Anh chỉ xoa nhẹ thôi mà, đâu phải đánh con trai một cái đâu. Có chuyện gì vậy nhỉ?
Kiều Vì liếc anh một cái, ôm Nghiêm Tương dịu dàng nói: “Đi thôi, chúng ta không quan tâm đến bố nữa!”
Nghiêm Tương: “?”
Hai mẹ con vào trong nhà. Nghiêm Lỗi: “?”
Nghiêm Lỗi nghệt mặt ra.
Sao ra ngoài một chuyến rồi về lại thế này?
Anh chẳng làm gì sai cả, sao đột nhiên lại trở mặt với anh?
Tối qua vẫn còn tốt đẹp, hai người còn hận không thể hòa tan vào nhau luôn mà. Có chuyện gì vậy nhỉ?
Nghiêm Lỗi không biết. Đúng thật là đời này anh không làm gì sai, nhưng đời trước, hoặc là ở một thế giới song song nào đó thì khó nói.
Kiều Vi càng nghĩ càng giận.
Nghiêm Lỗi thương Nghiêm Tương, cô có thể cảm nhận được rõ điều này. Vậy tại sao trong tiểu thuyết gốc Nghiêm Tương lại biến thành một đứa trẻ kiệm lời, lầm lì?
Chẳng lẽ thật sự có chuyện mẹ kế, bố dượng sao?
Trên đường đạp xe đạp, cô đã nghĩ ra rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong tiểu thuyết gốc, nữ chính Lâm Tịch Tịch gả cho Nghiêm Lỗi vì muốn ôm đùi anh.
Vì muốn trói chặt trái tim nam nhân sau này sẽ làm cao này, Lâm Tịch Tịch cố gắng sinh con cho Nghiêm Lỗi
Cô ta sinh rất nhiều con cho Nghiêm Lỗi, sinh đến mức con cháu đầy đàn, nhân khẩu rất nhiều.
Nghiêm Tương không phải con trai độc nhất của Nghiêm Lỗi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Con nhiều sẽ không còn giá trị nữa. Vì tình yêu của bố đã được phân chia rất nhiều rồi.
Đặc biệt là chẳng có người bố nào yêu thương đứa con trai của cô vợ ngoại tình rồi chết. Cũng có khả năng sự bất hòa này trở thành bức tường ngăn cách hai cha con.
Tức c.h.ế.t mất thôi.
Nghiêm Lỗi không thương Nghiêm Tương, hoặc ít nhất là không thương một mình Nghiêm Tương.
Kiều Vi vừa nghĩ đến chuyện Nghiêm Lỗi có thể ôm các con gái nhỏ thân thiết, đau lòng cho chúng, nuông chiều chúng, cho chúng tiền tiêu, cho chúng mặc quần áo mới, cho chúng ăn ngon uống ngon, còn Nghiêm Tương chỉ có thể đứng góc phòng lặng lẽ nhìn, Kiều Vi tức muốn nổ tung. Website TruyenLau.com
Cô tức giận suốt đường về. Về đến nhà thấy Nghiêm Lỗi thì càng không có thái độ tốt với anh.
“Đừng quan tâm nữa! Chúng ta không quan tâm đến bố!” Cô ôm Nghiêm Tương ngồi trong phòng.
Nghiêm Tương: “?”
Cậu bé cũng không hiểu cóa chuyện gì xảy ra với mẹ.
“Mẹ đừng giận.” Nghiêm Tương vỗ nhẹ n.g.ự.c cô để trấn an.
Tuy rằng cậu bé không hiểu, nhưng cậu bé vẫn dịu dàng quan tâm mẹ. Kiều Vi thấy mũi mình chua xót, suýt chút nữa đã rơi nước mắt.
Đây là con trai cô.
Cô có ký ức về cậu bé.
Mười tháng mang thai, bụng nặng trĩu, thường xuyên bị chuột rút. Lúc ngủ đến cả trở mình cũng khó khăn.
Khi sinh cậu bé, cô đau đến mức kêu cha gọi mẹ, thật sự đau như sắp c.h.ế.t đi. Đây chính là đứa con cô sinh ra, cô nhớ rõ mồn một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lý trí Kiều Vi biết rằng cô chỉ là người xuyên không đến thay thế Kiều Vi Vi thật.
Nhưng giờ đây, bất kể là tinh thần hay về thân thể, cô chính là mẹ thật sự của Nghiêm Tương.
Cô vừa nghĩ đến chuyện có đứa trẻ khác cùng chia sẻ tình yêu thương của bố với Nghiêm Tương thì cô không chịu được.
Không chịu được dù chỉ là một chút! “Không sinh nữa! Mẹ sẽ không sinh nữa!” Kiều Vi quyết định.
