Hôm nay phải nộp bản thảo, Kiều Vi dẫn Nghiêm Tương đi mua đồ ăn xong, đầu tiên đi đến đơn vị, nộp bản thảo cho trạm trưởng Lục trước. trạm trưởng Lục rất hài lòng, dùng ngón tay gõ gõ bản thảo, lần này không sửa một chữ nào đã thông qua: “Cứ như vậy đi, chiều nếu trưởng ban Tạ cần thì cứ giao cho ông ấy như này luôn.”
Kiều Vi trả lời rõ ràng: “Vâng.”
Quả nhiên đến chiều trưởng ban Tạ nói: “Trạm phát thanh cũng phải chuẩn bị bản thảo tuyên truyền.”
“Hôm qua họp xong tôi đã sắp xếp việc này rồi.” Trạm trưởng Lục ưỡn thẳng lưng: “Chúng tôi đã chuẩn bị xong.”
Nói xong, liếc mắt ra hiệu cho Kiều Vi. Kiều Vi đưa bản thảo lên.
Hiệu suất của trạm phát thanh cao như vậy làm trưởng ban Tạ hơi bất ngờ. Ông ấy cầm lấy rồi lướt nhanh một lượt, phát hiện bản thảo này không phải tùy tiện làm để đối phó, mà là tuyên truyền khoa học rất nghiêm túc.
Lục Mạn Mạn là cháu gọi vợ ông ấy bằng cô, họ có quen nhau. Ông ấy biết rõ trình độ của con bé. Bản thảo này chắc chắn không phải do Lục Mạn Mạn viết. Ông ấy liếc nhìn Kiều Vi: “Bản thảo do Kiều Vi viết à?”
Trạm trưởng Lục thay Kiều Vi trả lời: “Kiều Vi tuy là người mới, nhưng thái độ làm việc tích cực nghiêm túc, chủ động nhận nhiệm vụ lần này. Bài viết nhỏ viết rất hay!”
Trưởng ban Tạ hiểu ra, chỉ trong một tuần, quân tẩu Kiều Vi do quân khu nhét vào này đã đứng vững ở trạm phát thanh. Thậm chí còn được trạm trưởng Lục coi trọng.
Điều này rất tốt. Trạm phát thanh cũng do khoa tuyên truyền quản lý. Trạm phát thanh có thêm một cán bộ giỏi, tức là ông ấy có thêm một cán bộ giỏi.
Là lãnh đạo, đương nhiên ông ấy rất vui mừng.
“Mọi người đều phải học thái độ tích cực chủ động đối với công việc này. Đừng có ai cũng c.h.ế.t dở sống dở.” Trưởng ban Tạ trả bản thảo cho Kiều Vi: “Kiều, đọc một lần trước đi, mọi người cùng nghe, đưa ra ý kiến.”
Hôm nay xem ra không cần phải chỉ đích danh phát biểu cảm nghĩ về việc học tập. Gần giống với việc giáo viên thông báo cho học sinh hủy kỳ thi, các em tự học.
Mọi người vui vẻ vỗ tay. Kiều Vi đọc rõ ràng từng chữ. Website TruyenLau.com
Đồng nghiệp thỉnh thoảng phát ra tiếng “Ồ~”. “Nghe còn thấy sợ nữa.”
“Muỗi lợi hại vậy sao?”
“Ông chú bảy của tôi mất vì bệnh sốt rét, mãi không biết mắc bệnh thế nào, không chừng là do muỗi đốt.”
Ngay cả trưởng ban Tạ cũng hỏi: “Kiều Vi, những điều này đều là thật sao?” “Là thật ạ.” Kiều Vi mặt không đổi sắc: “Tài liệu đều có trong thư viện, tuy phân tán nhưng đều có thể tra được. Mọi người có thể tự đi xem.”
Thực ra lúc này tài liệu trong thư viện có hạn, sách học tập chính trị nhiều hơn. Một số nội dung là Kiều Vi tự nhớ lại để viết vào. Website TruyenLau.com
Nhưng chỉ cần nhìn vào dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê của mọi người khi học, Kiều Vi biết chắc chắn sẽ không có ai siêng năng đến mức đi tra tài liệu từng mục một để xác minh nguồn gốc của nội dung liên quan trong bài viết của cô.
Trưởng ban Tạ còn cảm động: “Cháu đã xem hết từng quyển một sao?”
Quân khu lần này thật sự làm người ta nể phục! Nhiều quân tẩu như vậy thì cứ đẩy đến đi, họ sắn lòng tiếp nhận!
“Mọi người học hỏi cho tôi tinh thần này! Học tập cho tốt, làm việc phải có thái độ này, tinh thần này!”
