Nghiêm Tương nghiêm mặt, nghiêm túc nói: “Lần trước ở tiệm may, con ngã xuống dưới gầm bàn, bị đập đầu. Thứ c.ứng r.ắn đó giống thùng hình vuông kia.”
“Hôm nay nhìn thấy ở trong phim, chính là cái đài mà đặc vụ nữ dùng để truyền tin.”
“Giống y như đúc.”
Kiều Vi tự nhủ phải bình tĩnh.
Cô đã từng gặp nhiều trường hợp, cạm bẫy công sở, chính trị văn phòng, tình người trong phòng bệnh, nhưng đặc vụ… thật sự là lần đầu tiên gặp phải.
Mất hai giây mới có thể tỉnh táo lại.
Cô cẩn thận nhìn Nghiêm Tương, thái độ của cậu bé vô cùng nghiêm túc, không hề cười. Cậu bé vừa xem xong bộ phim phản gián, đã hiểu rõ ý nghĩa của “Đặc vụ”. Đặc biệt là cậu bé còn có chỉ số thông minh cao như vậy.
Kiều Vi lựa chọn tin tưởng Nghiêm Tương.
Bởi vì cô cũng suy nghĩ, vì sao một trấn nhỏ như Hạ Hà Khẩu lại có đặc vụ? Đúng thế, mặc dù trấn Hạ Hà Khẩu không lớn, nhưng kể từ khi nó được quân khu lựa chọn thành nơi thu xếp cho gia đình quân nhân, nó đã không còn là một trấn bình thường nữa.
Ở cổ đại, có thể gọi là quân trấn.
Thợ may vốn tiếp xúc với những người phụ nữ trong gia đình. Cho dù cắt may quần áo cho đàn ông trong nhà cũng đều do người nhà thu xếp, đàn ông nhiều nhất chỉ đi đo kích cỡ.
Theo logic thì đặc vụ có thể tồn tại ở Hạ Hà Khẩu.
Cô nhìn chăm chú vào Nghiêm Tương: “Tương Tương, sao bây giờ con mới nói cho mẹ?”
Website TruyenLau.com
Hiển nhiên Nghiêm Tương ý thức được vào lúc xem phim. Nhưng cậu bé vẫn luôn yên lặng đến tận bây giờ, mãi đến khi đi ngủ mới chịu nói cho phụ huynh. Cậu bé đang do dự điều gì đây?
Nghiêm Tương hơi xấu hổ: “Mỗi lần đến, ông ta đều cho con kẹo ăn. Cho nên…”
Do đó cậu bé do dự. Về lý, cậu bé biết mình phát hiện ra một đặc vụ, nhưng về tình thì không chịu tin tưởng chuyện này, thậm chí hy vọng đó không phải là thật.
Ông cụ hiền hòa, dễ gần, luôn sờ đầu cậu bé. Ông cụ nói chuyện thú vị luôn khiến mẹ thoải mái cười to.
TruyenLau
Kiều Vi hoàn toàn hiểu Nghiêm Tương. Cô trầm ngâm nói: “Mẹ hiểu.”
“Nhưng mà, đất nước này là do bố và các đồng đội của bố dùng tính mạng bảo vệ. Nếu một đặc vụ ăn cắp tin tức thì sẽ khiến cho rất nhiều đồng đội của bố phải c.h.ế.t ở trên chiến trường. Vậy nên, cho dù chúng ta khó chịu thế nào, phát hiện đặc vụ, cũng không thể vì là người quen, là người mình thích mà không lên tiếng. Tương Tương, con làm đúng.”
Nghiêm Tương được cổ vũ, gật đầu thật mạnh, đáp “Vâng”, lại hỏi: “Mẹ, bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Làm sao đây?
Có nên đi kiểm tra xem thứ đã đụng vào đầu Nghiêm Tương ở dưới gầm bàn có đúng là cái đài không? Hay là thằng bé nhìn nhầm?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng Kiều Vi lập tức bỏ qua ý niệm này.
Kiểm tra thế nào đây, cũng không thể để cô và Nghiêm Tương đi được? Đó gọi là dùng thân mạo hiểm. Không thể ngu xuẩn như vậy.
