Nhưng cô luôn cảm thấy Nghiêm Tương… Không chỉ biết chừng này. Trong khu đại viện còn có một nhà trẻ và lớp mẫu giáo để chăm sóc trẻ em. Thậm chí có thể đưa đứa bé mấy tháng tuổi qua đó.
Đây là việc nội bộ cho nên cô giáo là người nhà quân nhân ở khu đại viện này, sắn tiện giải quyết việc làm của người nhà quân nhân. Bởi vì có nhiều người thân cán bộ chuyển đến nên thậm chí từng có một lần xuất hiện việc số lượng ‘Thầy cô’ còn nhiều hơn trẻ em.
May mà tất cả mọi người lại sinh con nên nhanh chóng cân bằng số lượng trẻ em.
Trước kia nguyên chủ từng đi xem chỗ đó, phát hiện những ‘Cô giáo’ kia đều là phụ nữ nông thôn, không chỉ không biết chữ mà vấn đề vệ sinh rất kém.
Trong chuyện trẻ con, thường xảy ra chuyện ‘Cô giáo’ cũng bao che để con nhà mình đánh con nhà khác.
Các phụ huynh đánh nhau cũng không phải lần một lần hai.
Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là vấn đề vệ sinh, nguyên chủ có bệnh thích sạch sẽ, rất nhiều lần cách làm của cô giáo vợ quân nhân kia giẫm vào giới hạn của cô. Cô không thể nào đưa Nghiêm Tương đến đó, đành giữ ở nhà.
Rõ ràng Nghiêm Tương là đứa trẻ vô cùng thông minh, Kiều Vi thu xếp lại ký ức, cô phát hiện ra nhà trẻ và mẫu giáo không thể dạy được gì cho trẻ con cả, chỉ có thể cung cấp chức năng cơ bản là trông trẻ.
Bởi vì vài người nhà quân nhân có công việc, không thể đưa con theo nên cần nơi này.
Sau khi Nghiêm Tương ăn hết bát súp trứng chần, Kiều Vi rửa bát, Nghiêm Tương đi tìm xẻng nhỏ, còn cô cầm thùng: “Mẹ, đi thôi!”
Một ngày của cậu bé như thế nào? Nhặt đá cuội.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đào hố cát.
Ăn cơm trưa, ngủ trưa. Tiếp tục nhặt đá cuội. Tiếp tục đào hố cát.
Ăn cơm chiều, ăn trái cây. TruyenLau.com
Chơi với bố, nghe mẹ kể chuyện. Đi ngủ.
Ồ, hôm nay cũng là một ngày vui vẻ.
Website TruyenLau.com
Kiều Vi lau tay, không vội đi: “Con đi theo mẹ.”
Cô đưa Nghiêm Tương đến phòng sách, lấy giấy và bút ra viết mấy chữ, dạy cậu bé: “Đây là chữ công, công trong công việc, công nhân. Đây là người, người công nhân, người dân, đàn ông, phụ nữ. Đây là nữ, mẹ là nữ, bố và Tương Tương là nam. Đây là đồng ruộng, đây là sức trong sức mạnh. Ruộng phía trên, sức phía dưới tạo thành chữ mới là chữ nam, Tương Tương và bố là nam.”
Nghiêm Tương nói: “Triệu Đại Đại là nam, anh Cương Tử, Hoa Tử, Quân Quân là nam. Mẹ và dì Dương là nữ, chị Anh Tử và bé Năm cũng là nữ. Nam đi vào nhà tắm nam, nữ vào nhà tắm nữ.”
“Đúng thế, Tương Tương thông minh quá.” Kiều Vi khen cậu bé. Cô dạy cậu bé mấy chữ công việc, người, nữ, ruộng, sức và nam.
“Chúng ta đi nhặt đá cuội, về nhà mẹ kiểm tra Tương Tương, xem Tương Tương có quên mấy chữ này không. Nếu con chưa quên thì mẹ sẽ dạy Tương Tương nhiều chữ hơn.”
