Đại đội trưởng Lý lập tức nộp đơn xin phép kết hôn. Doanh trưởng của anh ta, đoàn trưởng Nghiêm Lỗi và chính uỷ đều ký tên xong, hai người sẽ lấy thư giới thiệu của đơn vị rồi đi nhận giấy kết hôn.
Tuy tuổi còn trẻ nhưng đại đội trưởng Lý có Nghiêm Lỗi chỉ bảo, bên phía Lục Mạn Mạn có bố cô ấy lo nên không ai làm khó.
Nghiêm Lỗi hỏi thăm chuyện nhà ở cho Lý Ái Quốc. Giữa tháng mười, thời tiết mát mẻ hơn.
Nghiêm Lỗi nói cho Kiều Vi: “Đã xử tội rồi.” Kiều Vi không nói gì, chỉ nhìn anh.
Nghiêm Lỗi nói: “Chứng cứ vô cùng rõ ràng đầy đủ, theo tục lệ phải b.ắ.n chết.” Trong lòng Kiều Vi co rút.
Cuối cùng thì sự hiểu biết của cô về eo biển Đài Loan khác với suy nghĩ ở thời đại này. Đời sau tuyên truyền quan hệ hai bên thân thiết, Trung Quốc một nhà, nhiều chính sách có lợi cho Đài Loan.
Nhưng ở thời đại này, bên kia là… Quân địch.
Nghiêm Lỗi lo lắng, vuốt vuốt gáy cô: “Em không sao chứ?” Kiều Vi nói: “… Hơi khó chịu.”
Nghiêm Lỗi thở dài. Kiều Vi thích may quần áo, làm chăn gối gì đó. Anh đã nghe cô nói “Bác thợ may thật thú vị” rất nhiều lần.
Có thể xem là người quen. Con người là loài có cảm xúc. Cảm xúc của phụ nữ càng mềm mại hơn.
Nghiêm Lỗi ôm chặt cô vào lòng, giọng trầm ấm thoải mái, nhắc nhở cô: “Nói vậy với anh thì được, đừng nói với người khác.”
Thương tiếc một gián điệp là hoàn toàn sai về mặt chính trị. Kiều Vi gật đầu: “Em biết, anh yên tâm.”
Hiện tại, việc sáp nhập cơ bản đã hoàn thành, chính quyền huyện Vĩnh Minh đổi tên, Vĩnh Minh đổi thành Bác Thành.
Trấn Thanh Sơn và trấn Hạ Hà Khẩu cũng đổi tên, trở thành khu Thanh Sơn và khu Hạ Hà Khẩu của Bác Thành.
TruyenLau.com
Bí thư ở thị trấn, trưởng trấn đều trở thành bí thư khu, trưởng khu. Những người đó vẫn không thay đổi.
Hôm sau đến phòng làm việc, Bí thư Mạnh tìm Kiều Vi: “Đã có kết quả rồi, cô sửa lại bản thảo, sau đó có thể đưa lên thành phố.”
Kiều Vi đã ghi kết quả cuối cùng của vụ gián điệp vào bản thảo, sau đó đưa cho Bí thư Mạnh.
Bí thư Mạnh nhìn thấy nói: “Còn dùng tên giả à?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong bản thảo viết “Một bạn nhỏ tên là Cường Cường (dùng tên giả) xem phim xong đột nhiên phát hiện ra điều bất thường, nhớ đến…”
Kiều Vi nói: “Con người có tính tò mò. Muốn biết là ai thì phải xem, cũng sẽ có người oán trách mấy câu.”
Đó là sự bảo vệ của người mẹ dành cho con mình. Bí thư Mạnh có thể hiểu được: “Cũng đúng. Cứ như vậy đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bản thảo này vừa được truyền ra đã gây chấn động. Bởi vì bộ phim lúc trước rất hấp dẫn và được chào đón. Nào biết chuyện trong phim lại xảy ra ở ngoài đời, lại có người bắt được gián điệp thực sự sau khi xem bộ phim này.
Còn là một người bạn nhỏ.
Chuyện này còn kịch tính hơn phim nhiều! Quá hấp dẫn!
Trên báo còn đăng ảnh ông thợ may, tay bị trói ở sau lưng, trên cổ treo tấm bảng gỗ viết: “Tội phạm tiết lộ bí mật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Là ảnh chụp bị xử tử.
Kiều Vi nhìn thấy thì im lặng một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng để tờ báo lại trên kệ sách.
Đặc vụ bị xử chết, doanh trưởng để lộ bí mật phải xuất ngũ. Lúc người khác còn chưa kịp phản ứng thì đại đội trưởng Lý đã dọn vào rồi.
