Kiều Vi nhìn xem, Nghiêm Lỗi vẫn rất đúng mực, không đi chỗ sâu, chỉ mang theo Nghiêm Tương chơi ở chỗ tương đối nông.
Dạy con nín thở, dạy con bơi lội. Kiều Vi yên tâm.
Cô lấy nhang muỗi ở trong giỏ đan ra đốt bên cạnh ghế tre.
Vặn nắp ấm nước của mình uống một ngụm. Mát lạnh, uống thật thoải mái. Đặt ấm xuống, lại lấy một cặp lồng, mở nắp đặt lên đùi, lấy một miếng táo khô ra ăn.
Trời xanh thăm thẳm, khả năng mặt trời phơi khô cả mây, bầu trời rộng lớn vậy không thấy một đám mây.
Bờ sông có gió nhẹ hiu hiu, mang theo hơi ẩm.
Kiều Vi ngồi vắt chéo chân ở dưới gốc cây, phe phẩy quạt, nhai quả khô, chân đeo giày đong đưa.
Thoải mái.
Nhìn bố con đang đạp nước vui vẻ trong sông, đột nhiên có một bà cụ mặc áo khoác vải xanh xách băng ghế ngồi ở bên cạnh cô.
Kiều Vi: “…”
Cảm giác người thời đại này… thật sự không có ý thức ranh giới.
Bà cụ hồn nhiên không phát hiện đã ngồi quá gần người ta. Bà ta nhìn thấy Kiều Vi đốt nhang muỗi, nên lại lại gần dùng ké nhang muỗi.
Bà ta còn nói với Kiều Vi: “Cô gái, cô là con nhà ai vậy, tôi thấy cô thật lạ mặt.” Nghe giọng cũng biết là người trên thị trấn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kiều Vi cười tủm tỉm: “Cháu là người nhà quân nhân.”
Giọng Kiều Vi khác lạ, bà cụ liếc nhìn cô, hơi kinh ngạc: “Là người trong thành sao?”
Bà ta nhìn Kiều Vi mặc quần áo vải thô, vừa khéo, hôm nay bà ta cũng mặc áo vải thô màu chàm, quần vải thô màu nguyên bản. Mới vừa rồi còn cho rằng Kiều Vi là người địa phương.
Người nhà quân nhân trẻ tuổi thích mặc vải lụa. “Đúng, cháu là người thành phố Lâm.”
“Thảo nào, cô thật trắng thật xinh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giơ tay không đánh mặt người tươi cười, người ta khen cô đẹp. Kiều Vi nắm một vốc quả khô đưa sang: “Bác, ăn một ít.”
Bà cụ nở nụ cười, buông kim chỉ trong tay xuống, nhận lấy: “Ngại quá .” Người nhà quân nhân này không chỉ xinh xắn, còn không kiêu ngạo, thật đáng yêu.
Kiều Vi nhìn kim chỉ trên đầu gối bà cụ: “Bác, bác biết làm giày không?” “Ai lại không biết chứ.”
“Hì hì hì, cháu không biết.” Website TruyenLau.com
“Nếu là lúc chúng tôi còn trẻ, không biết làm giày, không biết thêu thùa may vá thì không gả đi được, phải học đấy. Hiện giờ không như vậy, người trẻ tuổi đều đến nhà máy làm công nhân, giày hiện giờ cũng là máy ép ra, có biết làm giày hay không đều giống nhau.”
Bà cụ cũng có ánh mắt và biết nói chuyện.
Kiều Vi cầm lấy giày đã làm được một nửa ở trên đùi bà ta nhìn xem, tay nghề này thật sự không tệ, đường may rất cân xứng.
“Bác, bác đã từng thấy xăng đan người khác đeo chưa?”
“Từng thấy, loại nhựa kia đúng không? Người nhà quân nhân thích đeo. Nó cần phiếu công nghiệp, trong nhà tôi chỉ có một người đi làm ở xưởng, nó đang học nghề, tiền lương chỉ có mười bốn tệ, không có phiếu công nghiệp.”
Phiếu công nghiệp được phát theo tiền lương, mỗi hai mươi tệ tiền lương phát một phiếu công nghiệp.
“Cũng may trong nhà máy cấp phát vài thứ.” Bà cụ vừa ăn vừa nói: “Thời này, nhất định phải làm công nhân, làm công nhân tốt. Chờ chuyển thành chính thức, tiền lương sẽ tăng.”
“Bác.” Kiều Vi kéo đề tài nói chuyện về chuyện giày: “Cắt phần mũi giày đi làm giày vải kiểu như xăng đan, bác làm được không?”
“Sao không làm được chứ. Không phải chỉ là giày nửa mặt sao, còn tiện lợi hơn cả khâu kín.”
