Một lát sau, Nghiêm Tương thở đều đều, có lẽ đã ngủ rồi. Lỗ tai Nghiêm Lỗi nghe thấy tiếng động, có lẽ Kiều Vi cũng sắp ngủ rồi.
Anh cũng nên ngủ thôi.
Nhưng bỗng nhiên môi bị hôn nhẹ một cái. Nghiêm Lỗi kinh ngạc mở mắt ra.
Kiều Vi lấy một ngón tay ngăn môi anh lại: “Suỵt…” Cô nhỏ giọng: “Vất vả lắm con mới ngủ…”
Nghiêm Lỗi nháy mắt mấy cái, liếc nhìn con trai.
Kiều Vi mỉm cười, lòng bàn tay nhẹ nhàng v.uốt ve môi của người đàn ông. Ngọn lửa ở sâu trong cơ thể như bị kích nổ.
Nghiêm Lỗi cắn ngón tay của cô, anh như sói đói, nhưng lại kiêng kị con trai nằm cạnh, không dám hành động quá trớn.
Trong bóng tối, Kiều Vi khẽ cười một tiếng, cúi người đè lên môi của anh. Nghiêm Tương mơ màng, dường như bị âm thanh nào đó đánh thức.
Cậu bé xoay người, nỗ lực muốn mở mắt.
Một bàn tay to vô cùng quen thuộc che mắt cậu bé.
Một bàn tay nhỏ nhắn khác vỗ nhẹ cậu bé, dịu dàng ngâm nga khe khẽ.
Là âm thanh và giai điệu quen thuộc, Nghiêm Tương yên tĩnh lại, lần nữa đi vào giấc mơ đẹp.
Là con chuột làm loạn sao? Thật là kì lạ. Nghiêm Tương ngủ rất say.
Rào rào, Nghiêm Lỗi lấy nước rửa mặt.
Lấy khăn mặt lau đi những giọt nước, ngẩng đầu lên nhìn, trên đỉnh tường viện được bao bọc bởi ánh sáng bình minh màu hồng.
Mặt trời ló mặt, nắng màu vàng nhạt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chủ nhật, cũng không cần đi làm, tinh thần tỉnh táo.
Dư vị đêm qua, hiện tại Nghiêm Lỗi cảm thấy hiểu được phần nào hôn quân cổ đại rồi.
Đàn ông tỉnh táo, thông minh như thế nào, có lẽ đều có một khoảnh khắc như vậy. Có một người phụ nữ như thế, anh có thể vì cô mà phá vỡ tất cả nguyên tắc, phá vỡ mọi nhận thức của bản thân.
Sẽ có một khoảnh khắc, khi anh nắm lấy eo của cô, cảm thấy giờ phút này dù c.h.ế.t cũng được.
Nghiêm Lỗi vỗ mặt, đến chỗ mái hiên tháo mũ quân đội xuống, nhìn về cửa sổ phía Đông. Website TruyenLau.com
Bên trong còn có một tầng ngăn cách, tất nhiên là anh không nhìn thấy gì. Nghiêm Lỗi đi ra cửa.
Kiều Vi bị mùi thơm làm cho tỉnh dậy. Cô quá mệt rồi.
Tuy hôm qua là cô chủ động trêu chọc Nghiêm Lỗi, nhưng không biết chuyện gì đã xảy ra với anh, anh làm quá mạnh bạo rồi. TruyenLau
Làm nhiều thế sẽ c.h.ế.t người đấy.
Cái gì mà thơm thế? Tuy Kiều Vi còn muốn ngủ, nhưng đói bụng nên vẫn tỉnh dậy.
Cô vẫn còn ngái ngủ, đi ra ngoài, thấy vẻ mặt uể oải của Nghiêm Tương. “Mẹ.” Cậu bé buồn rầu nói: “Tác phẩm của chúng ta cháy mất rồi.” Kiều Vi: “?”
Nghiêm Lỗi nghe thấy tiếng động, từ trong bếp đi ra, cười hỏi: “Là em nói với con là cái này có thể đốt sao? Mấy cái đồ bằng bùn của hai người ấy.”
Kiều Vi bừng tỉnh: “Đốt cái này?”
Buổi chiều thứ Tư, trời mưa, cô và Nghiêm Tương chơi bùn, nhào nặn cái gì đấy. Cô thuận miệng nói cho Nghiêm Tương biết làm sao để tạo ra đồ gốm. Nghiêm Tương bày tỏ cũng muốn nung những “tác phẩm” này thành đồ gốm. Kiểu Vi nói chờ vài ngày cho khô rồi mới nung được.
Nghiêm Tương vẫn luôn chờ đến ngày hôm nay, cảm thấy khô được rồi. Kiểu Vi chưa dậy, Nghiêm Lỗi đang nhóm lửa, Nghiêm Tương xin bố giúp cậu bé cho tác phẩm vào trong bếp để nung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Kết quả không cần nung lâu, Kiều Vi chưa dậy, tất cả đã nứt ra rồi. Kiều Vi đã hiểu, cười rộ lên.
