Mười mấy tuổi thi đỗ đại học không thể coi là em bé thiên tài, mà chỉ có thể coi là một thần đồng chân thật.
Em bé thiên tài bảy tuổi đã là hacker hàng đầu thế giới, tám tuổi đã nắm huyết mạch tài chính toàn cầu trong tay, chín tuổi đã cầm đạn hạt nhân chà tay.
Sáng thế chủ vung bút ban thuộc tính này cho Nghiêm Tương, nhưng lại không cho cậu bé môi trường, thời đại tốt để phát huy.
Bây giờ các kỳ thi trong trường học đã bị hủy bỏ.
Kiều Vi nghe Anh Tử kể, bậc tiểu học thi lên lớp bằng cách đọc thuộc lòng danh ngôn của các vĩ nhân.
Từ lớp hai lên lớp ba phải học thuộc năm câu, từ lớp ba lên lớp bốn phải học thuộc mười câu.
Cương Tử cũng nói ở trường có thông tin sau này sẽ tiếp tục cải cách, chỉ lên lớp buổi sáng, buổi chiều sẽ học thêm kiến thức về kỹ thuật và nông nghiệp. Bọn họ ở thị trấn, không có điều kiện, không học nổi kỹ thuật nên có lẽ sẽ ra đồng học làm nông.
Trong niên đại đặc thù này, người xuyên không trở về như Kiều Vi cũng chẳng thể làm được gì.
Cô chỉ có thể xoa đầu Nghiêm Tương, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của cậu bé: “Con ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta đi nhặt thêm đá, bố con nói chủ nhật cả nhà ta sẽ cùng nhau sửa đường.”
Đôi mắt của Nghiêm Tương không còn vẻ âm u không phù hợp với lứa tuổi nữa, mà là sự vui sướng trong sáng vốn có của một đứa trẻ: “Vâng!”
Kiều Vi lại xoa đầu cậu bé rồi mới ra ngoài.
Khi trở về căn phòng phía Tây, Nghiêm Lỗi vẫn đang đọc sách.
Anh đọc xong cuốn nào là xử lý luôn cuốn đó bằng cách ném vào bếp để nhóm lửa.
Thấy Kiều Vi đi vào, anh đánh dấu trang và gập cuốn sách lại: “Con ngủ rồi sao?”
Vừa rồi Kiều Vi nằm nghiêng trên giường dỗ Nghiêm Tương ngủ, chống cơ thể lên làm một bên vai đau nhức. Cô bóp vai nói: “Vẫn chưa ngủ say đâu, phải một lúc nữa.”
Nghiêm Lỗi đứng dậy nhường ghế cho cô, còn anh ngồi lên bàn đọc sách bóp vai cho vợ.
Hai vợ chồng trò chuyện, Kiều Vi nói: “Sư trưởng Phan trông rất giống người có học thức.”
Lời nói, phong cách của ông ấy rất nhã nhặn. Nghiêm Lỗi nói: “Ông ấy vứt bút tòng quân mà.”
Kiều Vi nhìn anh.
TruyenLau.com
Nghiêm Lỗi nói: “Em nhìn gì thế?” Kiều Vi quay mặt đi: “Không có gì.”
Nghiêm Lỗi nghiến răng: “Không phải chỉ là một câu ‘Vứt bút tòng quân’ thôi sao.”
Kiều Vi phì cười: “Không ngờ anh cũng biết câu này.”
Nghiêm Lỗi tặc lưỡi: “Nói đến Sư trưởng Phan thì nhất định phải nhắc đến câu này, anh đã nghe thấy nó rất nhiều lần rồi, không biết không được.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nhưng thành thật mà nói, dùng cụm từ bốn chữ này khi nói, cảm giác khác hẳn.” Anh thừa nhận.
Ngay cả anh cũng cảm thấy bản thân có học hơn khi thốt ra mấy chữ này.