Có thể làm là được, Kiều Vi cần một người có thể làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Cháu có đế giày, mua xong rồi. Chỉ là cần người khâu mũi giày và dây giày.” Tuy rằng người ở dưới bóng cây khác hơi xa đây, nhưng Kiều Vi vẫn lén lút hạ thấp giọng: “Bác, bác cần gì? Bác xem cháu có thể đổi bằng gì để bác khâu giày cho cháu?”
Bà cụ cũng lén lút đứng lên, rướn cổ nhìn xung quanh, hạ thấp giọng: “Chính là khâu nửa mặt giày và thêm dây giày?”
Kiều Vi cầm giày bán thành phẩm của bà ta lên ra dấu: “Cứ như vậy, như vậy, bên này là như vậy, như vậy. Có thể làm được không?”
“Làm được, làm được, trong con hẻm chúng tôi, may vá tôi nói thứ hai, không ai dám xưng thứ nhất. Cô tìm đúng người.”
“Vậy bác cần gì?” Kiều Vi hỏi.
Bà cụ thử giơ ba ngón tay lên, do dự một chút, lại thu một ngón về, cuối cùng giơ hai ngón tay thành hình chữ V.
Kiều Vi: “?”
“Bột mì.” Bà cụ nói: “Tôi muốn hai cân bột mì.”
Một tệ có thể mua sáu cân mì. Nhưng bột mì là lương thực tinh, trong nền kinh tế kế hoạch, lương thực phụ lương thực tinh đều có pha trộn cho cân đối.
Nhưng đây không phải là vấn đề gì đối với gia đình cán bộ. Kiều Vi lập tức đồng ý: “Được!”
“Kiều Vi…” Nghiêm Lỗi gọi cô từ đằng xa.
Kiều Vi đi qua, Nghiêm Lỗi đưa Nghiêm Tương cho cô: “Con bơi vậy là đủ rồi, lại ngâm nữa dễ tróc da.”
Kiều Vi thật sự không tiếp nhận nổi chuyện đứa bé lớn vậy còn tr.ần tr.uồng nơi công cộng, tuy rằng đám nhóc choai choai ở trong sông cách đó không xa đều tr.ần tr.uồng. Cô cầm khăn lông đi tới, nhanh chóng lau khô thân thể cho Nghiêm Tương, sau đó dùng khăn lông bọc nửa người dưới cho con.
Rất tốt, đối với Nghiêm Tương cuốn khăn lông giống như cuốn khăn tắm . Nghiêm Lỗi đưa mắt nhìn sang ghế dựa: “Ai vậy?”
Anh vốn định ôm Nghiêm Tương qua, nhưng thấy có một bà cụ ở bên cạnh Kiều Vi, anh chỉ mặc quần bơi, không tiện đi qua, nên kêu Kiều Vi tới. “Một bà cụ. Chúng em bàn chuyện làm giày.” Kiều Vi nói: “Muốn nhờ bà ta làm giày giúp em.”
“Đừng cho tiền.” Nghiêm Lỗi nói: “Cho đồ.”
Cho dù ai đều không thể lấy thân phận tư nhân để bán đồ hoặc cung cấp dịch vụ, mỗi người đều phải có một đơn vị hoặc tổ chức. Nếu không có, vậy chính là đầu cơ trục lợi.
“Nói cho hai cân bột mì. Đắt không?” “Đắt, bà ta c.h.é.m em.”
“Hả?”
Nghiêm Lỗi như cười như không: “Em ăn quen lương thực tinh, cảm thấy bình thường đúng không.”
Kiều Vi lúng túng.
“Bọn họ đều biết rõ điều kiện gia đình quân nhân tốt, có phải em nói với bà ta em là người nhà quân nhân không?”
“Ừm, vừa rồi có nói.” “Vậy nên c.h.é.m em.”
Còn có một điều, là nhìn Kiều Vi có khuôn mặt thanh tú, nghe giọng nói là con gái thành phố, trong mắt bà cụ chính là người trẻ tuổi còn chưa lập gia đình.
Không c.h.é.m cô thì c.h.é.m ai.
Kiều Vi khiêm tốn thỉnh giáo: “Vậy nên đưa bao nhiêu?”
“Nửa chén mì, hoặc là một cái bánh bao.” Nghiêm Lỗi nói: “Không thể nhiều hơn.”
Trong tiệm thực phẩm phụ cũng có bánh bao bán thành phẩm. Làm khá lớn, nở rất nhiều.
“Em làm được không? Nếu không để anh nói với bà ta.” Anh định lên bờ. “Anh cứ bơi đi, để em.”
Kiều Vi ôm Nghiêm Tương hùng hổ đi về chỗ. Nghiêm Lỗi nhìn bóng lưng cô mà cười.
Kiều Vi ôm Nghiêm Tương trở lại ghế tre, nói thẳng: “Bác, quên chuyện vừa rồi đi.”
Bà cụ vừa nghe liền sốt ruột: “Sao thế, cháu gái, không phải đã nói rồi sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.