Nghiêm Tương không vui: “Con còn phải đào hố cát.” Mẹ sao thế, làm chậm trễ công trình to lớn của mình.
Kiều Vi chớp mắt: “Vậy nếu Tương Tương có thể học thuộc những chữ này vậy mẹ sẽ thưởng cho con một viên kẹo nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trong nhà có kẹo, loại kẹo gói trong giấy.
Nhưng sợ cậu bé ăn kẹo không kiểm soát, lượng đường cao. Ngày nào Kiều Vi cũng chú ý đến lượng ăn của cậu bé, bình thường mỗi ngày ăn hai hoặc ba viên, không thể nhiều hơn.
Quả nhiên, ánh mắt Nghiêm Tương lập tức lóe sáng.
Quá tốt, Kiều Vi xuyên sách, tiếp quản chồng, tiếp quản con, bây giờ cũng nên đưa việc dạy dỗ con vào danh sách việc quan trọng.
Nhưng lúc cô đưa tay ra xoa đầu Nghiêm Tương, trái tim bỗng hẫng một nhịp. Cảm giác vừa chua xót lại hối hận tràn ngập trong lòng, nhưng lại lập tức biến mất, trở nên thoải mái.
Kiều Vi đè lên vị trí trái tim.
Kiều Vi Vi, giao đứa bé này cho tôi, cô yên tâm đi. Nghiêm Tương đúng là đứa trẻ có trí nhớ tốt.
Chỉ cần dành ít thời gian dạy cậu bé sáu chữ, cũng không để cậu bé viết mà chỉ yêu cầu phân biệt được mặt chữ.
Cậu bé có thể nhớ tất cả.
Hai mẹ con đi đến bờ sông nhặt nửa thùng đá cuội rồi trở về, Kiều Vi kiểm tra cậu bé thì thấy một chữ cũng không sai.
Đương nhiên làm mẹ phải giữ lời hứa, cô thưởng cho đứa trẻ một viên kẹo ngay tại chỗ.
Nghiêm Tương nắm chặt kẹo trong tay, không vui vẻ ăn ngay lập tức mà suy nghĩ một chút rồi nói: “Mẹ, con còn biết những chữ khác nữa, nếu con nhận ra được thì mẹ có thể thưởng cho con thêm một viên kẹo nữa không?”
Dĩ nhiên Kiều Vi nghe xong cảm thấy rất vui: “Được chứ.”
Kiều Vi nghĩ thầm một đứa trẻ thì có thể biết được bao nhiêu chữ, cô nói: “Con biết chữ gì, nói cho mẹ nghe xem nào.”
Nghiêm Tương nghe vậy, phấn khích xoay người chạy đi. Kiều Vi: “?”
Thoáng chốc, Nghiêm Tương mang quyển sách “Cuộc phiêu lưu của Tiểu Bố Đầu” tới.
À, ra là dùng sách để tìm chữ.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, cô ấy đã đọc quyển sách này cho Nghiêm Tương rất nhiều lần rồi, khi Kiều Vi xuyên tới thì vẫn tiếp tục đọc nên có thể nhận biết được vài chữ cũng không có gì lạ.
Đầu tiên, Nghiêm Tương chỉ vào bìa sách đọc: “Tiểu, bố, đầu, cuộc, phiêu lưu, của.”
Những ngón tay trắng nhỏ của cậu bé chỉ đúng từng chữ. Kiều Vi vỗ tay khen ngợi: “Giỏi quá!”
Đang chuẩn bị tìm thêm một viên kẹo nữa cho Nghiêm Tương, Nghiêm Tương lại sột soạt lật quyển sách ra.
Kiều Vi: “?”
Lật tới trang đầu tiên của quyển sách, Nghiêm Tương dùng ngón tay chỉ vào đoạn văn bắt đầu đọc từng chữ.
Tuy lúc đầu có hơi lắp, nhưng… Trên cơ bản vẫn có thể nối thành câu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.