Cũng có người đi tới, khuyên nhủ. Nhưng người cầm bút đã nhận định là không công bằng, anh ta căm giận nói: “Có phải có nội tình gì không thể để cho ai biết không?”
Kể từ hôm anh ta nhìn thấy người phụ nữ đó đã cảm thấy cô ta không phải người đứng đắn gì.
Người đứng đắn sao sẽ xinh đẹp vậy. Giống như hồ ly tinh.
Anh ta vừa nói vậy, Trưởng ban cảm thấy bị vu oan, giải thích: “Lại không phải do chúng tôi, là do các lãnh đạo.”
Người viết bài tức giận hỏi: “Là lãnh đạo nào?” “Không phải vừa nói cho cậu biết sao, Bí thư!” Nghe nói là Bí thư, người cầm bút nghẹn lời.
Bí thư của một huyện, quyền lực to lớn, tương đương với vua một cõi của huyện này.
Phần lớn mọi người, trong lòng còn “Sợ” người làm quan.
Khi này, có người chạy vào kêu: “Báo đã đến, báo đã đến!”
Ngày hôm qua Ban Tuyên truyền được thông báo rằng, các lãnh đạo đã đưa bản thảo truyền thông của Kiều Vi trấn Hạ Hà Khẩu đi. Ngày đó bọn họ không nhìn thấy bản thảo, chỉ phút chốc, thông tín viên của trấn Hạ Hà Khẩu vừa đưa lên, Trưởng ban Tuyên truyền nói đang bận xem sau, vừa nói xong, thư ký đã đến lấy đi luôn.
Trưởng ban cũng chưa được đọc. Đều tò mò c.h.ế.t được, chờ đọc báo. Vừa nói báo đã đến, mọi người ào ào xông qua.
Người cầm bút của trấn Thanh Sơn còn đang nổi nóng, vội đi qua: “Để tôi xem trước!”
Anh ta tức giận như định đánh nhau. Tất cả mọi người đều nhường cho anh ta xem trước.
Người cầm bút phẫn nộ lật báo, tìm được bài văn kia, bắt đầu đọc xem. Một lúc sau, mặt anh ta liền biến sắc.
Từ kinh ngạc đến giật mình đến khiếp sợ. “Viết thế nào?”
“So với cậu thế nào?”
Càng có người hóng hớt không sợ to chuyện, ác ý khuyên nhủ : “Nếu không bằng cậu, cậu không thể hèn nhát, làm ầm đến trước mặt lãnh đạo đi! Cậu là người cầm bút đầu tiên của trấn Thanh Sơn, ai không biết cậu chứ, nhất định phải lên ý kiến!”
Người khác nhìn người này, đều thản nhiên rời xa.
Website TruyenLau.com
Nhưng mà người càm bút trẻ tuổi bị bệnh văn chương nặng này lại không bị k.ích thí.ch.
Ngược lại, sắc mặt anh ta rất khó coi.
Có người vò đầu bứt tai: “Đọc xong chưa, rốt cuộc viết thế nào?”
Người cầm bút xanh mặt, đột nhiên gập báo lại, nhét vào trong lòng, xoay người rời đi.
“Bị thần kinh.” Mọi người nhìn nhau. TruyenLau
“Mau đọc, xem viết gì.” Ngay sau đó, hứng thú của mọi người lại kéo về trên báo.
Đều là người của Ban Tuyên truyền, đều là người càm bút. Văn nhân khinh nhau, đều muốn nhìn xem Kiều Vi của Hạ Hà Khẩu này đã viết gì.
“Để tôi đọc.” TruyenLau
Người cầm báo đọc lên với giọng truyền cảm.
Theo giọng đọc truyền cảm của anh ta, văn phòng dần yên tĩnh.
Dần dần đã rõ vì sao người viết cầm bút kia lại đột nhiên ngừng công kích. “Như vậy… thật tốt đẹp…” Có người cảm thán.
Tương lai được miêu tả dưới ngòi bút của đồng chí Kiều Vi làm cho người ta phấn chấn, mong chờ cỡ nào.
Hành văn của cô thì không thể nghi ngờ, nhưng cảm xúc tràn ra giữa những hàng chữ càng lợi hại hơn hành văn.
Ngoại trừ có thể kể chuyện ra, câu chữ còn có thể biểu đạt tình cảm của người viết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Cô xây dựng câu chữ với cảm xúc phong phú, lại được giãi bày khi đọc lên, thấm vào mặt bàn, cửa sổ và trái tim người trong văn phòng.
Giờ phút này, tất cả mọi người đã rõ, vì sao lãnh đạo không chờ bản thảo truyền thông của trấn Thanh Sơn đã chọn bản thảo này.
Tương lai tốt đẹp như có thể nhìn thấy.
