Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 39

Trong xe ngập tràn hương hoa hồng.

Vài phút sau, Ninh Diên buông cằm cô ra, ngậm lấy môi dưới của cô, lưu luyến khẽ m*t một cái. Anh áp lòng bàn tay lên mặt cô, chậm rãi nói: “Mỗi lần đi công tác về, anh đều thấy có người ôm một bó hoa lớn ra sân bay đón, đôi khi còn thấy các cặp đôi ôm hôn nhau, vốn dĩ anh cũng muốn…”

Anh ngượng ngùng cười, không nói tiếp nữa.

Đây là lần đầu tiên anh làm chuyện như vậy. Lần đầu tiên đến sân bay đón bạn gái đi công tác trở về, lần đầu tiên tự mình đến cửa hàng hoa mua hoa…

Thế nhưng, khi ôm một bó hoa lớn bước ra khỏi cửa hàng, vô tình nhìn thấy người đàn ông trong tủ kính đang ôm một bó hoa khoa trương, bước chân anh dần chậm lại. Nửa phút sau, anh lại quay trở vào.

“Cảm giác ôm bó hoa lớn thế này đi đón em không chỉ sáo mòn mà còn hơi ngốc. Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn bảo cửa hàng hoa bó cho một bó nhỏ xinh.” Anh nói.

“Bó nhỏ rất đẹp.” Chu Hề xoay người, đặt bó hoa lớn xuống ghế sau, tiện thể nói với anh, “Thật ra em không thích hoa lắm, sau này anh cũng đừng gửi hoa đến công ty em, nhất là vào Valentine hay Thất Tịch.”

Cô không phản đối cảm giác nghi thức, nhưng lại phản cảm với hành vi phô trương cho tất cả mọi người cùng xem. So với 999 đóa hồng vào ngày Valentine, cô thích một cành hướng dương và hoa cát tường tiện tay mua khi đi ngang qua cửa hàng hoa lúc tan làm hơn.

Ninh Diên sảng khoái đồng ý, rất vui vì họ luôn có thể đạt được đồng thuận trong rất nhiều chuyện.

Khi xe khởi động, Ninh Diên hỏi cô: “Đói chưa?”

“Cũng ổn.” Chu Hề nghiêng đầu liếc anh, “Tiếp theo anh còn chuẩn bị trò lãng mạn gì nữa? Bữa tối dưới ánh nến?”

“Có đèn rồi, không cần nến.” Anh nói.

Chu Hề lập tức đoán ra đáp án: “Anh định tự mình xuống bếp?”

Ninh Diên: “Tay nghề nấu ăn của anh cũng không tệ, có muốn thử không?”

Lần trước anh nói mình nấu mì khá ngon, lần này lại đổi thành nấu ăn. Chu Hề thản nhiên nhìn anh một cái, nói: “Vậy thì thử xem.”

**

Trong một mối quan hệ thân mật, cho phép đối phương bước vào nhà mình thường được xem là một bước tiến và đột phá lớn trong mối quan hệ, nhà thường mang ý nghĩa đặc biệt trong quan hệ nam nữ.

Thế nhưng, với Chu Hề, hoàn toàn không có những quan niệm kín đáo, hàm ý như vậy.

Không lâu sau khi hai người xác định quan hệ, Ninh Diên đã bước vào nhà cô.

Đó là tuần đầu tiên sau khi họ từ Dung Thành trở về. Ninh Diên đã mấy ngày liền không gặp cô, lái xe đến dưới nhà cô, muốn gặp nhau một lát. Không ngờ cô lại trực tiếp gửi cho anh một dãy mật mã cửa ra vào, kèm theo một câu: “Tự lên đi.”

“Có làm phiền em không?” Ninh Diên hỏi.

Cô trực tiếp gửi một tin nhắn thoại, cười nhạo anh “old school”.

Ninh Diên bị cười nhạo sờ mũi, theo mật mã cô đưa đi lên tầng, cứ thế không hề chuẩn bị mà bước vào nhà cô, đồng thời nhanh chóng nhìn một lượt phòng khách.

