Dù trước đây danh tiếng không tốt, nhưng cô chưa từng bắt nạt người khác, cũng không lợi dụng ai để chiếm đoạt cái gì. Cô lạnh lùng, thanh cao, không thích quan hệ với người ngoài.
Hiện tại, chỉ sau nửa tháng ngắn ngủi từ khi tìm được cô, Nghiêm Lỗi đã có một niềm tin mãnh liệt đối với người trước mặt, anh cảm thấy cô là một người đáng tin cậy.
Anh nghĩ, có lẽ trước đây cô không chấp nhận được việc bản thân phải gả cho một người nhà quê nên đã sống một cách tiêu cực.
Bây giờ cô đã nghĩ thông suốt và bắt đầu tích cực đối mặt với cuộc hôn nhân này, sống thật tốt, tố chất và năng lực của một người có học thức bắt đầu bộc lộ ra ngoài.
Hôm qua, khi ở nhà Sư trưởng Phan, rõ ràng cô ăn mặc rất mộc mạc, thậm chí còn giản dị hơn cả chị Dương đang mặc một chiếc sơ mi hoa nữa. Cô mặc bộ quần áo làm từ vải thô màu trắng, nhưng khi trần thuật mọi chuyện cho Sư trưởng Phan lại vô cùng tự nhiên, điềm tĩnh không hề nao núng.
Lúc đó, Nghiêm Lỗi cảm thấy rất tuyệt vời.
Cô gái có học thức trong tưởng tưởng của anh đã xuất hiện trên người cô ngay lúc đó.
Nó không dựa vào phong cách Tây khi diện đồ lụa và giày da, mà toát ra từ khí chất cuốn hút người khác từ trong ra ngoài.
Lúc đó Nghiêm Lỗi đã liếc nhìn những người xung quanh.
Anh nhìn thấy sự tán thưởng trong ánh mắt của Sư trưởng Phan. Đám cảnh vệ thì khỏi phải nói.
Trên mặt vợ chồng đoàn trưởng Triệu cũng lộ ra biểu cảm như muốn nói “quả nhiên là người có học”.
Ngay lúc này, đâu đó trong lòng Nghiêm Lỗi cảm thấy vô cùng hài lòng. Lão Triệu còn lải nhải với anh về chuyện rửa bát với không rửa bát.
Thật nực cười, có một cô vợ như thế này thì lại chẳng tranh rửa bát vội. Đang đắc ý thì Kiều Vi nói: “Em bảo này.”
Nghiêm Lỗi: “?”
Anh vừa đi tới, Kiều Vi chỉ vào chiếc giường trúc hỏi: “Có phải ngày nào anh cũng đặt tấm đệm màu xanh vào giữa không?”
Nghiêm Lỗi lập tức phản ứng lại, ngạc nhiên nói: “Em là người đặt nó sang bên cạnh sao?”
Anh còn tưởng là Nghiêm Tương làm.
Anh cứ tưởng cậu bé không biết nguyên tắc sắp xếp. Trong ba tấm đệm có hai tấm màu giống nhau, một tấm khác màu, đương nhiên tấm đệm khác màu phải đặt vào giữa.
Đôi khi suy nghĩ lạc hậu của Nghiêm Lỗi thực sự làm Kiều Vi buồn cười. Nghiêm Lỗi gãi đầu: “Đặt ở giữa không đúng sao? Tại sao lại đặt bên ngoài? Nhìn không có trật tự gì cả.”
Website TruyenLau.com
Kiều Vi ngẫm nghĩ, cảm thấy mình phải bắt đầu từ thuở sơ khai: “Thực ra Trung Quốc chúng ta từ xưa đã tôn sùng đạo giáo tự nhiên. Ví dụ như khi dựng phong cảnh trong vườn phải cố gắng làm cho chúng trông giống tự nhiên nhất có thể…”
Kiều Vi diễn giải cho Nghiêm Lỗi nghe gần mười phút, để anh biết thẩm mỹ không chỉ có một loại.
TruyenLau
Nghiêm Lỗi trầm tư, chống cằm, quan sát Kiều Vi. Kiều Vi: “… Anh nhìn gì thế?”
