Nghiêm Lỗi hỏi cô: “Sao em lại lấy được bốn lọ đồ hộp thế?”
“Ở hợp tác xã cung tiêu, chiều qua bọn họ vừa lấy hai thùng đồ hộp, sáng nay mới bày. Đúng lúc em đi ngang qua trông thấy, người khác còn chưa biết đâu.” Kiều Vi vung vẩy xẻng thức ăn: “Em nhanh như chớp lấy luôn bốn lọ.”
Nghiêm Lỗi không tin: “Sao người ta lại đồng ý bán cho em?”
Kiều Vi nói: “Con trai nhà anh ta muốn mua đôi giày nhựa, nhưng không có phiếu công nghiệp, nên em cho anh ta một phiếu, không sao chứ?”
Cô quay đầu nhìn anh. Dù sao hình như ở đây khó kiếm được phiếu công nghiệp, nếu như anh nói không được, sau này cô sẽ không làm thế nữa.
Nhưng Nghiêm Lỗi không phủ nhận cách làm của cô, ngược lại dùng ánh mắt khác thường quan sát cô: “Được chứ, có tiến bộ.”
Kiều Vi hỏi: “Vậy em được sử dụng phiếu công nghiệp đúng không?”
“Dùng đi! Nhà chúng ta không thiếu.” Nghiêm Lỗi khẳng định, dừng một chút lại nói: “Nếu thiếu thì em nói với anh.”
Trong mắt Kiều Vi ngập ý cười.
Có vẻ Nghiêm Lỗi rất thích nói câu “Thiếu gì em nói với anh.” Nói thế cũng không phải khoe khoang, nhưng ở thời đại này, bản chất của nó giống như tổng tài bá đạo mua mua mua trong tiểu thuyết ngôn tình.
“Hôm nay em mua một đôi giày nhựa, tốn một phiếu công nghiệp.” Cô nói: “Một ngày tiêu hai phiếu công nghiệp.”
Mắt cô tròn, lại nhìn anh chằm chằm, dường như đang bất an vì một ngày dùng hai tờ phiếu công nghiệp.
Sống lưng Nghiêm Lỗi thẳng tắp: “Cái này là dùng để mua, nếu không dùng chẳng lẽ giữ lại sinh thằng cu? Em muốn mua gì thì mua.”
Người này thật biết dỗ. Kiều Vi nhịn cười: “Được.”
Nghiêm Lỗi nhớ đến mới hỏi: “Mua giày nhựa làm gì? Sao em không chờ vào thành phố mua đôi giày da. Đôi giày da kia của em cũ rồi mà?”
Bây giờ giày da được xem là đồ quý giá, đôi giày da kia của Kiều Vi đã sửa hai lần rồi. Cô muốn đổi đôi mới, nhưng phải vào thành phố mới mua được giày da, mà vào thành phố cũng không dễ. Thứ nhất, đi đi về về cũng tốn một ngày, cô không muốn nói với Nghiêm Lỗi.
Có một lần Nghiêm Lỗi chủ động hỏi cô có muốn lên thành phố không, lúc đó cô đang xem thư của kỹ thuật viên, chê anh quấy rầy cô, nên nói “Không đi”, sau đó không để ý tới Nghiêm Lỗi nữa.
Nghiêm Lỗi bị lạnh nhạt, cũng không hỏi lại lần hai. Hôm nay lại chủ động nói với Kiều Vi.
Kiều Vi không muốn đi đôi giày da kia. Giày cũ chỉ là phụ, quan trọng là… xấu.
