Mặc dù Kiều Vi hơi ngại, nhưng vẫn gọi người ta dậy: “Đồng chí, đồng chí.” Thợ đồng lau nước miếng, nghe yêu cầu của Kiều Vi trong khi vẫn còn ngái ngủ, lục tung đống chai lọ lớn lớn nhỏ nhỏ lên, tìm được hai cái bình nhỏ phủ đầy bụi bẩn rồi đưa cho cô: “Thứ này có được không?”
Hai cái bình dẹp, hình tròn, lớn cỡ bàn tay người trưởng thành, chính là kiểu lão thợ may nói.
“Chính là nó!” Kiều Vi rất thích. Thời đại này cũng có thứ vừa nhỏ lại tốt vậy. Rất nhiều thứ nhìn thấy hàng ngày đều quá lớn.
Cô không đạp xe về nhà mà đi mua ba hào đường đỏ rồi đến thẳng đại viện tìm Hồ Tuệ.
Hồ Tuệ khéo tay, biết đan len, còn biết móc.
Cô nhờ Hồ Tuệ móc cho hai cái túi nhỏ, kích cỡ có thể nhét hai cái bình nước nóng nhỏ vào, bên trên có dây để đeo lên cổ.
Bình nước của Hồ Tuệ là bình thủy tinh, có túi bọc do cô ấy tự móc, còn có tay xách, Kiều Vi từng nhìn thấy.
Hồ Tuệ mắng cô: “Móc cho em là được, còn mua đồ nữa, khách sáo quá!” Nhưng vẫn nhận đường đỏ.
Hồ Tuệ hỏi cô: “Ngày mai bố trí xem mắt cho Mạn Mạn, em biết chưa?” “Lại xem mắt à?”
“Lần này là chồng em tìm cho.”
“Hả, vậy sao. Anh ấy còn chưa nói cho em đâu.”
Hồ Tuệ nói: “Ánh mắt Mạn Mạn quá cao, chị và vợ lão Triệu tìm cho cô ấy vài người, cô ấy đều chướng mắt. Đều là chàng trai tuấn tú, cô ấy không nhìn trúng.”
Kiều Vi chỉ mỉm cười không nói.
Cách nghĩ của các bà chị khi làm mai đôi khi khó tin nổi. Website TruyenLau.com
Lục Mạn Mạn yêu cầu dáng vẻ dễ coi. Người chị Dương và Hồ Tuệ tìm đều nhìn tạm được.
Nhưng phương diện khác… một lời khó nói hết.
TruyenLau
Lấy một ví dụ, trước đó có một người, diện mạo không tệ, nhưng hỏi đến hoàn cảnh gia đình thì lại quá nghèo làm cho người ta không nói lên lời.
Logic của Hồ Tuệ là: “Nhà họ Lục giàu, nhà cậu ta nghèo, vừa vặn.”
Bản thân cô ta vô cùng hài lòng, cảm thấy nữ giàu nam nghèo, vô cùng bù đắp nhau.
Cô ta cho là như vậy từ tận đáy lòng. Tâm hồn mang theo tinh thần bình đẳng giữa giàu và nghèo.
Cũng chính là Mạn Mạn rộng lượng, đã quen với cuộc sống giàu có, nhìn anh chàng kia rất năng nổ, vừa nhìn còn hơi động lòng.
TruyenLau.com
Nhưng phụ huynh ở bên cạnh vừa hỏi chuyện, lập tức bác bỏ.
Hơn nữa, nghèo thật sự khiến người ta tự ti. Tuy rằng dáng dấp của anh chàng này không tệ, nhưng thời đại này không phải nhìn mặt ăn cơm, một người đẹp trai không có ưu thế gì ở chỗ tất cả đều là đàn ông, hơn nữa đặc biệt chú ý đến vũ lực.
Cũng không thể vì thế sinh ra chút tự tin nào.
Trên thân anh chàng này có cảm giác rụt rè, rõ ràng là do mặc cảm tự ti. Ấn tượng ban đầu qua đi, nhìn lại…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lục Mạn Mạn lấy đoàn trưởng Nghiêm chồng của chị Vi Vi làm tiêu chuẩn cân nhắc.