“Quần áo của em.” Nghiêm Lỗi nói: “Hôm qua, khi vừa trông thấy anh còn tưởng là của bà cô nào đó trong trấn mặc, nhưng sau đó nhìn kỹ lại cảm thấy em mặc khác hẳn với mấy bà cô trong trấn. Nhưng khác ở chỗ nào thì anh lại không nói ra được.”
TruyenLau.com
Kiều Vi vui vẻ nghe anh nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nghiêm Lỗi được được cổ vũ liền bày tỏ suy nghĩ của mình: “Sau khi nghe em nói, bây giờ nhìn kỹ anh lại thấy bộ quần áo và tấm đệm rất ăn khớp… rất thoải mái.”
Kể cả những đôi giày rơm trên tường luôn làm anh thấy ngứa mắt. Bây giờ nhìn vào lại thấy được bức tranh Kiều Vi đang ngồi trên giường trúc, nghiêng người dựa vào tấm đệm, trên đỉnh đầu là mũ rơm và giày rơm treo trên tường.
Chiếc mũ rơm còn được quấn quanh bởi một dải vải thô màu lam và thắt nơ. Những món đồ đơn lẻ kỳ cục khó hiểu giờ đã được đặt chung trong một khung hình, Nghiêm Lỗi đột nhiên cảm thấy chúng rất giống một bức tranh.
Chủ đề của bức tranh là sự khoan khoái, thư giãn. Khiến người ta nhìn vào sẽ cảm thấy…
Anh nói: “Nhìn vào rất thoải mái.”
Nghiêm Lỗi không hề biết, với sự dẫn dắt của Kiều Vi, khả năng tư duy của anh đã đi trước xã hội hiện tại một bước.
Trước đây anh chỉ biết bánh bao ăn được, nhưng bây giờ đã biết hóa ra cơm cũng rất ngon.
Đương nhiên Kiều Vi hiểu.
Chuyện này quan trọng cỡ nào. Bởi vì thế giới sắp sửa chuyển mình trở thành một thời đại không phải đen thì là trắng, không phải có lợi thì là có hại, tư duy đơn cực và hình thái ý thức sẽ lấp đầy mọi ngóc ngách khiến con người không thể trốn tránh.
Cho dù cô cố gắng né tránh thì cũng không thể xóa bỏ hoàn toàn những điều không hợp lý của thời đại này.
Nếu cô phải chung sống với một người như vậy thì sẽ rất ngột ngạt.
Ánh mắt Kiều Vi sáng ngời, cô vui vẻ đứng dậy bám lấy vai Nghiêm Lỗi, kiễng chân hôn anh.
Người đàn ông cổ hủ hoảng hốt, vội quay đầu nhìn.
May mà con trai vẫn đang ngồi chơi trong hố cát không ngẩng đầu lên nhìn. Nghiêm Lỗi khẽ trách cô: “Điên vừa thôi, con thấy bây giờ!”
Kiều Vi liếc nhìn Nghiêm Tương.
Cậu bé Nghiêm Tương không tầm thường này hiện không có điều kiện học tập, lại có hứng thú với những thứ đơn giản, khô khốc, lặp đi lặp lại.
Ví dụ như việc đào hố, những đứa trẻ khác chỉ coi đó là niềm vui nhất thời, đào được vài xẻng đất là chán, vứt xẻng đi ngay.
Nhưng Nghiêm Tương còn nghiêm túc đặt ra kế hoạch cho khối lượng công việc mỗi ngày. Khi cậu bé “làm việc”, sẽ rất chăm chú, nhập tâm.
Nếu không xảy ra chuyện lớn thì không thể ảnh hưởng đến cậu bé.
Tối qua, công việc của Nghiêm Tương đã bị chuyện của chị Dương trì hoãn, nên hôm nay cậu bé vẫn đang làm bù công việc của hôm qua.
Còn phải đào thêm một lúc nữa.
Kiều Vi quay mặt đi, nhướng mày nhìn Nghiêm Lỗi bằng ánh mắt khiêu khích. Dám không?
Nghiêm Lỗi cảm thấy không hay lắm. Trời vẫn chưa tối mà.
Người đàn ông cổ hủ nhìn trời, nhìn mái hiên, nhìn tường.
Nhìn người vợ đang khoanh tay dựa tường khẽ cười. Cánh tay trắng trẻo lộ ra dưới lớp vải màu lam.
Người đàn ông cổ hủ nhìn chằm chằm vào cánh tay rồi lại quay sang nhìn con.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.