Bởi vì quét tường nhà chỉ cần anh hỗ trợ dịch chuyển đồ đạc, chuyện khác đều do bản thân Kiều Vi làm. Chi phí cũng thấp.
Nhưng nếu xây tường ngoài như vậy, không cần nghĩ cũng biết chi phí sẽ cao lên. Không còn là trong nhà tự làm nữa mà đã thành công trình lớn.
Nghiêm Lỗi nói: “Phiền toái hay không cứ để anh quan tâm, so với quan tâm việc này, còn không bằng em nghĩ xem, nếu như có người hỏi tại sao nhà trên thị trấn đang đẹp đẽ em lại trét đất sét vàng lên thì nên trả lời như thế nào.” Kiều Vi cười giảo hoạt: “Vợ con trong nhà sợ lạnh chứ sao, làm tường dày thêm giữ ấm. Xây gạch mộc tiết kiệm tiền hơn biện pháp khác.”
“Tốt lắm.” Nghiêm Lỗi khen cô: “Suýt chút nữa anh đã tin.” Kiều Vi cười ha ha.
Cười xong còn nói: “Quan tâm người khác làm gì, thẩm mỹ điền viên của em bây giờ là vô địch. Ai dám không khen em một câu chăm chỉ, mộc mạc, tác phong xúc động.”
Nghiêm Lỗi nhớ tới bộ quần áo vải thô của cô, mộc mạc đến mức khiến đoàn trưởng Triệu còn lo lắng có phải kinh tế trong nhà đang gặp khó khăn. Không nghĩ tới là vì cô cảm thấy như vậy đẹp mắt.
Vừa nghĩ đến đây, Nghiêm Lỗi đều không nhịn được khẽ cười. Chỉ có Nghiêm Tương hỏi: “Bố ơi, thịt gà chín chưa?”
Quá thơm, cậu bé vẫn luôn chảy nước miếng.
“Để bố kiểm tra, ừm, chín rồi đó, chờ bố rán cho con vài cái bánh.” Nghiêm Lỗi gọi: “Kiều Vi…, Kiều Vi…”
Kiều Vi vào phòng bếp: “Sao vậy?”
Nghiêm Lỗi múc một chén canh gà: “Đưa một chén cho nhà lão Triệu, em đi hay anh đi?”
Kiều Vi hoang mang.
Nghiêm Lỗi ngẩn ra, giải thích: “Trong thôn đều như vậy, khi ăn đồ ngon đều múc một chén cho người nhà hoặc hàng xóm có quan hệ gần gũi.”
Quê của anh và quê đoàn trưởng Triệu ở cùng một khu vực, tập tục giống nhau. “Quan hệ phải qua lại, không qua lại, cho dù ở gần, người cũng xa.” Anh nói.
Lúc này Kiều Vi mới bị kích hoạt ký ức bị từ chối khi trước.
Cuộc sống trong thành không có quy củ này. Kiều Vi Vi cũng chán ghét thân mật quá mức với bọn họ.
Thật ra Nghiêm Lỗi luôn hy vọng bạn đời của mình không biết ăn nói, nhưng ít ra có thể ở chung hòa thuận với đồng đội, hàng xóm. Đáng tiếc anh luôn thất vọng.
Đáng lẽ anh đã hết hy vọng rồi, nhưng lúc này, trong lòng anh lại âm thầm dấy lên hy vọng. TruyenLau
“Đã hiểu, em đi đây.” Kiều Vi vui vẻ nói.
Tuy rằng chưa từng làm, nhưng đây là một phong tục truyền thống rất đời thường đối với cô. Bản thân nó chính là một phần của “Điền viên”.
TruyenLau.com
Kiều Vi rất tiếp thu.
“Con cũng đi.” Nghiêm Tương dán lại.
Vì thế, Kiều Vi mang theo Nghiêm Tương, bưng một chén thịt gà đi về phía nhà đoàn trưởng Triệu.
Rất thú vị.
Càng thú vị hơn là, đến nhà đoàn trưởng Triệu nhìn thấy… TruyenLau.com
Tất cả thành viên nhà họ Triệu, trừ bé Năm ra, tất cả mọi người, bao gồm cả Quân Tử và Lâm Tịch Tịch, huy động tập thể, cả nhà ra trận, đang khí thế ngất trời quét vôi trong nhà mình.
Kiều Vi thấy vậy rất vui vẻ. Cô hắng giọng: “Chị dâu…” Tôi tới chia sẻ đồ ăn ngon nha “Ôi, em dâu đã đến.”