Phong cách trang trí thiên về tông màu lạnh, tổng thể rộng rãi, đơn giản. Gần cửa sổ đặt một chiếc bàn làm việc rất lớn, bên trên bày mấy màn hình máy tính cao thấp khác nhau, nhìn là biết ngay thói quen làm việc của một nhà đầu tư đã ở Phố Wall lâu năm.

Chu Hề ngồi sau bàn làm việc, đang đeo tai nghe, trông có vẻ như đang họp qua điện thoại. Thấy anh, cô tắt mic, chỉ về phía bàn thấp trong phòng khách, nói: “Quần áo lần trước anh để lại chỗ em đã giặt xong rồi, còn tấm thẻ trên bàn trà kia cũng là của anh.”

Ninh Diên đi tới, cầm tấm thẻ lên, cũng nhớ lại. Đó là lần họ gặp nhau ở buổi giao lưu dành cho doanh nhân nước ngoài, anh xuống dưới mua khăn choàng cho cô chống lạnh, nhưng lúc thanh toán lại được cửa hàng thông báo hệ thống thanh toán trực tuyến có vấn đề, chỉ có thể quẹt thẻ. Khi ấy anh không mang ví theo bên mình, đành gọi điện bảo Ngô Ứng đang chờ trong xe mang thẻ lên để thanh toán.

Ninh Diên nhét thẻ vào túi áo, quay đầu nhìn Chu Hề vẫn đang họp. Nghĩ một lát, anh dùng điện thoại nhắn cho cô: “Anh có cần tránh đi không?”

Cô trả lời rất nhanh: “Không cần.”

Ninh Diên lại thử hỏi: “Vậy anh ngồi một lát nhé?”

“Tùy anh.”

Ninh Diên cất điện thoại, ngồi xuống sofa, tiện tay cầm một cuốn sách trên bàn trà lên, mở ra. Thấy giữa những trang sách kẹp một tấm danh thiếp của cô, chắc là cô tiện tay dùng làm dấu trang.

Ninh Diên liền bắt đầu đọc tiếp từ trang cô đánh dấu. Không biết đã qua bao lâu, anh loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân, một bóng người phủ lên trang sách.

Anh ngước mắt, mỉm cười với cô: “Xong rồi à?”

“Ừ, uống nước không?” Website TruyenLau.com

Anh đã ngồi ở đây gần một tiếng, đến giờ cô mới hỏi anh có muốn uống nước không. Ninh Diên đặt sách xuống: “Không còn sớm nữa, anh nên về rồi.”

Chu Hề gật đầu: “Được, em cũng chuẩn bị đi tắm.”

Ninh Diên khom người, nhấc túi giấy bên cạnh sofa lên: “Vậy anh đi đây.”

“Ừ.” Chu Hề nghiêng người sang bên cạnh một chút, làm bộ nhường đường cho anh.

Thấy anh vẫn không nhúc nhích, Chu Hề hơi nâng cằm, im lặng nhìn anh.

Ninh Diên nhìn cô vài giây rồi dời mắt đi, nói: “Nghỉ sớm đi, ngủ ngon.”

Chu Hề gật đầu. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ninh Diên xách túi rời đi. Trong lúc chờ thang máy, anh gọi điện cho tài xế: “Lão Kim, quay lại đón tôi.”

Tài xế ở đầu bên kia hơi sững ra một chút, sau đó vội vàng đáp: “Ninh tổng, anh chờ một lát, tôi qua ngay đây.”

Hai mươi phút trước, anh đã bảo tài xế về trước, sáng mai mang quần áo sạch đến đón anh. Còn bây giờ… anh đứng trong gió đêm, nhìn túi giấy trong tay, tự giễu cười một tiếng——chẳng trách cô nói anh old school.

Anh lại có thể coi chuyện cô bảo anh lên tầng, vào nhà là một kiểu ám chỉ nào đó? Cô đâu cần những lời ám chỉ vòng vo như thế? Bảo anh lên tầng chẳng qua chỉ là vì anh nhắn tin nói mình đang ở dưới nhà cô, trong lời nói cố ý để lộ ý muốn gặp cô vì đã mấy ngày không gặp, tiện thể còn giấu đầu hở đuôi lôi chuyện quần áo vẫn ở nhà cô ra, nói muốn đến lấy quần áo. Mà đúng lúc cô đang họp, không thể xuống dưới nên mới bảo anh tự lên, chỉ đơn giản vậy thôi.