Vừa so sánh, chính cô ấy cũng từ chối sau khi nhìn lần thứ hai. Hồ Tuệ lại thấy ánh mắt Lục Mạn Mạn rất cao.
Nói muốn đẹp mắt, tìm đẹp mắt cho cô ấy, cô ấy lại chướng mắt.
Kiều Vi về nhà hỏi Nghiêm Lỗi: “Anh tìm được người để giới thiệu cho Mạn Mạn hả?”
“À đúng.” Nghiêm Lỗi mới nhớ ra: “Quên nói cho em. Anh tìm doanh trưởng Phương, anh ta nói vợ anh ta sắp xếp.”
Doanh trưởng Phương chính là chồng Hồ Tuệ. Kiều Vi hỏi tình huống, cảm thấy cũng tạm được.
Tuy rằng xuất thân nông thôn, nhưng đầu tiên là một liên trưởng, tiền lương không tệ.
Mặc dù gia cảnh bình thường, nhưng con trai nhiều, người già đều còn khỏe mạnh.
Thời này con trai nhiều tương đương với việc sẽ không bị bắt nạt, công điểm kiếm được nhiều.
Còn có một điểm rất quan trọng là người già khỏe mạnh.
Trước kia có một chị cùng phòng bệnh với Kiều Vi, là viên chức cơ sở ở địa phương chị ấy, sinh bệnh nên đến thành phố lớn chữa bệnh.
Chị ấy kể cho cô nghe về một hộ nghèo khó do chị ấy phụ trách đã thoát nghèo thế nào.
“Người già đều chết, tự động thoát nghèo.”
Người già sinh bệnh, không chỉ tương đương với mất đi sức lao động, uống thuốc điều trị lâu dài cũng là một gánh nặng. Đồng thời cần người chuyên tâm hầu hạ, làm cho ít nhất một lao động không thể ra ngoài kiếm tiền.
Sở dĩ nhà kia là hộ nghèo, bởi vì trong nhà có ba người già nằm trên giường, uống thuốc, cần người hầu hạ.
Cho đến năm đó, ba người già lần lượt qua đời. Trực tiếp thoát nghèo.
Nghe khó chịu, nhưng đó là hiện thực. Khi yêu đương thì đầu óc đặc biệt hồ đồ, nhưng nói đến hôn nhân, nếu đầu óc không tỉnh táo thì nửa đời sau chịu khổ.
Đầu óc Kiều Vi rất tỉnh táo, khi nhìn thấy trên người những đối tượng Hồ Tuệ và chị Dương giới thiệu đều có điểm khiến cho cô như bị sét đánh nhưng bọn họ lại cảm thấy “Rất tốt, không có việc gì, vừa khéo hợp với nhà họ Lục”. Cho nên, khi cô kêu Nghiêm Lỗi tìm đối tượng cho Lục Mạn Mạn đã đưa ra rất nhiều yêu cầu cụ thể.
Nghiêm Lỗi còn phê bình cô.
Nghiêm Lỗi cảm thấy cô quá coi trọng những điều kiện bề ngoài, càng có vẻ chê nghèo yêu giàu.
Anh nói phải để ý đến nội tại của một đồng chí, có tích cực tiến lên, có trung thành với Đảng không.
Kiều Vi nói: “Vậy anh kiếm cho em quần áo rách có miếng vá, đừng mua quần áo mới cho em.”
“Đừng cho em ăn thịt, mỗi bữa chỉ để em ăn lửng dạ, bỏ đói em, khiến em nửa đêm đói bụng ngủ không yên.”
“Đừng mua kem dưỡng mặt cho em, để cho làn da em nứt nẻ, nhăn nhúm.” Đoàn trưởng Nghiêm chống eo: “Vậy sao được!”
Vợ của anh phải sống tốt.
Nếu không thì là anh không có bản lĩnh.
“Anh cũng biết nên để vợ sống tốt hả.” Kiều Vi lườm anh: “Vậy sao giới thiệu đối tượng cho người khác thì cảm thấy tìm một người có gánh nặng gia đình cũng không có việc gì, con gái người ta đáng đi chịu khổ sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.