Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 110

Nếu nói việc Ngô Ứng đến tham gia đào tạo đã đủ khiến người ta bất ngờ, thì sự xuất hiện của Quý Úc Đồng càng khiến mọi người kinh ngạc đến rớt kính.

“Ý Trương tổng vừa rồi là Quý tổng cũng giống chúng ta, là học viên chứ không phải giảng viên à?” Có người nhỏ giọng xác nhận.

“Hình như vậy.”

“Thế thì lớp chúng ta ghê thật, không chỉ có giám đốc mà còn có cả thành viên hợp danh.”

Sau kỳ nghỉ Tết, Quý Úc Đồng và Ngô Ứng đều được thăng chức. Ngô Ứng đảm nhiệm chức CEO chi nhánh Indonesia, cấp bậc ngang với giám đốc các bộ phận lớn, còn Quý Úc Đồng thì trở thành thành viên hợp danh quản lý, có thể xem là một trong những người chủ của KR.

Theo lý mà nói, với cấp bậc và thâm niên của hai người, đứng lớp giảng bài cho các SVP cũng dư sức, vậy mà cả hai lại cùng trở thành học viên? Không chỉ vậy, những người tinh ý hơn còn nhận ra, quan hệ giữa hai nhân vật đang rất được trọng dụng và nổi bật này dường như có chút vi diệu.

Bởi từ lúc Quý Úc Đồng đến phòng chờ VIP cho tới giờ, Ngô Ứng ngồi trên sofa chỉ hơi ngước mắt lên, sau đó lại tiếp tục cúi đầu xem điện thoại. Còn Quý Úc Đồng trông cũng chẳng mấy nhiệt tình, chỉ khẽ chào mọi người rồi ngồi xuống bên cạnh Trương Quang, phó tổng giám đốc HR dẫn đoàn.

“Tôi còn tưởng cô sẽ không kịp.” Trương Quang nói.

“Đúng là suýt không kịp.” Quý Úc Đồng thở hắt ra, nói, “May mà tiếp viên hàng không sắp xếp cho đi thẳng qua lối trung chuyển VIP.”

Trương Quang nhìn lớp mồ hôi mỏng trên trán cô, liên tục nói hai câu vất vả rồi lại đổi giọng: “Nhưng sao cô không bay thẳng từ Thanh Châu qua đó?”

Tối thứ Sáu Quý Úc Đồng đã bay đến Thanh Châu xử lý chuyện quỹ an sinh. Trương Quang vốn tưởng cô sẽ bay thẳng từ Thanh Châu đến Thành phố Song Tử hội họp với họ, nào ngờ xử lý xong công việc, cô lại bay về Bắc Thành rồi đi cùng họ, chẳng phải tự làm mình vất vả sao?

Về chuyện này, Quý Úc Đồng giải thích: “Tôi để quên hộ chiếu ở nhà.”

Trương Quang không biết nói gì. Hai người trò chuyện thêm vài câu thì có tiếp viên hàng không tới mời họ lên máy bay.

Chuyến bay hôm nay sử dụng máy bay cỡ trung. Đoàn họ có mười sáu người, trực tiếp bao trọn cả khoang thương gia.

Vì vậy, trước khi lên máy bay, một số thành viên quen biết, thân thiết với nhau đã bàn bạc đổi chỗ cho nhau từ trước.

Người vốn ngồi bên cạnh Ngô Ứng là một SVP của bộ phận quản lý tài sản, nhưng đổi qua đổi lại một hồi, cuối cùng lại biến thành Quý Úc Đồng.

Quý Úc Đồng dường như cũng không ngờ tới. Cô đứng ngoài lối đi do dự vài giây rồi vỗ nhẹ vào nữ đồng nghiệp ngồi hàng trước, nói: “Bel, tôi có thể đổi chỗ với cô không? Tôi có chút việc muốn trao đổi với Trương tổng.”

“Đương nhiên được.” Bel lập tức tháo dây an toàn, đổi chỗ với cô.

“Cảm ơn.”

“Không có gì.” Bel ôm túi ngồi xuống bên cạnh Ngô Ứng, quay đầu định chào anh một tiếng, lại thấy sắc mặt anh hơi trầm xuống, mắt nhìn chằm chằm về phía trước.