“Đơn giản thôi.” Kiều Vi nói: “Khi anh học hãy ghi chép tích lũy vốn từ, thấy từ nào hay thì chép lại, qua một thời gian dài, vốn từ của anh sẽ tăng lên. Khi anh thường xuyên sử dụng, thì cách ăn nói bên ngoài cũng sẽ thay đổi rất nhiều.” “Nhưng chúng cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Giá trị thực sự của anh vẫn là bản thân anh, chứ không phải những thứ này.” Cô mỉm cười nhìn anh. TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nghiêm Lỗi tăng lực bàn tay làm Kiều Vi kêu lên một tiếng rồi mắng: “Anh lấy oán trả ơn, em đang khen anh đấy.”
Nghiễm Lỗi: “Xì.”
Nhưng khóe miệng anh lại cong lên.
Đương nhiên Kiều Vi biết sau này Nghiêm Lỗi sẽ càng ngày càng giỏi.
Anh sẽ không ngừng hoàn thiện bản thân, trở thành một người lãnh đạo giỏi giang trong tương lai, có được uy quyền, nụ cười hòa nhã nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy áp lực giống Sư trưởng Phan.
Anh sẽ ngày càng tiến bộ, vì anh là nam chính.
Kiều Vi không nói chuyện Nghiêm Tương là một em bé thiên tài với anh.
Một người là nam chính, một người là em bé thiên tài, đó là thuộc tính và định nghĩa mà Sáng thế chủ ban cho hai người. Những khái niệm này đều đã vượt quá nhận thức của bọn họ.
Nhưng điều này không quan trọng.
Dù sao cô cũng đã đến thế giới này, nam chủ với em bé thiên tài gì chứ, bọn họ đều không biết làm toán.
Cô đã đến thế giới này, đây mới là thế giới thực. Hai người họ hiện là chồng và con cô.
Trước khi ngủ, Kiều Vi ra ngoài đi vệ sinh, khi vào phòng còn tiện tay xếp lại đệm trên giường trúc.
Quay lại nằm xuống, tiếp tục trò chuyện với Nghiêm Lỗi: “Em thấy nhà Sư trưởng Phan cũng rất giản dị, anh nhìn nhà chúng ta xem, không có gì không hợp lý đâu nhỉ?”
Lợi ích của việc đến nhà cấp trên là giúp cô biết thêm về các vật dụng và cuộc sống thường ngày của một giai cấp nhất định ở thời điểm này.
Trong lòng cô cũng đã có tiêu chuẩn rồi.
Nghiêm Lỗi khó hiểu hỏi: “Nhà chúng ta có gì không hợp lý chứ?”
“Thì cái giường trúc của chúng ta này, cái ghế nằm này, mấy cái đệm của em nữa.”
Nghiêm Lỗi càng khó hiểu hơn: “Nhưng có gì không ổn chứ?”
Không phải đó đều là những món đồ thường thấy trong thị trấn sao? Dùng ở trấn thôi, nếu dùng ở thành phố sẽ bị người thành phố chê là quê mùa. “Mấy cái đệm đó cũng không có vấn đề gì sao?” Kiều Vi hỏi tiếp.
“Làm sao chứ?” Nghiêm Lỗi nói: “Hôm nay lão Triệu còn hỏi có phải dạo này anh túng thiếu không.”
Kiều Vi: “?”
“Anh ấy nói sao làm đệm lưng lại không dùng vải cùng màu, có một cái khác màu. Trông rất kỳ cục.”
Kiều Vi phì cười: “Sau đó thì sao?”
“Anh bảo phối như vậy trông rất đẹp.” Nghiêm Lỗi nói: “Anh ấy còn hỏi, tại sao trong sân lại có giá giã gạo, làm chày giã rồi tại sao không làm cái cối đặt bên dưới?”
Kiều Vi thích thú hỏi: “Anh trả lời thế nào?”
“Anh nói là để em giặt quần áo, đỡ tốn sức. Anh ấy bảo em toàn nghĩ ra cách kỳ quái. Rồi anh ấy vẫn không kìm được nói cách đó thật ngớ ngẩn, cái chày đó trông không hề nhẹ, dùng để đập quần áo thì cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu công sức.”
Kiều Vi bật cười lăn vào lòng anh: “Anh không nói cho anh ấy biết nó dùng để quay chứ không phải đập à?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.