Thời đại này, xét về tổng thể thì vẫn còn quê mùa cục mịch, nhưng trong mắt Kiều Vi vẫn có sự khác biệt. Có một số thứ chẳng hạn như chiếc áo khoác dệt bằng vải màu xanh và đôi giày vải làm thủ công mà bà cụ ở trấn trên mặc chắc chắn tốt hơn giày da. Thực ra trong mắt Kiều Vi, những đồ dùng truyền thống này mang theo văn hóa đất nước. Ngược lại, giày da “phong cách tây” trong mắt người khác ở trong mắt cô thì vô cùng quê mùa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Em cảm thấy mình ít vận động, muốn sáng sớm dậy chạy bộ một chút, nên em mới mua giày nhựa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Giày nhựa hay còn gọi là giày vải quân đội, đế màu xanh quân đội, phần trên là vải. Trong bộ đội đúng là giày vải quân đội.
Vốn Kiều Vi muốn mua đôi giày trắng mà trước đây mẹ cô đã từng kể.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mẹ cô kể khi còn bé không có giày thể thảo, giày lười cũng là sau này mới có. Trước đây, các trường đều cho học sinh đi giày trắng, là sự kết hợp giữa giày thể thao và màu trắng. Lúc Kiều Vi muốn mua một để chạy bộ thì nghĩ ngay đến đôi này.
Cô cho rằng giày trắng ở thời đại này là đồ dùng cơ bản. Ai ngờ thời đại này so với “thuở nhỏ” của mẹ còn xa hơn chứ. Người bán hàng ở hợp tác xã cung tiêu nói cho cô biết, giày trắng phong cách tây gì đó chỉ trong thành phố mới bán.
Trong trấn chỉ bán giày vải quân đội. Nên cô mua giày vải quân đội.
Hiện tại giày vải quân đội đã phổ biến, tương lai càng phổ biến. Tương lai trên đường đâu đâu cũng thấy màu xanh lá.
Chín bỏ làm mười, coi như cô cũng có một đôi giày vải mới rồi. “Phải chờ lúc nữa mới có đồ ăn, anh đi đọc sách đi.” Cô xua anh ra. Không biết tại sao Nghiêm Lỗi lại không muốn đi.
TruyenLau.com
Thấy cô bận rộn trong bếp, nói chuyện vui vẻ hòa thuận với cô, khiến lòng người thoải mái.
Anh nói: “Sao lại thơm thế? Em nấu gì vậy?”
Nghiêm Tương ở trong sân ngẩng đầu, mắt sáng ngời: “Là tóp mỡ! Bố, tóp mỡ rất thơm! Mẹ làm cho bố ăn đi! Ăn rất ngon đó!”
Kiều Vi buông xẻng xuống, dùng đũa gắp một miếng chấm muối, giơ chiếc đũa đến trước mặt Nghiêm Lỗi: “Há miệng.”
Nghiêm Lỗi nghe lời há ra, bị một miếng tóp mỡ lấp miệng. Lúc Kiều Vi lấy tóp mỡ đã cố ý chọn một miếng có mỡ, có nạc, giòn rụm, trong miệng đầy hương thơm.
Nghiêm Lỗi nuốt hết: “Thêm một miếng nữa.” Kiều Vi lại đút cho anh một miếng.
Ảo giác à? Sao cô có cảm giác các đường nét trên mặt anh đều trở nên dịu dàng hơn nhỉ?
Mấy loại lúc mới gặp là “lạnh lùng”, “nghiêm nghị”, “lạnh nhạt” không còn nữa. Miệng anh nhai, mắt anh lại nhìn cô.
Hình như nhiệt độ trong bếp tăng lên.
Kiều Vi “a” một tiếng, phá hủy bầu không khí!
Cô xoay người lại, bỏ chiếc đũa xuống, rồi nhặt cái xẻng đảo đồ ăn: “Suýt nữa thì cháy! Mau đi ra đi! Đừng gây thêm rắc rối cho em!”
Nghiêm Lỗi cười đi ra.
Anh lấy quyển sách, ngồi trên ghế tre nhỏ dưới mái hiên để đọc, ngẩng đầu có thể thấy con trai đang chơi trong sân, nghiêng đầu có thể nghe thấy vợ mình đang bận rộn trong bếp.
Anh lật từng trang, cảm thấy rất thoải mái.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.