Kiều Vi bị buộc phải giao lưu với mọi người, cô giới thiệu cho mọi người vài điểm quan trọng: “Tựa lưng, bảo vệ chân là quan trọng nhất. Ngoài ra, tay vịn có thể có hoặc không, tốt nhất nên có bàn để chân, để chân thoải mái.” Những người cần thì ghi nhớ kỹ, định cũng sẽ mua một cái.
Kiều Vi đưa Nghiêm Tương đi mẫu giáo. Các giáo viên đều rất hoan nghênh cậu bé.
“Tương Tương lại sạch sẽ như vậy.” Giáo viên nói: “Hôm nay cũng sẽ kể chuyện xưa đấy.”
Nghiêm Tương rất phấn khởi: “Được!”
Nếu trẻ em không được chăm sóc tốt ở nhà trẻ, sẽ phản ánh ngay ra tâm trạng, không thể giả vờ.
Thấy Nghiêm Tương như vậy, Kiều Vi cảm thấy yên tâm về chất lượng của nhà trẻ. Dù sao đây cũng là nhà trẻ của chính quyền thị trấn, chất lượng chắc chắn sẽ tốt hơn những nơi khác.
Kiều Vi mang theo túi vào phòng làm việc của phòng ban: “Chào buổi sáng, trưởng ban.”
Giờ trưởng ban Chu có ấn tượng tốt hơn về cô, không còn thấy cô là một người cậy tài ngạo mạn ở thị trấn Thanh Sơn. Cô đi đến văn phòng Ủy ban thị trấn trở về, luôn chào hỏi và báo cáo với ông, thể hiện sự tôn trọng.
Còn về mối quan hệ với các nhân viên, chỉ cần không gây ồn ào, không chủ động đến yêu cầu ông ta giải quyết, thì cũng không phải là vấn đề.
Trưởng ban Chu hòa nhã đáp lại: “Chào buổi sáng. Hôm nay thời tiết cũng không tệ.”
“Vâng, đi xe đạp thấy cảnh vật rất đẹp.” Kiều Vi cười rạng rỡ.
Mặc dù tuần trước cô bị lờ đi, bị chèn ép, nhưng vẫn giữ được vẻ thoải mái như vậy, khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
TruyenLau
Khả năng chịu đựng áp lực này khiến trưởng ban Chu cảm thấy ấn tượng.
Có người nhìn không vừa mắt, lẩm bẩm: “Bây giờ vẫn còn sớm, chúng tôi đã làm việc một tiếng rồi.”
Kiều Vi trực tiếp bỏ qua, lấy bản thảo đã viết sắn đưa cho trưởng ban Chu: “Đây là những gì bí thư Mạnh yêu cầu, phải nộp cho ông ấy trong hôm nay. Xin trưởng ban xem qua, kiểm tra kỹ một chút.”
Trưởng ban Chu đeo kính đọc qua một lần, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng. Hơn nữa bản thảo này chữ viết đẹp, trang giấy sạch sẽ, hoàn toàn không có dấu vết sửa chữa. Rõ ràng là đã được kiểm tra và sao chép cẩn thận.
Trưởng ban Chu gật đầu: “Được rồi, mau đem đến cho bí thư.” Kiều Vi đi về phòng làm việc.
Website TruyenLau.com
Người đàn ông bị phớt lờ rất tức giận, mắng: “Người này có phải là điếc không vậy.”
Cũng có người cảm thấy Kiều Vi là người không nên chọc, khuyên ngăn: “Thôi, thôi đi.”
“Tính là cái gì, chúng tôi đã làm việc một tiếng rồi, cô ta vẫn còn nói ‘sớm’. Thật là vô liêm sỉ.” Người kia không chịu buông tha, lại nói: “Ai giống như cô ta vậy, tôi chưa từng thấy ai như vậy. Trưởng ban, ngài nói đi, ngài nói đi chứ.” Nếu người này không kéo trưởng ban vào, trưởng ban sẽ làm như không nghe thấy. Nhưng người này nhất định phải kéo trưởng ban vào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một khi đã như vậy, Trưởng ban Chu phải nói vài câu.
Ông ta nghĩ về cô gái được điều động đến đây, qua văn phong trong bài viết có thể thấy tài năng phi thường, chắc chắn là người mà cấp trên rất ưng ý, nếu không thì cũng không chỉ định điều động cô đến đây. Nhưng từ khi đến đây Kiều Vi chưa hề có một chút thái độ không tôn trọng ông ta.