“Nứt ra cũng không sao.” Cô nói: “Tương Tương đang học quá trình nung đồ gốm thôi mà.”
“Tại sao lại nứt? Bởi vì chúng ta chỉ làm chơi, không phải là đang chế tạo đồ gốm thật.”
“Làm đồ gốm không dùng đất giống như chúng ta, cũng không phải như chúng ta lấy bùn trong viện để làm. Đồ gốm thật cần dùng đất sét có độ dẻo tốt, còn phải nhào nặn như nhào mì nữa. Nhào nặn càng tỉ mỉ thì khi nung càng không dễ nứt.”
Nghiêm Tương thở dài: “Hóa ra là như vậy.”
Kiều Vi cười, xoa đầu cậu bé: “Chúng ta chỉ nghịch chơi thôi, không sao hết, cũng là học thêm kiến thức mới. Ừ, vậy cái gì mà thơm thế?
Đầu cô chưa chải, rối bù, cái mũi hít hít trong không khí, giống như động vật nhỏ tìm thức ăn.
Nghiêm Lỗi nở nụ cười: Gà hầm cách thủy.” Kiều Vi vừa mừng vừa sợ: “Anh mua gà sao?”
“Anh mua.” Nghiêm Lỗi cảm thấy hơi lạ: “Sao bình thường không thấy em mua?”
“Giết gà ra nhiều m.á.u quá, em không muốn mua.” Kiều Vi nói.
Không phải là cô giả nhân giả nghĩa, chỉ là Kiều Vi có thể nhìn động vật, ăn động vật, nhưng cô không muốn mọi người g.i.ế.c nó trước mặt mình.
Được rồi, cũng có thể coi là giả nhân giả nghĩa cũng được!
Tóm lại là buổi sáng trên đường đi chợ, cô định mua gà sống, Kiều Vi đến hỏi thì người bán nói, hiện tại mua thì sẽ g.i.ế.c thịt luôn.
Mỗi lần Kiều Vi muốn mua, thấy con gà vẫn còn sống khỏe, lập tức rút lui. Hầy.
Nghiêm Lỗi cười lắc đầu: “Làm sao g.i.ế.c gà mà không có m.á.u được. Em ngại bẩn thì lúc làm thịt em tránh xa ra một chút là được.
Quá thơm rồi, Kiều Vi hỏi: “Bây giờ có thể ăn được chưa?”
“Vẫn còn sớm.” Nghiêm Lỗi nói: “Anh định để buổi trưa ăn, hầm nhỏ lửa để đến trưa cho em ăn. Em rửa mặt rồi ra ăn sáng đi.”
Kiều Vi ra giếng rửa mặt.
Nghiêm Tương chạy ra cầm gáo nước múc nước cho cô rửa mặt. Mẹ thích rửa mặt dưới nước chảy, không thích dùng chậu rửa mặt.
Nước ngầm mát mẻ ào ào vỗ vào mặt cô, tinh thần Kiều Vi cũng trở nên phấn chấn hơn.
Gà hầm trong nồi trên bếp củi.
Nghiêm Lỗi tốn một buổi sáng, cuối cùng đọc xong quyển “Sổ tay hướng dẫn làm nông” kia.
Anh đã đọc đi đọc lại mấy ngày.
Giống như rất thích, dòng m.á.u Trung Hoa trong xương cốt thật mạnh.
“Có lẽ nên mua nhiều thêm mấy cuốn sách như vậy.” Anh nói: “Đất nước chúng ta là nước nông nghiệp, không thể quên nguồn gốc.”
Anh còn định giữ quyển sách này lại về sau cho Nghiêm Tương xem, nhưng ngày trước nguyên chủ chán ghét nông thôn để lại ấn tượng quá sâu, anh nói đến đó là dừng lại, nuốt mấy lời “Lưu lại cho Nghiêm Tương” về.
Anh không biết Nghiêm Tương đã đọc.
Nghiêm Tương đang đọc quyển “Kỹ thuật chăn nuôi lợn”.
Kiều Vi không cho Nghiêm Tương đọc những quyển sách như vậy khi Nghiêm Lỗi ở nhà.
Cục cưng thiên tài, nam chính, nguyên nữ chính, nữ phụ bia đỡ đạn, vai phụ… Tất cả những thứ này đều là khái niệm vượt tiêu chuẩn. Kiều Vi không định để Nghiêm Lỗi biết.
Cô và Nghiêm Lỗi thương lượng chuyện tường bao của ngôi nhà. “Đất sét vàng?” Nghiêm Lỗi hơi kinh ngạc.
“Chính là loại đất chuyển sang màu vàng nhạt sau khi khô ấy, anh phải biết chứ.” Kiều Vi nói.
Đương nhiên Nghiêm Lỗi biết: “Em định làm nhà gạch mộc?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.