Bác sĩ này vốn không phải người có thể đưa ra quyết định, dây dưa với ông ta cũng vô ích.
Kiều Vi đi ra trước, đứng trên hành lang.
Cô khó chịu ra mặt, người nhà họ Nghiêm cũng không dám nói năng gì.
Kiều Vi luôn rất khí phách. Nếu đến cô còn hết cách thì ba người nhà quê bọn họ càng không có cách nào.
Cha Nghiêm Lỗi và Nghiêm Trụ đưa mắt ra hiệu cho mẹ Nghiêm Lỗi. Mẹ Nghiêm Lỗi ở với Kiều Vi cả đêm qua nên quen thân hơn nhiều. Kiều Vi rất thân thiết với bà ấy, bà ấy không còn sợ như trước nữa, thử hỏi: “Kiều… Kiều Vi, con xem phải làm sao bây giờ?”
Không thể cứ ở đây tới tận tháng sau đâu nhỉ? Ngày nào cũng tiền tiền. Kiều Vi bó tay, thở dài thườn thượt.
Thấy đến cô cũng thở dài, mẹ Nghiêm Lỗi đang định nói ‘Chi bằng ta về trước, tháng sau đến tiếp’, Kiều Vi bỗng lấy một đống thứ màu xanh lá ra từ túi xách đeo bên mình, sau đó cởi túi xách xuống đưa cho Nghiêm Trụ: “Anh cả, anh giữ giúp em một lát.”
Nghiêm Trụ nghe lời nhận lấy, hai tay đưa ra, trông giống hệt một chiếc móc treo quần áo.
Kiều Vi giữ vật trong tay ra rồi choàng lên vai… thì ra đó là một bộ quân phục màu xanh lá.
Kiều Vi xỏ cánh tay vào tay áo, trên tay áo còn có phù hiệu đỏ.
Cài cúc xong xuôi, cô rút mũ quân đội ra từ túi xách, đội lên đầu, sau đó rút tiếp một chiếc thắt lưng vũ trang, thắt quanh eo rồi gài nút.
Ba người nhà họ Nghiêm trợn mắt há hốc miệng, đã biết vì sao chiếc túi xách quân đội Kiều Vi đeo hôm nay lại hơi phồng lên.
Trong chớp mắt, Kiều Vi đã ăn vận chỉnh tề.
Đây là cách cuối cùng cô dự phòng. Vốn đang mong sẽ không phải dùng đến, vậy mà cuối cùng vẫn phải áp dụng.
Cô lấy lại chiếc túi xách quân đội, đeo chéo bên người, đẩy Nghiêm Tương tới bên cạnh mẹ Nghiêm Lỗi: “Ngoan ngoãn đợi với ông bà nội, đừng chạy lung tung nhé.”
Cô nói tiếp với bố mẹ chồng và anh chồng: “Mọi người ở đây chờ con một lát, con đi xíu rồi về.” TruyenLau.com
Kiều Vi mặc bộ quân phục xanh lá, đầu đội mũ quân đội, eo đeo thắt lưng vũ trang, trên cánh tay áo có phù hiệu đi dọc hành lang đến một chỗ khác.
Người ở hành lang thấy vẻ ngoài này của cô đều vô thức nhường đường. Ba người nhà họ Nghiêm nhìn nhau.
“Kiểu ăn mặc này của em dâu… hình như…” Nghiêm Trụ nhỏ giọng nói. Hình như cùng kiểu dáng với những người thuộc phái tuyên truyền. Bọn họ đã bắt gặp ở cả huyện lẫn tỉnh lị.
Website TruyenLau.com
“Con bé… con bé làm gì thế?” Mẹ Nghiêm Lỗi thấp thỏm lo âu.
Cha Nghiêm Lỗi nhỏ giọng: “Dù là làm gì, tôi cũng nghe con bé.” Chỉ một lát sau, Kiều Vi đã trở lại. TruyenLau.com
Cô nói: “Chúng ta về nhà khách trước.”
Mẹ Nghiêm Lỗi hỏi: “Vậy chuyện khám bệnh phải làm sao đây?” Kiều Vi nói: “Ta tới không gặp núi thì để núi tự tới tìm ta.”
Tiếc rằng không ai trong số ba người nhà họ Nghiêm nghe hiểu được.
Kiều Vi mặc bộ đồ này về nhà khách, dọa hoảng cả nhân viên tiếp tân ở nhà khách.
Quả như dự đoán của Kiều Vi. Quay lại nhà khách trưa tới hai tiếng, núi đã tự động tới tìm Kiều Vi.
Cửa bị gõ vang, Kiều Vi mặc nguyên bộ quân phục ra mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngoài cửa là một người đàn ông trung niên dẫn theo vài người, vừa thấy cách ăn mặc của Kiều Vi đã biết mình tìm đúng người rồi.