Thế mà anh lại… Với tính cách của cô, sao có thể dựa vào những thước đo và quan niệm truyền thống này để duy trì ranh giới và nguyên tắc trật tự giữa hai người chứ?

**

Có bài học từ lần trước, lần này Ninh Diên mời cô đến nhà nếm thử tay nghề của mình cũng không nghĩ đến những hàm ý kín đáo kia nữa.

Nhà anh ở Đông Thành, thuộc khu nhà ở cao cấp rất được ưa chuộng mấy năm trước.

Xe dừng hẳn, Chu Hề xuống xe, đảo mắt nhìn một lượt những chiếc xe sang đồng loạt đỗ xung quanh, trêu: “Xe anh đỗ ở đây chắc áp lực lắm nhỉ.”

Ninh Diên lái một chiếc Mercedes đã được độ lại, không tính là rẻ, nhưng so với những chiếc như Ferrari thể thao đỏm dáng hết mức bên cạnh thì lập tức trông có phần xoàng xĩnh. TruyenLau

“Có lẽ họ còn áp lực hơn.” Ninh Diên nói.

Chu Hề hiểu ý anh. Chủ những chiếc xe sang kia nhìn thấy chiếc xe “hạng thấp” bên cạnh, tám chín phần sẽ nghi ngờ mình vẫn chưa đủ giàu, nơi mình ở vẫn chưa đủ cao cấp, thế mà lại là hàng xóm với người lái chiếc xe như vậy.

“Ban đầu anh định mua một chiếc SUV bình thường thôi, nhưng bị Kiều Bách nhất quyết ngăn lại.”

Bình thường đi lại họ đều có xe công ty đưa đón, mua xe về cũng chỉ để trong gara phủ bụi. Ninh Diên vốn định mua một chiếc SUV gọn nhẹ, thỉnh thoảng dùng để đi lại là được, nhưng Kiều Bách hết lời khuyên can: “Anh em à, khu nhà cậu ở không giàu thì cũng sang, cậu mà mua cái SUV cùi bắp này, ông anh đây sợ cậu đến cổng khu nhà còn chẳng vào nổi.”

“Hơn nữa, tuy bây giờ chuyện yêu đương của cậu còn chưa thấy bóng dáng đâu, nhưng lỡ sau này cậu yêu đương thì cũng phải có chiếc xe ra hồn để đưa đón con gái nhà người ta chứ?” Kiều Bách nói chắc như đinh đóng cột, “Cậu không để ý, nhưng phụ nữ đều cần thể diện.”

Thang máy đến, Ninh Diên dẫn cô bước vào, nhìn người trong khoang thang máy, rất muốn đáp lại Kiều Bách rằng, vẫn có những người phụ nữ không giống vậy.

Anh quẹt thẻ ra vào, phím số ghi số 32 sáng lên. Anh nói: “Khu nhà này do một LP của bọn anh phát triển, lúc mở bán, ông ấy tặng anh một căn.”

“Vị LP này EQ khá cao.” Chu Hề nói.

Không cần hỏi cũng biết, Ninh Diên chắc chắn đã kiếm cho ông ấy số tiền gấp hơn mười lần giá căn nhà, nhưng họ cũng đã thu phí quản lý cao và chia lợi nhuận theo thỏa thuận. Trên cơ sở đó, đối phương còn tặng riêng anh một căn nhà, có thể thấy là một LP hào phóng và rất biết cách đối nhân xử thế.

“Hồi còn ở GK, cũng có một LP Trung Đông tặng em một hòn đảo.” Chu Hề nói.

“May mà không phải sư tử.” Ninh Diên cười.

Trước đây khi thực tập ở Phố Wall, họ thường nghe chuyện những LP giàu nứt đố đổ vách, hễ các nhà đầu tư kiếm được khoản tiền lớn cho mình là lại tặng nhà, tặng xe, thậm chí tặng cả máy bay. Nhưng nói về độ hào phóng thì vẫn phải kể đến người Trung Đông, hơn nữa những món đồ họ tặng thường khiến người ta dở khóc dở cười, chẳng hạn cấp trên của Ninh Diên từng được tặng một con sư tử đực châu Phi.

