Gián điệp đóng giả ông chủ tiệm ăn vặt truyền tin tức lại cho cấp trên.
Căn cứ vào chuyên ngành và hạng mục chủ trì của giáo sư Lý, quân địch sẽ biết lĩnh vực nào đấy của nước ta đã sắp đột phá, hoặc là nửa tháng sẽ hoàn thành một hạng mục nào đó.
Sau đó bọn họ tiến hành phá hỏng nó. Kiều Vi biết tất cả những điều này.
Kiều Vi ngồi trên chõng tre dưới mái hiên, ngơ ngác nhìn đường nhỏ đá cuội. Cô hỏi: “Ông ta sẽ thế nào?”
Nghiêm Lỗi biết, nhưng Nghiêm Lỗi nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cô, không nói thẳng, chỉ sờ đầu cô: “Xem ý của cấp trên.”
Kiều Vi thở dài, gật đầu.
Nghiêm Lỗi muốn ở nhà nghỉ bù, anh bảo Kiều Vi nói chuyện này với Bí thư Mạnh.
Chắc chắn quân đội sẽ thông báo chính thức cho Bí thư Mạnh, nhưng Kiều Vi nói trước sẽ tốt hơn.
Sau khi Kiều Vi đến đơn vị, cô đưa Nghiêm Tương đi nhà trẻ, tiếp theo báo cáo chuyện này với Bí thư Mạnh.
Bí thư Mạnh không thể tin được.
Thật trùng hợp, hôm qua ông ta đã đi xem bộ phim mới chiếu. Hôm qua vừa được tuyên truyền chống gián điệp, hôm nay lại được cấp dưới báo cáo nói trong địa bàn quản lý của ông ta có gián điệp.
Đến khi ông ta hỏi cẩn thận, biết do Nghiêm Tương phát hiện thì càng bất ngờ. “Chuyện này…” Bí thư Mạnh cảm thán một câu: “Hổ phụ sinh hổ tử.”
Vào buổi sáng, Thủ trưởng quân khu gọi điện đến, chính thức thông báo với Bí thư Mạnh. TruyenLau.com
Bí thư Mạnh dẫn theo ủy viên thường vụ kiêm cục trưởng công an huyện cầm cặp công văn vội đi, cán bộ Phan đi theo hỗ trợ.
Thư ký Hoàng cũng biết chuyện này, tán gẫu với Kiều Vi: “Con của cô bao nhiêu tuổi rồi? Đã năm tuổi chưa?”
TruyenLau.com
“Vẫn chưa, thằng bé chỉ cao lớn thôi, vẫn chưa được bốn tuổi.” Kiều Vi nói. “Lớn hơn nhóc lớn nhà tôi một tuổi.” Anh ta khen ngợi: “Giỏi như thế.”
Hễ là người đã làm bố mẹ, một khi nói chuyện nhắc đến con cái thì luôn có chuyện để nói.
Kiều Vi mới biết tuổi của thư ký Hoàng và Nghiêm Lỗi gần bằng nhau, nhưng anh ta đã có ba đứa con. Đứa con nhỏ nhất mới vừa đầy tháng, vợ còn đang nghỉ sinh. Thời này phụ nữ được nghỉ thai sản năm mươi sáu ngày.
“Cô ấy làm việc ở nhà máy ống tuýp, cũng làm tuyên truyền.” Anh ta nói: “Cô ấy vẽ tranh rất đẹp, biết vẽ báo tường, sau khi nghỉ sinh xong có thể đi làm.” Kiều Vi hỏi về con, hai đứa con lớn đều ở nhà trẻ công lập của huyện.
Còn đứa bé vừa đầy tháng dự định sẽ đưa vào nơi giữ trẻ của nhà máy thép sau thời gian vợ anh ta nghỉ sinh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chắc chắn nhà trẻ của ủy ban huyện có điều kiện tốt hơn nhà trẻ khác, buổi chiều bọn trẻ ở nơi này còn được ăn hoa quả. Nhưng con còn quá nhỏ, làm mẹ không yên lòng nên muốn để gần mình lúc nào cũng có thể trông nom, chờ khi lớn hơn sẽ đưa qua bên bố.
“Bố mẹ tôi chưa về hưu, không thể giúp chúng tôi trông con được. Nhà chúng tôi chính là gia đình giai cấp công nhân, gia cảnh tốt. Cô ấy không muốn ở nhà trông con, muốn đi làm có lương sẽ tốt hơn.” Thư ký Hoàng nói: “Tôi cũng không thích cô ấy ở nhà, mặc dù cô ấy không bằng cô nhưng cũng là đồng chí ưu tú, vẫn nên tỏa sáng trong công việc, không nên bị con trói buộc.”
Kiều Vi càng có ấn tượng tốt về thư ký Hoàng.