Bel sững ra, nhìn theo ánh mắt anh. Ngoài lưng ghế chỗ Quý Úc Đồng ngồi, cô chẳng nhìn thấy gì khác. Cô khó hiểu quay đầu lại, định xác nhận lần nữa, nhưng Ngô Ứng đã sớm dời mắt, đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên này Bel vẫn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, còn sếp của cô ở phía trước, Trương Quang, cũng tò mò hỏi: “Cô muốn nói gì với tôi?”

“Không có gì, chỉ muốn hỏi anh về lịch học thôi.” Quý Úc Đồng thuận miệng đáp.

Trương Quang liếc cô một cái, nuốt câu “Lịch học chẳng phải đã gửi cho mọi người từ lâu rồi sao” trở vào, đổi thành: “Vậy tôi mở máy tính cho cô xem.”

Vừa nói, anh vừa nhấc túi máy tính đặt cạnh ghế lên, nhưng còn chưa kịp kéo khóa đã nghe Quý Úc Đồng nói: “Không cần đâu, lát nữa nói sau.”

Trương Quang nhếch miệng, trong lòng ha ha ha…

——

Nửa tiếng sau, máy bay tiến vào tầng bình lưu, tiếp viên hàng không mang thực đơn tới mời họ gọi món.

Vì thời điểm này vừa đúng vào giờ ăn tối nên mọi người đều gọi những món khá thịnh soạn, chỉ có Ngô Ứng và Quý Úc Đồng mỗi người chỉ gọi một cốc cà phê.

Đợi đồ ăn lần lượt được mang lên, Bel vừa trộn mì Ý vừa quan tâm hỏi Ngô Ứng: “Ngô tổng, anh không ăn chút gì sao?”

“Không cần.” Ngô Ứng khẽ nhếch khóe môi, đưa cốc cà phê lên bên môi nhưng không uống, cứ để miệng cốc chạm vào môi như vậy, nghiêng đầu lặng lẽ nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đã nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn.

Bel vừa ăn mì Ý vừa thỉnh thoảng nhìn anh vài lần, cuối cùng rất khẽ hỏi: “Ngô tổng, có phải anh ngửi thấy mùi đồ ăn nên khó chịu không?”

“Không có.” Ngô Ứng nói.

Mặc dù Ngô Ứng phủ nhận, nhưng Bel vẫn dựa vào việc anh cứ giữ cốc cà phê nóng bên môi mà không uống để phán đoán có lẽ anh bị say máy bay, nên mới không chịu ăn gì. Vì vậy, cô ăn hết phần ăn trong vài miếng, sau đó gọi tiếp viên tới dọn khay, lại giơ tay chỉnh điều hòa lạnh trên đầu hai người mạnh hơn.

Thấy Ngô Ứng nhìn sang, Bel mỉm cười với anh.

Mọi người lần lượt dùng bữa xong. Nhân lúc tiếp viên hàng không tới thu dọn dụng cụ ăn uống, Ngô Ứng đi vệ sinh một chuyến. Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Quý Úc Đồng, khóe mắt anh thoáng thấy cô đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Anh dùng nước lạnh rửa mặt trong nhà vệ sinh, lúc đi ra lại phát hiện chỗ ngồi của Quý Úc Đồng đã trống không.

Anh theo bản năng nhìn về phía ký hiệu nhà vệ sinh, phát hiện đèn ở phía bên kia đã chuyển sang màu đỏ.

Ngô Ứng thu lại ánh mắt, đi về chỗ ngồi, nhưng khi nhìn thấy tờ giấy gói kẹo nhiều màu quen thuộc trên bàn, người anh bỗng cứng lại.

“Là kẹo ô mai vỏ quýt.” Bel nói không rõ tiếng, “Quý tổng cho đấy.” TruyenLau.com

Ngô Ứng nhìn chằm chằm viên kẹo kia, chậm rãi ngồi xuống, cơ thể thoáng có cảm giác mất trọng lượng.

Có lẽ thấy anh mãi không động đến, Bel nhiệt tình nói: “Ngô tổng, kẹo này ngon lắm, anh ăn thử xem.”