Vật dụng trong nhà được cấp theo cấp bậc của cán bộ. Có mấy món tự đại đội trưởng Lý mua, cậu ấy và doanh trưởng xui xẻo kia thương lượng giá cả, cho người đó tiền rồi thế chân vào.
Chủ nhà trước đây là một doanh trưởng, cậu ấy là đại đội trưởng, vật dụng trong nhà vượt quá mức phân phối, nhân viên hậu cần mắt nhắm mắt mở cũng không lấy lại.
Tuy đại đội trưởng Lý và Lục Mạn Mạn có giấy kết hôn nhưng không tổ chức hôn lễ, cho nên vẫn sống chung với nhau giống như lúc hẹn hò.
Nhà họ Lục đang chuẩn bị của hồi môn, còn may vài cái chăn bông lớn.
Đại đội trưởng Lý đã mời một người thợ mộc đến để sửa chữa vật dụng trong nhà, đánh bóng và sơn lại lần nữa.
Điều kiện lúc này là như vậy, vật dụng mà nhà nước phân phối không thể sửa chữa cũng như đánh bóng lại toàn bộ. Đồ vật được đánh bóng và sơn lại nhìn rất đẹp.
Mua thêm vài thứ mới như giá treo khăn mặt, các loại nồi chén muôi chậu cũng phải mua mới. Trên phích nước nóng, chậu rửa mặt và ống nhổ mới đều in chữ hỷ.
Cậu ấy mua cho Lục Mạn Mạn năm, sáu bộ quần áo, ra tay hào phóng. Tuy chưa tổ chức hôn lễ nhưng tháng này đã cho Lục Mạn Mạn hai mươi tệ và phiếu vải: “Sau này mỗi tháng cho em hai mươi tệ, phiếu vải cũng cho em hết.”
Rồi nhẹ nhàng nói với cô ấy: “Sau khi chuyển đến đây, cho em quản lý tiền tiết kiệm.”
Còn nhân cơ hội nắm tay Lục Mạn Mạn.
Mặc dù đã lấy được giấy kết hôn nhưng còn chưa tổ chức hôn lễ, có cảm giác đang vụng trộm. Mặt Lục Mạn Mạn đỏ ửng, không rút tay về được nên để mặc cậu ấy nắm.
Vô cùng ngọt ngào.
Bởi vì chuyện này, Nghiêm Lỗi lại được nhận thêm huân chương khen thưởng hạng ba. Cấp trên đã tổ chức cuộc họp khen thưởng và trao tiền thưởng cho anh. Ngay khi chuyện ông thợ may được đưa lên báo đã tạo lên cơn sốt. Vé xem phim “Bức tranh bí mật” rất khó mua, các đơn vị đều bao hết cả rạp, tổ chức cho tập thể công nhân viên chức xem phim, khi trở về phải viết cảm nghĩ, đánh giá.
Ban đầu bộ phim này được chiếu để tuyên truyền chống gián điệp, hiệu quả nhanh đến mức đáng kinh ngạc.
Cuối tháng mười, Nhân Dân nhật báo cũng viết về chuyện này, công khai khen ngợi người bạn nhỏ “Cường Cường.” Ảnh hưởng của chuyện này bắt đầu lan rộng khắp cả nước.
Các trường tiểu học, trung học đều nổi lên phong trào học tập theo người bạn nhỏ “Cường Cường.”
Trẻ nhỏ suốt ngày thò đầu ra ngoài đường, hẻm nhỏ, còn núp dưới chân tường nhà hàng xóm nằm nghe, cũng muốn làm “Cường Cường” giống như trên báo. Làm rất nhiều cặp vợ chồng thường xuyên mở cửa sổ nhìn xuống dưới xem có những đứa trẻ như mèo kia hay không, tránh để mấy đứa nhóc nghe được những chuyện không nên nghe.
Kiều Vi không thích bầu không khí như thế này. Cô là người đến từ tương lai nên rất chú ý đến vấn đề riêng tư, không chịu nổi sự theo dõi đó.
May là tường nhà cao, lại nằm trong khu gia đình quân nhân nên tốt hơn nhiều. Người ở trong trấn không chịu nổi sự quấy nhiễu này.
Nhưng cuối cùng bây giờ không phải đời sau, lúc này đất nước chỉ mới được xây dựng mười mấy năm, còn rất nhiều gián điệp.
Chưa nói đến việc cả nước bắt được bao nhiêu gián điệp ẩn núp, chỉ riêng ở trấn Hạ Hà Khẩu đã phát hiện ra gián điệp thứ hai.
Người đàn ông này ở độ tuổi trung niên, rời nhà từ hồi thiếu niên, trưởng thành thì trở về quê hương. Tuy bố mẹ qua đời nhưng đã lấy vợ sinh con, cũng có người thân ở trong trấn và quê nhà.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.