Website TruyenLau.com
Mọi người gật đầu như gà mổ thóc, mắt nhắm mắt mở, ai biết tôi ngủ gật được. Công phu này đã luyện được từ lâu rồi.
Bỗng nhiên bị tiếng vỗ tay làm cho tỉnh cũng không sao, cứ vỗ tay theo là được. “Tôi mới đến, còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý nhiều hơn.” Kiều Vi mỉm cười: “Đốc thúc tôi tiến bộ nhanh hơn, sớm đuổi kịp mọi người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Mọi người nghe xong, biểu cảm đều trở nên kỳ lạ. Cô đừng như vậy nữa…
Cô tiến bộ nữa, chạy còn nhanh hơn cả máy kéo, không biết ai đuổi ai. Tiếng vỗ tay vang lên rào rào.
Chỉ có hai vị lãnh đạo và những người của trạm phát thanh là vỗ tay chân thành nhất.
Có cấp dưới siêng năng, năng lực, thì lãnh đạo đương nhiên là người vui nhất rồi.
Kiều Vi càng có năng lực, làm càng nhiều, Lục Mạn Mạn càng có thể làm ít đi. Cũng không ảnh hưởng đến việc cô ấy lĩnh lương, cho nên Lục Mạn Mạn vỗ tay nhiệt tình vô cùng.
Hồ Tuệ và Lục Thiên Minh đã quen làm lá xanh, nhưng hoa hồng lại cùng một nhà với họ, nở mày nở mặt là cho cả trạm trưởng Lục của trạm phát thanh, phải vỗ tay.
Bài viết này cuối cùng vẫn bị trưởng ban Tạ cầm đi: “Tôi xem lại những chỗ không phù hợp rồi sửa lại.”
Bản thảo này đến cả trạm trưởng Lục còn không sửa chữ nào.
Nhưng lần đầu tiên mà, giống như nộp danh sách đầu quân, cũng có thể nói là dùng gậy g.i.ế.c uy, dù sao cũng phải dập tắt bớt sự hăng hái của cô. Không thể để cô trực tiếp thông qua được. Trước đây trạm trưởng Lục cũng làm như vậy.
Người từng trải qua chốn công sở đều hiểu. Kiều Vi nói: “Trưởng ban nghiêm khắc với tôi một chút, tôi còn cần lãnh đạo đốc thúc, chỉ bảo thêm.”
Ôi chao, trưởng ban Tạ nghe đến xuôi tai.
Danh sách đầu quân đã nộp suôn sẻ.
Sáng thứ tư, đã có người của ban tuyên truyền đưa bản thảo về: “Trưởng ban đã sửa xong, nói có thể định bản thảo rồi phát đi.”
Trạm trưởng Lục cầm lấy xem một lượt, đưa cho Kiều Vi: “Hôm nay phát đi luôn. Động viên lên.”
Kiều Vi cầm lấy xem.
Có một chỗ là “… Đồng tâm hiệp lực, nghe theo chỉ huy”, trưởng ban Tạ dùng bút đỏ gạch chéo, sửa thành “Nghe theo chỉ huy, đồng tâm hiệp lực”.
Kiều Vi cong môi cười.
Cô hỏi đồng nghiệp ở ban tuyên truyền: “… Khi nào thì có sắp xếp cụ thể? Nhận được quy trình mới tuyên truyền cụ thể cách làm được.”
Đồng nghiệp ở ban tuyên truyền nói: “Không biết, huyện vẫn chưa phát. Yên tâm, có rồi sẽ đưa cho cô ngay, trưởng ban Tạ đã dặn kĩ rồi.”
“Cảm ơn.” “Không có gì.”
Đồng nghiệp ở ban tuyên truyền đi đến cửa, không nhịn được lại quay đầu nhìn nữ đồng nghiệp này.
Trông rất thư sinh, nói chuyện cười tươi, tự tin mà lại lạc quan, lại còn xinh đẹp. Thật đáng tiếc.
Đồng nghiệp khẽ thở dài, lắc đầu đi mất.
Lục Mạn Mạn vừa vặn nhìn thấy, còn hỏi Lục Thiên Minh: “Tạ Hậu Sơn sao vậy? Thở dài cái gì? Nhà có chuyện à?”
“Chắc không có đâu chứ?” Lục Thiên Minh nói: “Hôm qua tan làm tôi còn cùng Tạ Hậu Lâm xuống sông bơi, không nghe cậu ấy nói nhà có chuyện.”
Hai người từ anh em nhà họ Tạ lại nói đến những người họ Tạ khác, lại kéo đến họ Từ. Qua một vòng, tính ra tất cả đều có quan hệ họ hàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.