Áo sơ mi vừa rộng vừa lớn, khiến người ta không nhìn thấy được thân hình người mặc. Nhưng đêm qua Nghiêm Lỗi đã dùng tay phác họa đường cong trên cơ thể cô, gầy gò thon thả. Những đường nét đó vẫn còn in sâu trong đầu anh, dưới lớp áo sơ mi không thấy được lại càng khiến người ta mơ màng.
Huống chi là chân cô trắng như tuyết.
Nghiêm Lỗi nhìn thêm một lát, cảm thấy cái nóng mùa hè oi bức khiến người ta cũng trở nên khô nóng.
Kiều Vi để cặp lồng xuống, cô ngẩng mặt lên thấy Nghiêm Lỗi đang nhìn đùi mình với ánh mắt nóng bỏng. Cô giơ cẳng chân lên một chút.
“Dính bụi bếp sao?” Cô nhìn chân mình mãi vẫn không thấy gì, nên nhấc áo sơ mi lên nhìn đùi mình, vẫn không thấy: “Đâu có đâu? Dính ở đâu vậy?” Nghiêm Lỗi ho một tiếng, treo bồn tắm lên tường: “Không có, không bị dính đâu.”
Kiều Vi lẩm bẩm: “Vậy anh nhìn em chằm chằm làm gì?”
Hai người đều đứng dưới hiên nhà, cô muốn chen qua người anh xuống bếp lấy cơm.
Nghiêm Lỗi liếc bàn cơm một chút, Nghiêm Tương đang xếp các đĩa thức ăn cho ngay ngắn, anh nói bằng âm lượng đứa trẻ không thể nghe thấy: “Chân của em đẹp lắm.”
Kiều Vi suýt thì sặc nước bọt của mình. Lời khen này thật là… chất phác. Điều buồn cười hơn là Nghiêm Lỗi khen xong rồi không dám nhìn vào mắt cô, chỉ dám nhìn ra xa.
Kiều Vi xoay người thực hiện kabedon với anh.
“Nếu anh thấy đẹp như vậy thì khen lớn hơn chút nữa đi.” Cô nói: “Cứ lén lút vậy y như ăn trộm.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghiêm Lỗi liếc Nghiêm Tương, khẽ nói: “Còn con trai đang đứng đây, lỡ như nó nghe rồi bắt chước theo thì biết làm sao bây giờ?”
“Cứ cho nó bắt chước.” Kiều Vi không thèm để ý: “Cha nào con nấy mà.” “Phải cho nó bắt chước bố nó khen mẹ nó thế nào, vậy thì sau này nó mới biết cách khen vợ mình, làm vợ mình hài lòng như làm mẹ nó hài lòng vậy đó.” Nghiêm Lỗi nháy mắt mấy cái.
Kiều Vi buông tay chặn tường ra, mỉm cười liếc xéo anh, sau đó quay người đi vào bếp.
Nghiêm Lỗi đi ra hiên nhà, chống nạnh nhìn ngoài sân, không biết vì sao tim anh đập hơi nhanh, cảm giác kỳ lạ không nói nên lời.
Không lâu sau, Kiều Vi bưng cơm đi ra, Nghiêm Lỗi bước đến muốn nhận lấy.
TruyenLau
Kiều Vi nói: “Anh đi lấy đũa đi.”
Nghiêm Lỗi vào bếp lấy đũa, một nhà ba người ngồi trong sân. Mùi đồ ăn tràn ngập không khí, khói trắng của nhang muỗi lượn lờ chung quanh.
Nghiêm Lỗi nuốt cơm trong miệng xuống, nhìn Kiều Vi. Kiều Vi cũng liếc nhìn anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghiêm Lỗi lại liếc nhìn Nghiêm Tương. Nghiêm Tương đang cặm cụi ăn cơm. Nghiêm Lỗi dừng đũa: “Tương Tương!”
Nghiêm Tương giương mắt: “Dạ?”
“Mẹ con có đẹp không?” Nghiêm Lỗi cười híp mắt hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Khóe miệng Nghiêm Tương còn dính hạt cơm, nói mà không hề suy nghĩ: “Đẹp ạ!”