Chu Hề: “Vậy thì không biết rốt cuộc ai mới là quà của ai.”

Ninh Diên bật cười, bóp nhẹ tay cô: “Hòn đảo của em ở đâu?”

“Ở Nam Ấn Độ Dương, nhưng bây giờ không còn là của em nữa.”

“Bán rồi?” Ninh Diên hỏi.

“Tặng cho quỹ bảo tồn thiên nhiên rồi.”

Thang máy đến nơi, cô theo anh bước ra ngoài, nói: “Nơi đó chỉ có 0,004 hecta, cách đất liền gần nhất mấy chục nghìn hải lý, vùng biển xung quanh lại chẳng có tài nguyên gì.”

Các đại gia Trung Đông mua đảo chỉ để chơi, nhưng đối với những người bình thường như họ, 0,004 hecta quy đổi ra chỉ có 40 mét vuông, cho dù có máy bay riêng bay tới cũng chẳng có chỗ hạ cánh. Thuế đất ở nước ngoài cao, nơi đó vừa không thể ở, độ khó khai thác lại lớn mà cũng chẳng có giá trị gì đáng kể, mỗi năm còn phải nộp một khoản phí quản lý lớn cho hiệp hội hàng hải và chính quyền địa phương. Giữ lại chỉ là đốt tiền, xét từ góc độ đầu tư thì hoàn toàn không cần thiết.

Ninh Diên dùng vân tay mở cửa. Sau khi vào nhà, anh đặt một đôi dép lê mới tinh bên chân cô.

Chu Hề cúi đầu, liếc mắt đã nhìn thấy logo thương hiệu quen thuộc bên hông dép. Cô không biểu lộ gì, nhìn Ninh Diên một cái, sau đó cởi áo khoác đưa cho anh.

Ninh Diên treo áo khoác của hai người lên, lấy khăn ướt cho cô lau tay, hỏi: “Dẫn em đi xem một vòng trước nhé?”

Chu Hề khẽ ừ một tiếng.

Ninh Diên đi phía trước, bắt đầu giới thiệu từ chỗ huyền quan: “Bên tay trái là phòng khách, bên này là bếp…”

Đây vốn là một căn hộ một tầng lớn có sáu phòng ngủ, hai phòng khách, nhưng được anh cải tạo thành ba căn phòng rất lớn, một phòng ngủ chính, một phòng dành cho khách, còn lại là một phòng sách lớn đến mức khoa trương. Nhìn cách bố trí này là biết ngay từ đầu anh không hề tính đến chuyện sẽ có cả một đại gia đình sống ở đây.

Chu Hề nhìn quanh giá sách chiếm đến nửa bức tường: “Chỗ này anh đều đọc hết rồi?”

“Gần như vậy.”

Chu Hề nhanh chóng ước lượng số lượng, tuyệt đối có thể xem là đọc rất nhiều sách. Cô tiện tay rút một cuốn trên giá xuống, nhìn bìa——《Luận về lịch sử xã hội văn minh》, tác giả Ferguson.

“Anh đọc sách khá tạp.” Cô nói.

“Em cũng vậy.” Hôm đó ở nhà cô, cuốn cô đang đọc là một cuốn sách vật lý.

Chu Hề tùy ý lật vài trang, hỏi: “Cuốn này nói về gì?”

“Những theo đuổi cao quý của con người cùng sự tha hóa và sa đọa trong quá trình hưng suy của nền văn minh.” Ninh Diên giới thiệu, “Ông ấy cho rằng xã hội văn minh có ba hình thái, xã hội công dân cổ điển, xã hội thành bang và chính trị công dân…”

Chu Hề liếc qua mục lục, anh nhớ khá kỹ. Cô đặt sách trở lại, đi đến một giá sách khác, lại rút ra một cuốn. Lần này, chưa đợi cô hỏi, Ninh Diên đã nói trước: “Đây là 《Ghi chép thời chiến》 của Wittgenstein, một triết gia anh rất thích.”

Chu Hề: “Thầy dạy kinh tế của em cũng rất thích ông ấy, nói ông ấy là một thiên tài thực sự.”

“Witt đúng là thiên tài, nhưng cũng là một thiên tài lệch chuẩn khó hòa hợp với người thường.”

