Nghiêm Lỗi giống như nhớ lại thanh xuân trước kia, hơi vui mừng, hơi tiếc nuối, hơi đa cảm: “Thằng nhãi này không phải thứ tốt, chuyên lừa tình cảm của người khác. Khi ở doanh trại, hàng tháng cậu ta đều nhận được thư. Bọn anh nhìn, những thư này tổng cộng do bốn cô gái viết.” “Không phải thứ tốt lành.”
Con ông cháu cha, ăn chơi, nghe cũng biết trong nhà có bối cảnh, lại còn ở Bắc Kinh. Đó là thủ đô, trung tâm chính trị văn hóa.
Kiều Vi hơi động lòng.
“Nghĩ gì vậy?” Nghiêm Lỗi hỏi.
“Nếu như có quan hệ tốt.” Kiều Vi hỏi: “Có thể nhờ cậu ta mua hộ em ít sách không? Có tiện không?”
“Được, không phải chuyện gì to tát. Em muốn mua sách gì?” “Sách loại khoa học kỹ thuật, cái gì đều được.”
Nếu như có sách giáo khoa đại học về khoa học kỹ thuật thì càng tốt. “Nước ngoài… Thôi bỏ đi, nước ngoài thì bỏ đi.”
Vốn nghĩ nếu có sách toán học bên chỗ Big Brother kia cũng mua chút. Mọi người đều biết, phương diện toán học bên chỗ Big Brother kia là vô cùng đỉnh. Nhưng hình như rất phiền toái. Dù sao là chuyện nhờ người ta.
“Em muốn cái gì em cứ nói.” Nghiêm Lỗi nói: “Anh và cậu ta có quan hệ thân thiết. Thứ anh muốn, cậu ấy nhất định sẽ tận tâm tìm.”
Quan hệ bền chặt như vậy sao. Vậy Kiều Vi không khách khí, nói sách cô muốn.
Nhưng Nghiêm Lỗi nghe xong biểu cảm trên khuôn mặt hơi khác thường.
Kiều Vi nhìn biểu cảm của anh, đổi giọng: “Quá phiền toái thì thôi, cũng không nhất định cần, có thì mua, không thì thôi, không cần quá vất vả.”
Nghiêm Lỗi do dự vài giây, vẫn quyết định chân thành cởi mở, nói chuyện tử tế với Kiều Vi.
Anh nói: “Kiều Vi, hiện giờ thật sự không thích hợp thi đại học. Thông tin dừng tuyển sinh kia, tuy rằng bây giờ còn chưa chắc, nhưng cho thấy xu hướng không thích hợp thi đại học.”
“…” Kiều Vi: “Hả?”
Lối suy nghĩ của hai người không khớp.
Kiều Vi không hiểu: “Sao lại nhắc đến chuyện thi đại học?”
Nghiêm Lỗi cũng kinh ngạc: “Em nhắc tới sách giáo khoa, không phải định thi đại học?”
Trước đó cô nói gì mà khoa học công nghệ kỹ thuật, anh không hiểu lắm, cho rằng là hứng thú của cô. Nhưng sau đó cô lại muốn sách toán học của nước S. Toán học chẳng phải môn học trong trường sao? Nghiêm Lỗi cho rằng cô vẫn chưa từ bỏ ý định muốn thi đại học. TruyenLau
Cuối cùng Kiều Vi hiểu rõ, bật cười: “Anh nghĩ nhiều.”
Cô ngẫm nghĩ, trong một vài tin tức anh nói cho cô lúc vừa xuyên đến có tin khả năng dừng tuyển sinh đại học, nhưng khi đó cô mới xuyên không đến đây, không tỏ thái độ gì với chuyện này.
Sau này hai người đều không nhắc đến nữa.
Cũng nên nói rõ chuyện này, đây đều là vấn đề nguyên chủ để lại cho cô. “Nghiêm Lỗi, em không có ý định thi đại học. Hiện giờ không thi, về sau cũng không thi.” Kiều Vi nói: “Học đại học là vì học tập tri thức, trường học hiện giờ đã không học được gì.”
Kiều Vi đã hoàn thành sự nghiệp học tập ở một đời khác, không cần đến đại học tiếp nhận tri thức nữa. Website TruyenLau.com
Hơn nữa, ở niên đại này, thân phận học sinh cấp ba thật sự quá tốt. Ở thời đại này đã xem như là người có văn hóa, lại an toàn.
Kế tiếp, sinh viên không an toàn.
Thời điểm này, nếu như kiếm cho mình một thân phận sinh viên, vậy chỉ hơn chứ không kém gì nhảy vào Quốc quân năm 48 kia.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nghiêm Lỗi thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra em biết. Anh cũng nghe nói là như vậy.”