Đoàn trưởng Triệu phụ trách quét vôi nhà chính, anh ta nhìn thấy Kiều Vi trước tiên, vội vàng đi ra, lau tay lên quần áo, nhận lấy chén: “Gì vậy, thật thơm.” “Gà trong nhà hầm, lão Nghiêm kêu tôi mang một chén đến cho mọi người nếm thử.” Kiều Vi nhìn xem, tất cả mọi người đều đang làm việc: “Đây là? Trưa nay mọi người không nấu cơm sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đoàn trưởng Triệu tiến lại gần, ngửi mùi canh gà, nói: “Chẳng phải đều do chị dâu cô sao. Cô ấy chính là người nóng vội, tôi nói chậm rãi quét vôi từng căn phòng một là được, cô ấy cứ nói trong nhà nhiều người, một ngày làm xong.” “Nhân khẩu thịnh vượng không phải là vậy sao.” Kiều Vi cười tủm tỉm nói.
Đoàn trưởng Triệu vô cùng hưởng thụ.
Chị Dương đi ra: “Làm gì vậy, nói xấu sau lưng tôi hả.” Đoàn trưởng Triệu vội nói: “Khen em đấy.”
Kiều Vi hỏi: “Một ngày này có thể làm xong sao?” Chị Dương nói: “Tàm tạm”
Chị ta nhận lấy chén thịt gà kia: “Anh nhanh đi làm việc.” Đoàn trưởng Triệu quay về làm việc.
Chị Dương nói với Kiều Vi: “Cô chờ chút.”
Chị ta đi vào phòng bếp, đổ canh gà vào trong chén nhà mình. Múc một gáo nước rửa sạch sẽ chén nhà Kiều Vi.
Lại cuốn mấy cái bánh rán, gấp lại, dùng lá sen bọc vào, đưa cùng với chén cho Kiều Vi: “Buổi sáng hôm nay vừa rán, Tịch Tịch rán, cô cầm về.”
Bánh Lâm Tịch Tịch rán đã có chút danh tiếng. Mọi người đều biết bánh cô ta rán ăn ngon.
Kiều Vi chỉ biết nấu cơm, tối đa là nấu mì, cô đã từng thử làm bánh rán, nhưng ăn không ngon.
Cô vui vẻ nhận lấy: “Ngày khác em phải học tập một chút với các chị, làm thế nào để rán thơm như vậy.”
Cô cầm chén không cùng bánh rán về.
Chị Dương lau tay lên tạp dề, trở về phòng thét to: “Cương Tử, Hoa Tử, đi đại viện mua vài món ăn về. Buổi trưa hôm nay không nấu cơm. Động tác của mọi người nhanh lên, chúng ta quét xong trong một ngày hôm nay.”
Chị ta và đoàn trưởng Triệu cùng quét vôi nhà chính.
Đoàn trưởng Triệu cảm thán: “Trước kia anh luôn cảm thấy Tiểu Kiều này không biết nói chuyện. Anh đã nhìn nhầm rồi.”
Một lần là ở chỗ Sư trưởng Phan, đúng mực, nói lời rõ ràng. Mới vừa rồi lại càng khéo nói.
Thật sự không giống với trong ấn tượng. Chị Dương: “Còn không phải sao.”
Không biết vì sao, đều thông qua nhiệt lượng để nấu chín thức ăn, nhưng thịt nấu bằng nồi sắt và củi rất thơm.
Nghiêm Lỗi đang định rán bánh, Kiều Vi lại mang một cái bánh rán to từ nhà đoàn trưởng Triệu.
Nghiêm Lỗi vui vẻ: “Vừa vặn!”
Bánh Lâm Tịch Tịch rán thật sự rất tuyệt.
Một nhà ba miệng ăn kèm với thịt gà và rau nấu nhừ trong canh gà, khen hết lời. Nghiêm Lỗi nói với Nghiêm Tương: “Ngủ trưa đừng thức dậy quá muộn, dẫn con ra bờ sông chơi.”
Nghiêm Tương phình má, ánh mắt sáng ngời: “Có thể xuống sông không?” Nghiêm Tương đặc biệt ngoan, mỗi lần đi ra bờ sông với mẹ, mẹ nói không thể xuống sông, cậu bé đều rất ngoan chỉ nhặt đá ở chỗ nước cạn.
Nghiêm Lỗi nói: “Xuống! Bố đưa con bơi lội.” Kiều Vi xé một miếng bánh, liếc nhìn anh.
Nghiêm Lỗi nói: “Em yên tâm.”
Anh còn nói: “Chỗ chúng ta có sông có hồ nước, trẻ con sớm biết bơi mới càng yên tâm.”
Kiều Vi nói: “Còn quá nhỏ.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.