Cô vừa nhanh chóng lau chân cho Nghiêm Tương, vừa gọi: “Nghiêm Lỗi, Nghiêm Lỗi! Anh đến đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nghiêm Lỗi nghe tiếng đi đến: “Sao vậy? Rửa xong rồi hả? Anh đi đổ nước.” “Không phải.” Kiều Vi nói với Nghiêm Lỗi: “Tương Tương phát hiện có một đặc vụ trên trấn.”
Nghiêm Lỗi: “…”
Thời đại này, quân nhân không giống với quần chúng bình thường. Kiều Vi còn do dự, còn hoài nghi, còn sợ là sai. Nghiêm Lỗi chỉ ngạc nhiên một chút, sau đó trở nên nghiêm túc: “Có chuyện gì?”
Không cảm thấy vợ hay con nói bậy, lập tức nghiêm túc đối đãi. Kiều Vi nói lại tình huống với anh.
Cô nhớ lại: “Ngày đó em vừa bước ra một bước, định ôm Nghiêm Tương ra, ông ta đã vụt qua. Lúc đó em còn nghĩ: ông ta lớn tuổi nhưng thật khỏe…” Mảnh ký ức còn sót lại trở thành chứng cứ.
“Vừa rồi em còn định hay là tìm thời gian đi xác nhận, nhưng lại cảm thấy nguy hiểm, cần phải nói cho anh biết.” Kiều Vi nói: “Chuyện chuyên môn để cho người có chuyên môn làm, em không nhúng vào.”
Nghiêm Lỗi thở phào, lập tức khen cô: “Em nghĩ vậy là đúng. Kẻ địch đều hung ác, chuyện như vậy, em đừng tự mình xông lên, để anh.”
Nghiêm Lỗi xoay người đi ra ngoài, Kiều Vi đặt Nghiêm Tương lên giường, đi ra theo.
Trong nhà, Nghiêm Lỗi đã mặc quần áo.
“Đi bây giờ sao?” Kiều Vi biết anh nhất định đi báo cáo lên cấp trên.
“Ừm.” Nghiêm Lỗi nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên bộ phim kia chiếu, nếu như chậm tay, ông ta biết được quốc gia chiếu phim này để tuyên truyền, nhất định sẽ cẩn thận giấu giếm tung tích. Chuyện này không thể kéo dài, phải dứt khoát.” “Vậy nếu như chúng ta đổ oan cho người ta thì sao?” Kiều Vi hỏi, cô vẫn lo lắng điều này.
Nghiêm Lỗi nói: “Vậy cả nhà mình đi xin lỗi người ta.” Kiều Vi gật đầu: “Đi đi.”
“Hai mẹ con đừng chờ anh, ngủ trước đi.” Kiều Vi bị đánh thức vào lúc rạng sáng.
Nghiêm Lỗi đã về.
Một đêm không ngủ, trong mắt anh có tơ máu.
“Bắt được.” Anh nói: “Sau khi Tương Tương nhìn thấy cái đài kia, ông ta đã di chuyển đi nơi khác, vẫn bị bọn anh tìm ra.”
Vậy nên đó đều là thật.
Lão thợ may hài hước, kiến thức rộng rãi, mắt kính luôn trượt xuống mũi ở trong hẻm thủ công lại thật sự là đặc vụ.
Chuyện này quá kịch tính
Có cảm giác không chân thực.
Kiều Vi lấy nước cho Nghiêm Lỗi rửa mặt.
Nghiêm Lỗi vừa rửa mặt vừa nói cho cô biết: “Thẩm tra một đêm, đã hỏi được.” Lão thợ may có một con trai độc nhất, ở bên kia eo biển.
Trước khi bọn họ rút lui, cấp trên của con trai ông ta đã ra nhiệm vụ cho ông ta, huấn luyện ông ta thành đặc vụ.
Vì để cho con trai có ngày trở về, sau khi quân khu xây dựng, lão thợ may đã lựa chọn ẩn mình trong trấn.
Chuyện để lộ bí mật không phải là nhiệm vụ bất khả thi như mọi người nghĩ, dùng thủ đoạn lợi hại để lấy được văn kiện lợi hại mới có thể để lộ tuyệt mật. Thật ra không phải.
Trên mạng đã từng phổ cập, để lộ bí mật thường là, giáo sư Vương và giáo sư Lý gặp nhau, trỏ chuyện trong tiệm ăn vặt bên ngoài đại học.
Giáo sư Vương hỏi giáo sư Lý khi nào nghỉ. Giáo sư Lý nói: nửa tháng nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.