“Đừng tâng bốc tôi, sau này lại đạp tôi xuống.” Cô cười nói: “Có nơi giữ trẻ thật sự rất tốt, có những nơi như vậy thì đồng chí nữ sẽ không bị trói buộc chỉ ở trong nhà. Đương nhiên, ở nhà đồng chí nữ làm rất nhiều việc, cũng có giá trị. nhưng những giá trị này thường không nhìn thấy được. Giá trị của đồng chí nữ nên được thể hiện ra như đồng chí nam, để mọi người nhìn thấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Thật ra Kiều Vi còn muốn nói đã có ba đứa con rồi đừng nên để vợ sinh nữa. Tuy nhiên, cô nhịn xuống không thốt ra, bởi vì lời này hơi vượt giới hạn. Thời đại này xem trọng việc sinh nhiều, càng nhiều người sẽ có lực lượng lớn nên bây giờ cổ vũ phụ nữ sinh nhiều con.
Tư tưởng thời đại này là thế.
“Cô nói đúng.” Thư ký Hoàng cười toe toét: “Vợ tôi rất giỏi, không nên bị trói buộc trong nhà, tôi cũng nghĩ thế.”
Lúc này anh ta có vẻ giống những thanh niên trẻ tuổi thường thấy.
Không phải thư ký riêng âm trầm khiến người ta không nhìn ra lỗi sai, không nhìn ra nhược điểm.
Kiều Vi nhân cơ hội nói với anh ta: “Mùng ba xe bắt đầu hoạt động, tôi muốn chờ sau khi thông xe sẽ ngồi xe bus đi làm, đến lúc đó có thể tan ca giống mọi người.”
Thư ký Hoàng nghe vậy hiểu ý, anh ta gật đầu: “Ừm, vậy hôm nay cô tan ca vào lúc ba giờ ba mươi là được.”
Kiều Vi đang nhắc nhở thư ký Hoàng hôm nay cô tan ca vào lúc ba giờ ba mươi, anh ta có thể hiểu được thì tốt.
Người lãnh đạo thường sẽ không quan tâm những chuyện lặt vặt trong văn phòng, thường ủy kiêm chủ nhiệm phòng chỉ là chức ảo, thực tế mọi việc trong văn phòng đều do thư ký Hoàng quản lý. Những chuyện nhỏ nhặt này phải báo với anh ta.
Nhân lúc Bí thư Mạnh còn chưa về, Kiều Vi định viết chuyện về gián điệp. Sau khi Bí thư Mạnh trở về gọi thư ký Hoàng và Kiều Vi đến phòng làm việc của ông ta, cảm thán với bọn họ: “Haiz, công lao to lớn nhất bị quân đội nhặt rồi.”
“Không còn cách nào.” Kiều Vi khoanh tay cười nói: “Thằng bé nói chuyện này cho bố, tôi cũng đành chịu.”
Bí thư Mạnh cười ha ha nói: “Phải thưởng cho con trai nhà cô mới được.” Mặc dù không vớ được công lao nhưng nếu ngộ nhỡ gián điệp truyền tin tức mật nào đó ra ngoài, mai này bị điều tra ra là trong nhiệm kỳ của ông ta, trong địa bàn ông ta quản lý thì chắc chắn ông ta phải gánh sai sót này.
May mà bây giờ phát hiện ra. Không có sai lầm chính là có công.
“Vẫn đang thẩm vấn xem có tiết lộ bí mật gì không. Rất nhiều vợ quân nhân có tiếp xúc với gã đều phải điều tra.” Bí thư Mạnh nói: “Tôi còn trông thấy chồng cô, chắc chắn cậu ấy sẽ giành được huân chương hạng ba.”
Chỉ nằm ở nhà cũng có huân chương hạng ba từ trên trời rơi xuống.
Mặc dù Nghiêm Lỗi đã là anh hùng chiến đấu nhưng ai chê nhiều huân chương chứ?
Rất may mắn.
“Kiều Vi, khỏi cần bàn về bản thảo lần này, chắc chắn cô phải viết.” Bí thư Mạnh nói: “Mấy hôm nữa chuyện này mới kết thúc, phải liên lạc với các báo, một khi xử xong sẽ phát hành.”
Bỗng nhiên nhiệm vụ rơi lên đầu, Kiều Vi nói: “Vâng.” Cô đã soạn xong bản thảo.
Kiều Vi tranh thủ đãi ngộ tan tầm lúc ba giờ ba mươi khi chưa có xe bus.
Cô đến nhà trẻ đón Nghiêm Tương, cô giáo đi ra khó xử nói: “Cậu bé chưa kể chuyện xong, hay là chờ một lát nhé?”
Kiều Vi: “?”
Nghiêm Tương đi theo Kiều Vi đến huyện nửa tháng.
Lần nào Kiều Vi hỏi cậu bé đến nhà trẻ làm gì, cậu bé sẽ trả lời “Chơi trò chơi, kể chuyện”.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.