Ngô Ứng khẽ “ừ” gần như không nghe thấy, đưa tay cầm viên kẹo lên, cực kỳ chậm rãi vặn mở giấy gói rồi cho vào miệng.

Hương vị vỏ quýt và ô mai hòa quyện khéo léo từng chút lan ra nơi đầu lưỡi, một mùi vị đã lâu không nếm lại nhưng vẫn vô cùng quen thuộc — hơi mặn, hơi chua, lại hơi ngọt, giống hệt tư vị trong lòng anh lúc này.

Bel càng ăn càng thấy ngon, đợi Quý Úc Đồng đi ra, cô không nhịn được hỏi: “Quý tổng, kẹo này cô mua ở đâu vậy? Ngon quá.” Website TruyenLau.com

Quý Úc Đồng mỉm cười: “Tôi tự làm.”

Bel còn chưa kịp đáp, Trương Quang ngồi phía trước đã “a” lên một tiếng: “Cô tự làm à? Cô còn biết làm kẹo nữa sao?”

“Hồi học đại học tôi học từ một người, nhiều năm rồi không làm nữa.” Quý Úc Đồng nói.

“Cô làm ngon thật đấy, tôi chưa từng ăn kẹo ô mai nào ngon thế này.” Bel khen.

Quý Úc Đồng mỉm cười ngồi xuống, dùng âm lượng vừa đủ để bốn người nghe thấy, nói: “Đó là vì cô chưa từng ăn kẹo cậu ấy làm.” TruyenLau

Bel vẫn còn chìm trong kinh ngạc vì Quý Úc Đồng vậy mà lại biết làm kẹo, vô tình quay đầu sang, lại thấy Ngô Ứng đang cụp mắt nhìn tờ giấy gói kẹo trong tay đến ngẩn người.

“Ngô tổng.” Cô theo bản năng gọi anh.

“Ừ?”

Tiếng “ừ” này lại khiến Bel trở nên lúng túng, đành thuận miệng kiếm một câu hỏi: “Anh từng ăn kẹo ô mai ngon hơn thế này chưa?”

“Ừ, từng ăn rồi.”

“Hả?”

Ngô Ứng khép các ngón tay lại, siết tờ giấy gói kẹo vào lòng bàn tay, trong đầu hiện lên một cảnh tượng xa xôi—

“Thế nào, ngon không?” Cô gái bưng một đĩa kẹo đủ hình đủ dạng trong tay, hỏi.

Cậu con trai nếm kỹ một hồi rồi thành thật đáp: “Cũng được.”

Cô gái dựng đôi mày liễu lên: “Cũng được là thế nào? Tôi làm hơn năm tiếng đồng hồ mới được có một đĩa kẹo thế này, vậy mà cậu chỉ nói có một câu cũng được…”

“Không phải.” Cậu con trai lập tức sửa lời, “Ngon lắm.”

Cô gái “xì” một tiếng: “Không tin.”

Cậu con trai cuống lên: “Thật sự rất ngon, đây là kẹo ô mai ngon nhất tôi từng ăn trong đời.”

“Thật à?”

“Thật.”

“Còn ngon hơn cả bà ngoại cậu làm?”

“Ừ, ngon hơn cả bà ngoại và bà cố tôi làm.”

Cô gái bật cười sang sảng, ghé tới hôn chụt một cái lên má cậu: “Ngô Ứng, miệng cậu ngọt thật đấy, còn ngọt hơn cả kẹo ô mai này.”

————

Tám giờ rưỡi tối, máy bay hạ cánh xuống Thành phố Song Tử.

Vừa ra khỏi sân bay, hơi nóng ẩm đã ập vào mặt, chỉ trong một giây như xuyên từ mùa đông sang mùa hè.

Đến khách sạn đã là mười giờ, mọi người nhận thẻ phòng rồi trở về phòng thu xếp đồ đạc.

Có lẽ vì cân nhắc đến level của Ngô Ứng và Quý Úc Đồng, công ty đặt cho họ những phòng suite tốt hơn ở tầng trên. Vì vậy đến cuối cùng, trong thang máy chỉ còn lại hai người, mỗi người đứng một bên, im lặng không nói.