Lại nghĩ về cô gái này mang theo một vẻ rạng rỡ như ánh mặt trời khi vào cửa, khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Lại nhìn sắc mặt chua ngoa của một số người. Ai nhìn vừa mắt, ai nhìn không vừa mắt, quá rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Chờ người ta trở về, cậu hỏi người ta mấy giờ ra ngoài. Cậu nhìn lại xem, mấy giờ cậu ra ngoài.” Trưởng ban Chu nói: “Xe của cậu chỉ mất 5 phút, còn người ta phải đi xe mất một tiếng. Lúc người ta ra khỏi nhà, cậu vẫn đang nằm ngủ trong chăn đấy.”
Trong phòng vang lên tiếng cười khúc khích.
“Tất cả yên tĩnh một chút.” Lần đầu tiên Trưởng ban Chu lên tiếng bảo vệ Kiều Vi, định giọng: “Đồng nghiệp được điều động từ đơn vị cấp dưới đến đây là để giúp chúng ta giảm bớt gánh nặng. Người ta còn phải mang theo con nhỏ, người ta đã vượt qua khó khăn để đến đây. Chỉ cần không lười biếng trong công việc, không gây ra sự cố, thì hãy im lặng. Giữa đồng nghiệp phải thân thiện, yêu thương giúp đỡ lẫn nhau. Trong phòng này của tôi, tuyệt đối không được có những ý kiến trái chiều.”
Trước đây lãnh đạo làm ngơ, điều đó đồng nghĩa là đồng ý. Những người dưới quyền cũng dám tùy ý.
Bây giờ lãnh đạo đã lên tiếng, ai còn không nghe lời thì là không cho lãnh đạo mặt mũi.
Trong phòng ban đã yên ắng lại.
Có người lẩm bẩm: “Mang theo đứa nhỏ còn mượn điều tới đây làm gì, Hạ Hà Khẩu không còn ai à?”
Có người nghe mà không hiểu, có người nghe xong lại suy nghĩ. Trưởng ban Chu làm như không nghe thấy, cầm chén trà lên uống.
Sự tu dưỡng của bản thân, không ai có nghĩa vụ làm người hướng dẫn cuộc sống của bạn, dạy bạn triết lý văn phòng. Muốn hiểu rõ hay không, thấu suốt hay không, phải dựa vào chính mình.
Trong văn phòng người được coi là người tốt là như thế nào?
Không đặt bẫy cho bạn, không đào hố rồi đẩy bạn nhảy vào, thì đã là người tốt rồi.
Thấy có hố mà không cảnh báo bạn, để bạn tự nhảy vào, miễn là hố không phải do họ đào, thì cũng không tính là người xấu.
Nhiều lắm thì chỉ là… đồng nghiệp bình thường. Kiều Vi không tìm thấy Bí thư Mạnh.
“Hôm nay có cuộc họp thường kỳ.” Thư ký Hoàng nói: “Giao bản thảo cho tôi, khi Bí thư Mạnh về tôi sẽ chuyển cho ông ấy.”
Kiều Vi đưa qua: “Cảm ơn anh.”
Thư ký Hoàng là một người trẻ tuổi, tầm tuổi với Nghiêm Lỗi. Đeo kính, ăn mặc gọn gàng, ăn nói cũng dễ nghe.
Từ khi Kiều Vi được điều động đến đây, gặp gỡ anh ta vài lần, ấn tượng về anh ta cũng khá tốt.
Nhưng Kiều Vi đã từng chứng kiến lòng người vi tế trong kiếp trước, những ngày gần đây được trải nghiệm văn hóa trong cơ quan, nên đã cảnh giác hơn, mỉm cười nói: “Buổi trưa tôi sẽ quay lại để hỏi Bí thứ Mạnh xem có chỗ nào cần sửa đổi không.”
Biểu cảm trên mặt thư ký Hoàng không đổi, mỉm cười: “Được.” Anh ta nhìn Kiều Vi rời đi.
Cô gái này rất xinh đẹp. Nhưng chí tiến thủ của cô còn vượt xa vẻ đẹp, cảm giác ánh mặt trời rực rỡ hất vào mặt, khiến người ta chú ý trước. Sau đó mới nhận ra cô rất xinh đẹp.
Cô rất tinh tế. Một câu nói có thể bịt kín lỗ hổng, khiến người khác không tìm được chỗ để chui vào. Không hẳn là nhắm vào anh ta, nhưng cô khiến người ta không thể tìm ra kẽ hở, ai cũng hài lòng.
Thư ký Hoàng xoay chiếc bút máy giữa những ngón tay thon dài, mở bản thảo của Kiều Vi ra đọc.
Ấn tượng đầu tiên, chữ viết rất đẹp, nhưng chưa bằng anh ta. Nhưng sau khi đọc xong, trong mắt anh ta hiện lên sự tán thưởng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.