Nghiêm Tương nghi ngờ.
“Mẹ không sinh thêm nữa, Tương Tương sẽ mãi là con trai một của bố con! Là cục cưng duy nhất của bố!”
“Bố con cũng đừng nghĩ đến chuyện có đứa con khác!”
Nghiêm Tương suy nghĩ một chút, cẩn thận hỏi lại: “Vậy con không có thêm em trai, em gái nữa ạ?”
Dì Dương đã lén nói với cậu bé nhiều lần, nói rằng cậu bé phải khuyên bố mẹ sinh thật nhiều em gái, em trai. Nhà có nhiều em gái, em trai mới vui.
Nhưng Nghiêm Tương vẫn cảm thấy nhiều quá sẽ náo loạn, mỗi bé Năm thôi mà đã làm người ta lo lắng rồi, sợ bé đi là té ngã. Vậy nên Nghiêm Tương không nhắc đến chuyện sinh em trai, em gái với bố mẹ.
“Ừ! Không có em trai, em gái gì hết. Tương Tương của chúng ta sẽ là con trai một của bố.”
“Bố con chỉ được yêu một mình con thôi.”
“Bố là bố của một mình Tương Tương, đừng hòng có ai cướp đi.” Nghiêm Tương hỏi: “Còn mẹ thì sao?”
Kiều Vi nói: “Mẹ cũng là mẹ của Tương Tương thôi, không ai cướp được.” Nghiêm Tương vui vẻ: “Được, không cần em trai, em gái nữa.”
Lúc này, Nghiêm Lỗi đứng bên ngoài gọi Nghiêm Tương: “Tương Tương, Tương Tương, con ra đây nào, Tương Tương.”
Nghiêm Tương nhìn cửa sổ, lại nhìn mẹ. “Đi đi.” Kiều Vi buông cậu bé.
Kiều Vi bình tĩnh lại rồi.
Cô có thể tức giận Nghiêm Lỗi, nhưng không thể tiêm vào đầu Nghiêm Tương suy nghĩ rằng “Bố không tốt”.
Phải để cậu bé cũng thương bố. Yêu thương lẫn nhau. Nghiêm Lỗi cảm nhận được tình yêu của con đối với anh thì sẽ càng yêu đứa con trai này.
Nhất định hai bố con phải yêu thương nhau đến già, đến c.h.ế.t cho cô. Hừ.
Nghiêm Lỗi ngồi xổm xuống, nhỏ giọng hỏi Nghiêm Tương: “Mẹ con sao thế? Hai người nói gì trong phòng vậy?”
Nghiêm Tương nói: “Nói chuyện sinh em trai, em gái ạ.”
“Hả?” Nghiêm Lỗi không ngờ là đề tài này, anh kinh ngạc: “Mẹ con nói sao?” “Mẹ nói, mẹ không sinh em trai, em gái, mẹ chỉ muốn có một đứa con là con.” Nghiêm Lỗi xoa xoa cằm, suy nghĩ, nói: “Cô ấy gặp ai bên ngoài sao?”
Vợ của đồng đội anh rất hay nói nhảm, hơn nữa còn thích lo chuyện nhà người khác. Lần nào gặp cũng lải nhải với họ.
Đừng nói là chị dâu, ngay cả anh Triệu cũng hay nói với anh mấy lần, bảo anh sinh thêm nhiều đứa vào, một đứa ít quá, không an toàn.
Nhưng Nghiêm Lỗi nhớ đến Cương Tử không hiểu chuyện đang học lớp năm, còn Hoa Tử thì không có chủ kiến của mình, Quân Tử cầm vạt áo lau nước mũi. Nghiêm Lỗi cảm thấy chuyện sinh con, chất lượng vẫn quan trọng hơn số lượng.
Nghiêm Tương là một đứa trẻ thông minh.
Nhiều lần anh thấy Nghiêm Tương xem sách, anh ngạc nhiên hỏi cậu bé con có hiểu không. Mẹ cậu bé nói: “Em đã dạy nó mặt chữ rồi.”
Rất hiển nhiên, con trai anh kế thừa năng lực học tập của mẹ, tương lai nó chắc chắn cũng sẽ là một người trí thức.
Nghiêm Lỗi cực kỳ tự tin, anh có một đứa con trai ăn đứt mười đứa con trai của người khác.
Tất nhiên, nếu có thêm chín đứa đứa nhỏ như vậy nữa sẽ tốt hơn. Hoặc nếu có thêm mấy đứa con gái nhỏ vừa trắng trẻo vừa đáng yêu thì cũng tốt.
Đáng tiếc là Kiều Vi không chịu sinh nữa. Chắc là cô đã bị dọa sau lần đầu sinh con.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.