Từ lúc xuống máy bay Quý Úc Đồng đã đeo kính râm, lúc này cũng không tháo ra, cứ thế cúi đầu, lặng lẽ xem điện thoại.

Ngô Ứng thì hơi rũ mắt, ánh mắt dừng trên ổ khóa số của vali, không hề dời đi.

“Ting”, thang máy đến nơi.

Hai người đồng thời ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau qua cánh cửa thang máy đang chậm rãi mở ra.

Khác với trước đó, lần này Quý Úc Đồng không hề né ánh mắt dù chỉ một chút, cứ cách lớp kính màu trà như vậy, nhìn thẳng vào anh.

Hai ánh mắt quấn lấy nhau, rồi lại bị cánh cửa thang máy mở ra cưỡng ép tách rời.

Quý Úc Đồng không nói một lời, kéo vali bước ra ngoài trước.

Ngô Ứng lại không nhúc nhích, chỉ nhìn theo bóng lưng cô dần đi xa. Mãi đến khi cửa thang máy bắt đầu khép lại, anh mới sải bước ra ngoài, cố ý đi chậm lại, từ xa nhìn cô quẹt thẻ mở cửa rồi vào phòng.

Sau khi trở về phòng mình, Ngô Ứng mở vali, sắp xếp hành lý, sau đó lấy quần áo đi tắm. Lúc c** q**n, túi quần phát ra tiếng sột soạt.

Anh đưa tay lấy ra tờ giấy gói kẹo đã được gấp ngay ngắn, ngẩn người nhìn hồi lâu rồi mới chèn nó dưới hộp khăn giấy trên bồn rửa mặt, bước vào phòng tắm.

Tắm xong, anh vừa lau tóc vừa đi ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Bàn tay cầm khăn bỗng siết chặt, tim Ngô Ứng đập nhanh hơn một nhịp, dường như đang âm thầm mong đợi điều gì đó.

Cứ thế nhìn chằm chằm cánh cửa, im lặng mấy giây, Ngô Ứng mới đi tới bên cửa, ghé mắt vào mắt mèo nhìn ra ngoài, chút mong đợi trong lòng lập tức tan biến sạch sẽ.

Người ngoài cửa lại lịch sự gõ cửa, dùng tiếng Phổ thông hơi cứng nói: “Xin chào.”

Ngô Ứng mở cửa, nhìn chiếc khay trong tay nam nhân viên mặc đồng phục khách sạn, hỏi: “Xin chào, có chuyện gì sao?”

“Thưa anh, đây là món anh đã gọi.”

Ngô Ứng hơi nhướng mày: “Tôi không gọi món.”

Nhân viên phục vụ sững ra, vội cúi đầu xác nhận thông tin trên phiếu gọi món. Phòng 3605, không sai mà.

“Anh là anh Ngô phải không?” Nhân viên phục vụ hỏi.

“Đúng, nhưng tôi không gọi món.”

Nhân viên phục vụ cũng bị làm cho hồ đồ, đành nói: “Xin lỗi, tôi đi xác nhận lại.”

Nói rồi anh ta quay người, đi sang một bên, bật bộ đàm lên, dùng tiếng địa phương nói một tràng. Trong lúc đó, Ngô Ứng nghe ra được anh ta nói bốn con số — 3607, số phòng ngay bên cạnh anh.

Trong đầu Ngô Ứng hiện lên tờ giấy gói kẹo kia.

Sau một hồi trao đổi ngắn, nhân viên phục vụ quay lại, mỉm cười nói với anh: “Anh Ngô, đây là phần ăn khách ở phòng 3607 gọi cho mọi người.”

“Mọi người?” Ngô Ứng nhạy bén bắt được từ này.

“Vâng, khách trong đoàn của các anh ai cũng có một phần.” Nhân viên phục vụ giải thích.

Ngô Ứng quay đầu nhìn cánh cửa phòng bên cạnh đang đóng chặt, cười khổ một tiếng rồi đưa tay nhận lấy khay thức ăn: “Cảm ơn.”