Nghiêm Lỗi nói: “Vậy con phải khen mẹ to vào, đừng nói nhỏ với bố.” Nghiêm Tương rất nghe lời, nghe vậy lập tức nói to: “Mẹ ơi, mẹ đẹp quá!” Kiều Vi cười đến mức che miệng mới không bị sặc: “Mẹ biết rồi, cảm ơn con yêu!”
Nói xong, cô mỉm cười nhìn Nghiêm Lỗi.
Nghiêm Lỗi nghiêm túc dạy dỗ Nghiêm Tương: “Sau này nếu con thấy mẹ xinh đẹp thì phải khen to vào. Mẹ con thích được khen, nếu được khen mẹ con sẽ rất vui.”
Cậu bé lập tức nghe lời: “Vâng, con hiểu rồi!”
Có ai không thích được khen chứ, Nghiêm Tương cũng thích được khen nhất, Nghiêm Tương hiểu!
Cả nhà cười nói suốt cả buổi tối.
Kiều Vi dỗ Nghiêm Tương ngủ xong ra ngoài thấy phòng sách phía Tây vẫn sáng đèn, Nghiêm Lỗi đang đọc sách.
Kiều Vi đè vai Nghiêm Lỗi, sáp lại nói: “Đọc đến đâu rồi? Hửm, đọc đến hơn một phần ba rồi à?”
Có rất ít thứ để giải trí, nên khi làm chuyện gì thì càng tập trung hơn. Ngày nào Nghiêm Lỗi cũng đọc sách sau bữa tối, nên đọc cũng rất nhanh.
Nghiêm Lỗi không nhìn cô, lật thêm một trang: “Anh nói em nghe, đợi anh đọc xong thì nhất định phải xử lý quyển sách này.”
“Ừ!” Kiều Vi gật đầu ra vẻ cô không phản đối, nhưng cô lại tiến đến gần mặt anh hơn: “Vậy, nó có đẹp không?”
Giọng nói của cô sát bên tai, hơi thở phả vào tai anh khiến nó ngưa ngứa. Nghiêm Lỗi xoa tai, đột nhiên nghiêm túc: “Đẹp hay không liên quan gì đến việc nó chính xác hay không.”
Kiều Vi cười híp mắt gật đầu: “Ừ!”
Nghiêm Lỗi hơi khựng lại, sắp xếp từ ngữ lại lần nữa: “Chúng ta không thể nói thứ không chính xác đẹp được.”
Kiều Vi cười càng tươi hơn: “Ừ!”
Cô giơ ngón tay cái với Nghiêm Lỗi, sau đó quay về phòng ngủ.
Nghiêm Lỗi ngồi ở bàn đọc sách suy nghĩ, không hiểu sao anh lại thấy mình bị bắt chẹt.
Anh vuốt phẳng trang sách tiếp tục đọc, nhưng lỗ tai dựng lên, nghe thấy từng âm thanh sột soạt trong phòng ngủ. Kiều Vi đã nằm xuống.
Nghiêm Lỗi lập tức thấy nóng trong người, làm sao còn đọc vào được nữa. Anh tắt đèn bàn rồi theo vào phòng.
Anh vừa nằm xuống thì đưa tay sờ Kiều Vi, nhưng chỉ chạm được vào không khí.
Kiều Vi đoán được hành động của anh, hất tay anh ra ngay.
“Đừng nghịch.” Cô khẽ quát: “Anh còn dằn vặt em đến mức ngày mai không dậy nổi thì ai làm đồ ăn sáng cho anh.”
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, Nghiêm Lỗi không còn là người đàn ông chỉ biết im lặng hút thuốc khi bị từ chối nữa. Anh nhích qua, vẫn ôm Kiều Vi vào ngực: “Không dậy nổi thì đừng làm nữa. Anh đến doanh trại ăn, còn em dẫn Tương Tương đến đại viện ăn. Nếu muộn quá, đại viện không còn đồ ăn sáng thì hai mẹ con đến hợp tác xã cung tiêu mua bánh quy ăn sáng.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.