mình sắp làm anh trai, vui sướng mới lạ vẫn tràn ngập trong lòng. Cậu bé lấy giấy bút ra: “Cần chú ý những gì vậy ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nghiêm Lỗi: “…”
Nghiêm Lỗi lạnh nhạt cầm giấy bút của cậu bé: “Đọc sách của con đi. Không cần con quan tâm.”
Lại cướp việc của bố mình.
Nghiêm Lỗi cúi đầu trên bàn, viết một đống các thứ linh tinh trong mười lăm phút.
Kiều Vi lại gần, nhìn thấy gì mà eo mỏi, chân sưng, không thể ngửi mùi gì, không ăn được gì v.v…
Kiều Vi vui vẻ, rất tự nhiên nói một câu: “Anh đều nhớ sao?” Nghiêm Lỗi cũng rất tự nhiên hào hứng nói: “Đúng, khi ấy…” Anh đột ngột dừng lại.
Kiều Vi nhìn thấy vẻ mờ mịt trong chớp mắt này ở trên mặt anh. “Khi ấy…” Anh hạ thấp giọng: “Khi ấy là lần đầu tiên làm bố…” Khi ấy có quá nhiều lần đầu tiên trong đời, đương nhiên còn nhớ rõ.
Cũng nhớ khi xem mắt đã hứa hẹn, đời này nhất định đối xử tốt với cô ấy. Nhưng…
Hình như những năm qua đã quên mất, giờ phút này lại nghĩ đến. Đây là thất bại trong đời anh.
Đó là một lời hứa hiếm hoi anh đưa ra nhưng không thể thực hiện. Sao không mờ mịt chứ.
Kiều Vi đưa tay nắm tay anh. Nghiêm Lỗi cầm tay cô.
Kiều Vi ôm chặt anh: “Giữa người với người, có khi duyên phận không tới.” Nghiêm Lỗi gật đầu.
Kiều Vi nói: “Nếu không lập mộ chôn quần áo và di vật đi.”
Nghiêm Lỗi biết mộ chôn quần áo và di vật là gì. Có rất nhiều đồng đội không về được, chính là lập mộ chôn quần áo và di vật.
Kiều Vi mở hòm, tìm được hai bộ quần áo cũ.
Bỏ vào trong một cái vò nhỏ, chôn ở một góc trong sân. Không thể lập bia.
Nghiêm Lỗi ra bờ sông tìm một tảng đá lớn ước chừng bằng quả bóng rổ trông thuận mắt, bê về nhà, đặt lên trên, thay cho bia mộ.
Nghiêm Tương nhanh chóng chú ý đến việc có một tảng đá lớn trong góc sân nhà mình. Thường thường sẽ có một ít thức ăn đặt ở đó, một miếng bánh hay một quả gì đó.
Cậu bé hỏi Nghiêm Lỗi, Nghiêm Lỗi không biết trả lời sao.
Kiều Vi nói: “Đó là đá cầu nguyện, con có tâm nguyện gì, có thể nói cho “nó” biết.”
Nghiêm Tương không nói lên lời: “Con không còn là con nít nữa. Con là người chủ nghĩa duy vật, chiến sĩ chủ nghĩa cộng sản kiên định.”
Kiều Vi nói: “Dù là chiến sĩ chủ nghĩa cộng sản kiên định nữa cũng sẽ có tâm nguyện mà.”
Nói cũng đúng.
Nghiêm Tương lén lút đi cầu nguyện.
Cậu bé chắp tay trước ngực: “Là em gái nhé.” “Đừng là em trai, đừng là em trai.”
“Nếu như sinh một Quân Quân, quá phiền lo.”
Quân Quân cũng đã trưởng thành, lớn hơn Nghiêm Tương một tuổi.
Thằng bé kế thừa gen cường tráng của đoàn trưởng Triệu và chị Dương, to khỏe giống như con bê.
Rất giỏi gây rắc rối.
Đoàn trưởng Triệu thường cảm thấy nuôi thằng con trai này có thể khiến mình bớt mười năm tuổi thọ.
Kiều Vi nhận chức vụ nhàn hạ ở Ủy ban Cách mạng, thân thể không thoải mái muốn xin nghỉ.
Mạnh Tác Nghĩa vẫn còn quá cứng nhắc, hiện tại ông ta còn cứng nhắc hơn cả năm năm trước.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.