“Chào đồng chí, tôi là viện trưởng bệnh viện số 1. Tôi họ Trương.” Viện trưởng Trương ân cần vươn tay nắm lấy tay Kiều Vi: “Thưa đồng chí, đều do chúng tôi không làm tròn trách nhiệm công việc, lỗi nằm ở chúng tôi. Chúng tôi đã tiếp thu sự phê bình của đồng chí, chắc chắn sẽ sửa đổi.”
“Đồng chí, bản thảo kia… vẫn… vẫn chưa được gửi đi đúng không ạ?” Viện trưởng Trương run run hỏi.
Ông ta đang họp ở bên ngoài, bệnh viện lại gọi điện thoại cho, kêu ông ta về nhanh nhanh.
Về đến nơi mới biết có nữ đồng chí cách mạng xông thẳng vào văn phòng viện trưởng, đập thẳng một áng bản thảo lên bàn.
“Nói cho viện trưởng của các anh chị biết, tôi ở phòng số 16 nhà khách ngay bên cạnh.”
“Hôm nay không gặp được ông ta thì ngày mai bản thảo này sẽ được đăng báo.” Viện trưởng Trương khẩn cấp quay về, cầm bản thảo đọc một lượt mà toát cả mồ hôi.
Đây là một bài viết chỉ trích hệ thống chữa bệnh và ban lãnh đạo của bệnh viện. Phần tên bệnh viện bỏ trống. Bằng tu dưỡng chính trị của viện trưởng Trương, không khó để nhận ra đây là một bản thảo đã được chuẩn bị sắn, muốn báo bệnh viện nào thì cứ ghi tên bệnh viện đó vào là được.
Xui xẻo thay, họa này rơi trúng đầu ông ta.
Tình hình hiện nay chính là vậy. Đánh bại được người cấp càng cao thì công lao càng lớn.
Lối hành văn của bản thảo này quá cao siêu, sử dụng những câu từ khiển trách sắc lẹm, am hiểu sâu sắc tinh thần trung ương. Nó khác với những tờ báo X lớn được dán ngoài kia, nhìn là biết người đặt bút thuộc nội bộ thể chế. Một khi gửi tới tòa soạn, dẫu là tòa soạn nào thì cũng sẽ bị tranh giành đăng lên.
Thời này, ngòi bút là lưỡi đao, có thể g.i.ế.c người.
Viện trưởng đổ mồ hôi, liên tục hỏi người trong văn phòng đã gây sự với ai. Trái lại, Kiều Vi có để lại thông tin. Thư ký nói: “Người nhà cô ấy bị sỏi thận, cần phải phẫu thuật. Cô ấy nói cô ấy đang chờ tại nhà khách. Hôm nay không đợi được thì mai sẽ đăng báo luôn.”
Viện trưởng lập tức dẫn người tới tìm.
Ông ta nắm tay Kiều Vi, rưng rưng nước mắt: “Chúng ta không cần đăng báo. Phẫu thuật đúng không? Bọn tôi sẽ thu xếp ngay!”
Cha Nghiêm Lỗi và Nghiêm Trụ ở phòng 15 bên cạnh sớm đã nghe được tiếng mở cửa, ngó dáo dác.
Chẳng mấy chốc, Kiều Vi đã đi ra.
“Cha, anh cả, mang theo đồ đạc đi theo con.” Cô nói với vẻ mặt bình thản: “Bây giờ chúng ta có thể vào nằm viện rồi.”
Cha Nghiêm Lỗi và Nghiêm Trụ không dám thốt tiếng nào ra khỏi cổ họng. Khó khám bệnh tại bệnh viện lớn, bị khinh thường vì là người nhà quê tại tỉnh lị đều nằm trong dự đoán của họ.
Nhưng việc viện trưởng của bệnh viện lớn tại tỉnh lị đích thân tới đón lại vượt hẳn khỏi tầm nhận thức.
So với bí thư thôn trước đó thì cấp bậc của viện trưởng bệnh viện tỉnh lị còn cao hơn.
Viện trưởng bệnh viện tỉnh nắm tay bố Nghiêm Lỗi, nói rất đỗi thân thiết: “Lão đồng chí, anh yên tâm! Tôi đã sắp xếp chuyên gia giỏi nhất phẫu thuật cho anh. Lão đồng chí năm nay nhiêu tuổi rồi?”
Hỏi ra mới biết bố Nghiêm Lỗi trẻ hơn viện trưởng hai tuổi.
“Ồ… ha ha… ha ha…” Viện trưởng đành cười gượng: “Người anh em nông dân vất vả rồi, an toàn lương thực quốc gia dựa vào các anh.”
Những lời ông ta nói bố Nghiêm Lỗi và Nghiêm Trụ đều chẳng hiểu gì, dù sao cứ đi theo là được.
Thu xếp cho phòng bệnh một người, còn có một chiếc giường cho người nhà. Hôm nay thực hiện các loại kiểm tra, ngày mai sắp xếp phẫu thuật.
Viện trưởng đích thân phân công các hạng mục công việc.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280:
Đâu Có Năm Tháng Tĩnh Lặng Chỉ Là Người Khác Gánh Trước Thay Bạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.