Giống như cũng có thể thấy ánh mắt tràn ngập tin tưởng của cô.
Cảm xúc của cô lây nhiễm tất cả mọi người, tất cả đều mong chờ, tin tưởng vào tương lai tốt đẹp kia.
Thật ra Kiều Vi không hề có tinh thần sự nghiệp gì.
Kiếp trước thì từng có. Nhưng trải qua ốm đau tra tấn lâu dài, mơ ước sẽ biến thành không đau ốm là được.
Không đau ốm chính là hạnh phúc trên đời.
Bởi vì về sau đau đến morphine đều không áp được, thậm chí muốn chết.
Cũng đã mất đi năng lực tự lo, muốn c.h.ế.t đều không được, mỗi ngày sống trong ánh mắt thương hại của người khác.
Đến một đời này, tất cả đã tiếp nhận gần như hiện thực hóa cuộc sống kiếp trước mơ còn không được.
Kiều Vi rất hài lòng với cuộc sống hiện giờ. Chồng anh tuấn, con ngoan ngoãn, nhà thực tế, công việc như về hưu…
Cô không hề có ý tưởng chơi trội cướp công lao. Nhưng mà, chế độ làm việc thế hệ sau 996 bị tư bản áp bức đã sớm quen với hiệu suất cao giống như được khắc trong lòng.
Chỉ là một bản thảo truyền thông thôi. Nếu như cho cô một bàn phím, cả đêm cô có thể soạn ra ba bốn bản.
Là bút máy ảnh hưởng đến tốc độ của cô.
So sánh với đồng nghiệp và người đồng trang lứa, Kiều Vi đúng là đả kích giáng xuống.
Cùng ngày Nghiêm Lỗi cầm về cho cô hai quần thu đông, một đồng phục quân đội thu đông kiểu nữ, còn có vải dệt màu xanh quân đội dày dùng vào thu đông. Hôm nay Kiều Vi mang đến đơn vị, còn cho Lục Mạn Mạn nhìn: “Định làm một trang phục Lenin.”
Lục Mạn Mạn nói: “Em cũng muốn làm!”
Cô ấy còn đi cùng cô đến tiệm may, cùng nhau đo xong, chờ cô ấy tìm vải dệt sau.
Kiều Vi hỏi cô ấy có cần cô nhờ Nghiêm Lỗi kiếm vải cho cô ấy không, gái cưng của chủ nhiệm hợp tác xã cung tiêu xua tay: “Không cần.”
Không có thứ gì bố cô ấy không kiếm được. Niên đại này, hợp tác xã cung tiêu rất ghê gớm.
Người ghê gớm nhất của hợp tác xã cung tiêu là nhân viên thu mua. Thường xuyên đi công tác, kiếm đồ trời Nam biển Bắc, làm việc dựa vào bản lĩnh.
Vào niên đại vật tư túng thiếu, không có bản lĩnh thì không kiếm được đồ. Hiện giờ Lục Mạn Mạn đã đeo cả ba lô quân đội, Kiều Vi đã nhìn qua, sản phẩm quân đội chính tông, thật sự không phải giả.
Không giống với vài thanh niên đuổi theo mốt trong huyện, không kiếm được thì tìm ít vải xanh màu na ná khâu một cái. Chỉ nhìn từ xa còn tạm, nhưng tới gần nhìn, tính cái gì chứ, là hàng giả.
Kiều Vi về nhà lại thúc giục Nghiêm Lỗi tìm đối tượng cho Lục Mạn Mạn. “Em nói yêu cầu với anh.” Kiều Vi nói: “Mặt đẹp, có cơ ngực, có cơ bụng.” Niên đại này rất bảo thủ, Lục Mạn Mạn đã là cô gái thật mạnh mẽ, chỉ dám nói cần người đẹp.
Cô ấy chắc chắn không dám nói muốn có cơ bụng. Cũng có thể chưa nhìn thấy cơ bụng đàn ông.
Không sao, có chị Vi của cô ấy yêu cầu thay. Không thể gọi không tiếng chị, cũng không thể ăn miễn phí nhiều đồ ăn vặt như vậy.
Ngày hôm sau, báo đến.
Kiều Vi lại một lần nữa gây ấn tượng với mọi người.
Lục Mạn Mạn đọc nhiều lần, hỏi mãi: “Sao chị viết được hay vậy, sao chị viết được hay vậy.”
Lục Thiên Minh cười suốt: “Đừng hỏi, hỏi cũng vô dụng. Không học được đâu.”
Viết ra bản thảo đúng quy tắc là năng lực có thể nhận được nhờ học tập và huấn luyện.
Nhưng viết thành cảm xúc tràn đầy trong từng hàng chữ, sức cuốn hút mạnh vậy, là thiên phú.
Có người chính là làm nghề này.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.