____

Trở lại phòng, anh đặt khay thức ăn lên bàn, cầm điện thoại lên, phát hiện có rất nhiều tin nhắn WeChat mới. Hóa ra Trương Quang vừa lập một nhóm chat mới, lúc này mọi người trong nhóm đang liên tục nhắn tin cảm ơn Quý Úc Đồng vì bữa ăn khuya.

“Quý tổng chu đáo quá, còn cho người mang đồ ăn khuya đến cho chúng ta nữa”

“Lại còn là yến chưng, Quý tổng hào phóng quá!!!”

“Đừng nói chứ, tôi cũng hơi đói thật”

……

Đương nhiên, bên dưới còn là một loạt sticker cảm ơn nối tiếp nhau. Còn Quý Úc Đồng chỉ trả lời một câu ở giữa: “Không có gì, vừa hay tôi cũng đói”

Trên máy bay, cô cũng giống anh, đều không ăn gì.

Ngô Ứng nhìn yến chưng và mấy món điểm tâm nhỏ thơm nức trên bàn, chọn một sticker cảm ơn rồi gửi vào nhóm.

“Cảm ơn sếp.gif”

————

Hôm sau, khóa tập huấn chính thức bắt đầu.

Giống như mọi năm, KR theo lệ mời một tổ chức đào tạo quản lý hàng đầu thế giới phụ trách chương trình đào tạo kéo dài một tháng này.

Ngay khi bắt đầu, giảng viên đã đề nghị chia mười bốn học viên thành hai nhóm, trong quá trình học tiếp theo, hai nhóm sẽ tiến hành các cuộc PK, nhóm thắng sẽ nhận được đủ loại phần thưởng.

“Trước tiên chúng ta cần chọn hai đội trưởng, sau đó đội trưởng sẽ chọn thành viên.” Giảng viên nói hết quy tắc theo đúng bài bản quen thuộc, sau đó nhìn quanh một vòng, hỏi: “Có ai muốn tự đề cử mình làm đội trưởng không?”

Mười hai SVP đều rục rịch muốn thử, nhưng vì phía trên còn có hai vị sếp lớn nên chẳng ai dám xung phong.

“Không có sao?” Giảng viên cố ý lộ vẻ thất vọng, đang định khích lệ thêm vài câu thì thấy Quý Úc Đồng giơ tay lên: “Tôi.”

Giảng viên lộ vẻ hài lòng, sau đó hỏi những người còn lại: “Vị này muốn làm đội trưởng, mọi người có ý kiến gì không?”

“Không có.” Có người lớn tiếng đáp.

Sếp chịu dẫn họ chơi cùng, họ vui còn không kịp, có thể có ý kiến gì chứ?

Vì thế, khi giảng viên hỏi ai muốn làm đội trưởng còn lại, mọi người đồng loạt nhìn về phía Ngô Ứng, đương nhiên cho rằng anh sẽ đứng ra gánh trọng trách này, nào ngờ anh lại xua tay.

Suy nghĩ của Ngô Ứng rất đơn giản. Nếu tiếp theo có rất nhiều cuộc PK, vậy hai đội trưởng chắc chắn sẽ phải tiếp xúc với nhau rất nhiều. Ở giai đoạn hiện tại, dù là cô hay anh, có lẽ đều không muốn kết quả như vậy.

Vì Ngô Ứng kiên quyết từ chối, cuối cùng một SVP của bộ phận tuân thủ đảm nhiệm vị trí đội trưởng.

Sau khi chọn xong đội trưởng, vòng thứ hai là chọn thành viên. Giảng viên vốn định để hai đội trưởng PK trước một lượt để quyết định ai được chọn trước, nhưng vị SVP kia lại quyết định phát huy tinh thần quý ông, nhường Quý Úc Đồng chọn trước.

Quý Úc Đồng cũng không khách sáo nhiều, chỉ nói một câu: “Được.”

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô, đoán xem người đầu tiên cô chọn vào đội sẽ là ai. Chỉ thấy cô rời khỏi chỗ ngồi, giẫm đôi giày cao gót, từng bước đi đến vị trí sát tường ngoài cùng bên phải, cúi mắt nhìn người đang ngẩng đầu nhìn mình, nói: “Bạn học, tôi muốn mời cậu làm đồng đội của tôi, cậu có đồng ý không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu