Nghiêm Lỗi ăn xong bữa sáng thì mặc áo khoác đội mũ vào: “Anh đi đây.” Khi ra đến sân anh đột nhiên đứng lại: “Hay bát cứ để đó, anh về rửa sau.” Nói xong, ấn vành mũ xoay người vội vàng rời đi.
Hình như tâm trạng rất tốt?
Có chuyện gì vui sao? Kiều Vi ngẫm nghĩ, không phải chỉ vì bữa sáng này chứ? Nếu thật sự là vậy, mức độ thỏa mãn của Nghiêm Lỗi này thật là thấp.
Quả thật, Nghiêm Lỗi có tâm trạng tốt đúng là vì bữa sáng này. Vật cầu mà không được sẽ khiến bạn nhớ thương.
Một bữa sáng Kiều Vi cảm thấy thật bình thường lại là thứ Nghiêm Lỗi chưa bao giờ chiếm được vì vợ chồng bất hòa. Đương nhiên, bữa sáng chỉ là một biểu tượng, một vật chịu tải.
Điều mà Nghiêm Lỗi cảm nhận được từ đó là Kiều Vi thật sự muốn sống tiếp với anh.
Thậm chí khi bảo anh xoa bóp cơ bắp, khen anh mát xa tốt, ngay cả giọng nói cũng ngọt ngào.
Trong trí nhớ của Nghiêm Lỗi, anh chưa từng có đãi ngộ như vậy.
Tuy rằng tối hôm qua không thể “Cuối giường hòa”, nhưng mà… cảm giác đã không còn xa nữa.
Nghiêm Lỗi ấn chặt vành mũ đi ra sân, lúc buông tay ngửa mặt lên, ánh mắt lấp lánh phát sáng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mới đi được vài bước, lại nghe thấy có người khác gọi anh: “Đoàn trưởng Nghiêm!”
Quay đầu nhìn lại, một cô gái trẻ tuổi cầm cặp lồng nhôm đang đứng dưới chân tường. Dáng người thướt tha, làn da trắng nõn, xinh đẹp tuyệt trần, ánh mắt đắm đuối đưa tình.
Không phải ai khác, chính là cô cháu ngoại xinh đẹp từ quê lên nhưng không hề giống gái quê của nhà đoàn trưởng Triệu.
Tin tức về cô ta đã truyền vào trong doanh trại, có mấy thằng nhãi trẻ tuổi hỏi thăm.
Binh lính của Nghiêm Lỗi cũng có đến hỏi anh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng mấy ngày Kiều Vi trốn đi, cảm xúc của Nghiêm Lỗi cực kỳ tồi tệ, đã khiển trách cấp dưới một phen: “Xinh đẹp có thể làm cơm ăn không? Xinh đẹp có thể sống tốt sao? Kết hôn là chuyện cả đời, chỉ nhìn mặt có ích lợi gì!”
Vợ của anh cũng xinh đẹp, không phải không sống nổi với anh sao. Nỗi đau của mình, không thể để cho những người trẻ tuổi dẫm vào vết xe đổ của anh được. “Tiểu Lâm?” Nhìn thấy Lâm Tịch Tịch ở đây, Nghiêm Lỗi hơi bất ngờ: “Cô ở đây làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Bởi vì nhà của Nghiêm Lỗi và nhà của đoàn trưởng Triệu không hề sát vách, ở giữa còn có vài hộ nữa. Sáng sớm tinh mơ cô gái này chặn ở trước cửa nhà anh làm gì?
Ngày hè Lâm Tịch Tịch còn cố ý thoa dầu dưỡng da mặt, để cho mặt mình càng bóng loáng trắng nõn hơn. Sáng sớm cô ta đã rình ở đây, quả nhiên chặn được Nghiêm Lỗi.
“Cậu mợ tôi nói với tôi, đoàn trưởng Nghiêm ở nhà không ăn sáng.” Lâm Tịch Tịch tiến lên đưa cặp lồng cơm trong tay cho Nghiêm Lỗi: “Đây là bánh tôi rán. Cho chú!”
Nói xong cô ta bỏ chạy.
“Này…” Nghiêm Lỗi định gọi cô ta lại, cô ta đã rẽ đi mất.
Nghiêm Lỗi chẳng hiểu ra sao, mở cặp lồng cơm ra xem, là bánh hành.
Phải nói đúng là thơm, nhưng cháo, rau dưa, trứng lòng đào anh ăn sáng nay càng thơm hơn. Dạ dày và trong lòng vừa thơm vừa thỏa mãn. Bánh hành có thơm đến đâu thì bây giờ anh cũng ăn không vô.
Chiếc xe tài xế Trương lái lúc này phụ trách đón năm người, đều ở vùng giải phóng cũ này. Thật ra có thể lái tới tận cổng, nhưng tiếng lốp xe rất vang, có người nhà phàn nàn nó làm phiền đến giấc ngủ của trẻ con. Về sau bọn họ hẹn đứng ở giao lộ, họ sẽ tự mình đi qua.
Nghiêm Lỗi xách cặp lồng cơm đi tới giao lộ.
Lâm Tịch Tịch trở về nhà, chị Dương chui ra từ trong buồng: “Gọi cháu mãi mà không thấy trả lời, đi đâu vậy?”
Lâm Tịch Tịch nói quanh co: “Hình như cháu nghe thấy có tiếng động, ra ngoài xem lại không thấy ai.”
“Đi bảo mấy đứa Cương Tử, Anh Tử, Hoa Tử nhanh chân nhanh tay lên, ăn sáng rồi còn đi học.” Chị Dương hét to.
Lâm Tịch Tịch đi vào trong nhà.
Đoàn trưởng Triệu nuốt một miếng bánh cuối cùng xuống, khen mãi: “Bánh rán của Tịch Tịch rất ngon! Giống như chị gái anh làm thuở xưa! Đều là chân truyền của mẹ anh.”
Anh ta nhìn thời gian, vội vàng đội mũ: “Anh đi đây.”
Chờ Cương Tử, Anh Tử, Hoa Tử rửa mặt đánh răng xong tới ăn sáng, đều ngửi thấy mùi thơm: “Oa, thơm quá.”
Lâm Tịch Tịch lấy bánh cho mấy đứa: “Bánh chị rán đấy, ăn ngon chứ.” “Ăn ngon!” Mấy đứa bé đều khen.
Lâm Tịch Tịch đắc ý.
Ngoài việc là hoa khôi trong thôn, cô ta còn rất giỏi nấu nướng, dù sao cả đời làm nội trợ, hầu hạ chồng và bố mẹ chồng cả đời. Kể cả bà mẹ chồng thành phố xấu tính kia cũng sẽ ăn thêm một cái bánh cô ta rán.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.