Kiều Vi hỏi: “Hiện giờ giáo dục rất chặt chẽ sao?” Nghiêm Lỗi nói: “Nghe nói đại học hiện tại hơi loạn.” Kiều Vi thở dài.
Nghiêm Lỗi sờ đầu cô: “Sao vậy, tiếc à?”
“Không muốn loạn.” Kiều Vi nói: “Chỉ là hy vọng mỗi ngày đều thái bình.” Nghiêm Lỗi không nói gì nữa, nhẹ nhàng vỗ đầu cô.
Buổi sáng hôm sau, anh hỏi cô cần bao nhiêu vải quân đội.
Kiều Vi nói: “Em muốn làm hai cái áo, một cái một hàng cúc, một cái hai hàng cúc. Quần anh kiếm hàng may sắn cho em đi, không cần kiếm vải riêng.” Nghiêm Lỗi nói: “Áo một hàng cúc? Anh kiếm cho em đồng phục nữ binh không phải là được sao?”
Kiều Vi vỗ trán.
Chỉ lo làm hai cái áo màu xanh quân đội hoàn toàn không giống nhau, không ngờ áo một hàng cúc lại là quân trang kiểu nữ.
Thật khờ.
Nghiêm Lỗi cười chết: “Đầu óc không nghĩ ra đúng không.”
“Vậy một hàng cúc anh kiếm cho em một cái, trang phục Lenin thì lấy vải tự mình làm, lại thêm hai cái quần.”
Kiểu dáng cổ vest có hai hàng cúc, ở thời đại này gọi là trang phục Lenin. Kiểu dáng này là kinh điển, kể cả ở đời sau đều phổ biến, nhưng không gọi là trang phục Lenin nữa.
Kiều Vi đi làm phải nộp bản thảo.
Cô nói với trạm trưởng Lục: “Trạm trưởng, bản thảo ngày hôm qua đi họp trong huyện kêu viết, chú nhìn qua giúp cháu nhé, để cháu còn nộp cho Trưởng ban.” Trạm trưởng Lục nhận lấy, nhìn lướt qua rồi gật đầu, đưa lại: “Được, đi đi.” Kiều Vi lại đi tìm Trưởng ban Tạ: “Chú nhìn qua dùm cháu nhé, xem có chỗ nào cần sửa không. Cháu sửa xong sẽ cầm nộp cho Chủ nhiệm.”
Trưởng ban Tạ đọc còn cẩn thận hơn chút, bởi vì bản thảo tuyên truyền vốn là công việc của Ban Tuyên truyền.
“Không tệ.” Ông ấy đọc xong, liên tục khen ngợi: “Đi đi, nộp cho Chủ nhiệm.” Hai lãnh đạo trực tiếp đều đã xem qua giúp, Kiều Vi mới đi tới văn phòng Ủy ban thị trấn.
Cô vừa rời đi, Ban Tuyên truyền có người châm biếm: “Trưởng ban, Kiều Vi thật lợi hại, mới đến vài ngày, đã leo lên Chủ nhiệm.”
Công việc chuyên môn của phát thanh viên là phát thanh và viết bản thảo phát thanh.
Bản thảo tuyên truyền vốn là công việc của cán bộ tuyên truyền. Kiều Vi cướp việc của người ta.
“Nếu như cậu có thể đoạt giải, giành được cờ thưởng của Ủy ban thị trấn, lại được trong huyện chỉ đích danh, đừng nói Chủ nhiệm, cậu leo thẳng lên Bí thư tôi cũng không nói thêm một câu.” Trưởng ban Tạ đẩy mắt kính, nhìn người kia, chìa tay: “Nào, cờ thưởng cậu kiếm được đâu? Lấy ra tôi nhìn xem.”
Cờ thưởng bình chọn loại tuyên truyền đều xem như chiến tích của Trưởng ban Tạ. Trưởng ban đương nhiên thiên vị cho cấp dưới kiếm được chiến tích giúp mình.
Người kia bị trào phúng, không lên tiếng.
Chủ nhiệm Văn phòng Ủy ban thị trấn họ Vương.
Kiều Vi đến nộp bản thảo, ông ấy rất giật mình: “Đã viết xong?”
Lần đầu tiên gặp được người có hiệu suất công việc cao đến như vậy.
Kiều Vi nói: “Công việc lãnh đạo giao cho, cháu nào dám chậm trễ. Thức đêm viết, chú nhìn xem ánh mắt cháu đỏ hoe này. Hôm nay cháu đều muốn xin lãnh đạo trở về ngủ bù.”
Thảo nào Bí thư Cao luôn khen cô.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.