Wittgenstein là thiên tài, nhưng trong mắt người bình thường, ông gai góc khắp người, lời lẽ sắc bén đến mức gần như cay nghiệt.

Chu Hề chưa từng đọc sách của Witt, nhưng qua lời giới thiệu của thầy giáo, cô biết vị triết gia này vốn là một cậu ấm nhà giàu, nhưng vì tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn mà từ bỏ gia nghiệp để nghiên cứu triết học.

“Ông ấy ở trong một thế giới phức tạp như vậy, lại nhọc công đến thế để làm một con người đơn giản đến vậy.” Đây là lời đánh giá của thầy giáo Chu Hề dành cho ông.

“Ông ấy là người lời nói và việc làm thống nhất nhất mà anh từng thấy. Mà điều anh khâm phục nhất là ông ấy luôn cố gắng thoát khỏi cái tôi giả tạo, điều này rất đáng nể.”

“Đúng là chẳng có gì khó hơn việc không tự lừa dối chính mình.” Chu Hề đặt sách trở lại.

**

Ra khỏi phòng sách, Ninh Diên dẫn cô đến phòng khách, lấy một chai nước soda, vặn nắp đưa cho cô: “Uống chút nước trước đi.”

Chu Hề nhận lấy chai nước, liếc qua nhãn hiệu quen thuộc, uống một ngụm.

Ninh Diên bưng dâu tây và cherry đã rửa sạch ra, bảo cô ăn trước, rồi xắn tay áo đi vào bếp.

Chu Hề cầm chai nước đi một vòng quanh phòng khách, phát hiện nhà anh tuy trang trí đơn giản nhưng rất có chất, song gần như không có thứ gì thể hiện thông tin cá nhân của anh.

Từ ban công trở vào, Chu Hề đặt chai nước lên quầy bar, đi đến cửa bếp, cách một lớp cửa kính nhìn Ninh Diên đang thái rau.

Anh đứng nghiêng người về phía cô, dáng người ngay ngắn thẳng tắp, vẻ mặt chuyên chú lại nghiêm túc. Có lẽ vì thấy vướng víu, anh đã tháo cặp kính không độ xuống, hàng mi hơi rủ, đôi môi mỏng khẽ mím thành một đường, cằm hơi thu vào, có thể nhìn thấy chiếc cổ trắng trẻo cùng yết hầu hơi nhô lên…

Chu Hề không kìm được bước về phía trước hai bước, ánh mắt cũng từ cổ áo hơi mở của anh dần dời xuống dưới, cánh tay đường nét rõ ràng, những ngón tay khớp xương rõ nét, còn có eo lưng săn gọn, đôi chân được bao trong quần, thậm chí cả ống tay áo được xắn lên…

Chỗ nào cũng rất đẹp trai, còn có một vẻ gợi cảm khó tả.

Chu Hề cảm thấy một nơi nào đó trên cơ thể hơi tê rần.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Ninh Diên đang thái rau bỗng quay đầu lại. Nhìn thấy cô, anh cách lớp kính mỉm cười với cô.

Chu Hề cảm thấy nơi đó càng tê rần hơn, như thể còn có thứ gì đang cuộn trào.

Cô bước lên, chậm rãi kéo cửa ra, tay nắm lấy khung cửa.

“Đói rồi?” Ninh Diên cười hỏi.

Chu Hề không nói.

Ninh Diên lại hỏi: “Chán à?”

Chu Hề nhìn nụ cười của anh, l**m môi. Cô vẫn không trả lời câu hỏi của anh, mà chậm rãi bước tới, ôm lấy eo anh, cảm nhận rõ ràng cơ thể anh bỗng cứng đờ.

Cô ngẩng mặt lên, đối diện với ánh mắt anh đang nhìn xuống, hỏi: “Em có thể chưa ăn cơm vội được không?”

Ninh Diên đặt con dao trong tay xuống chỗ an toàn, sau đó không cho cô quá nhiều thời gian phản ứng, giữ lấy eo cô, nhấc cô lên ngồi trên bàn bếp.

Anh cúi đầu, hôn lên đôi mắt ươn ướt của cô: “Vậy em muốn ăn gì trước?”

hết chương 39.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu