Màn đêm dịu dàng lạ thường.
Ánh đèn trắng sáng rực trong sảnh khách sạn xuyên qua lớp kính sát đất, hắt ra ngoài, soi sáng gương mặt hai người.
Ninh Diên cúi đầu, bắt gặp đôi mắt trong veo như làn nước ấy, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, “Uống bao nhiêu rượu rồi?”
“Gần một chai vang đỏ.” Chu Hề tì cằm lên ngực anh, đôi mắt sáng long lanh, “Anh thấy em say rồi à?”
“Anh biết em chưa say.” Ninh Diên vòng tay ôm eo cô, khẽ vuốt gò má ửng hồng của cô.
Có lẽ vì đã đứng ngoài trời một lúc lâu, ngón tay anh hơi lạnh, áp lên làn da đang nóng lên vì men rượu của cô, dễ chịu không sao tả xiết.
Chu Hề hơi nghiêng đầu, để gương mặt áp sát hơn vào lòng bàn tay anh, hỏi: “Anh đợi bao lâu rồi?”
“Hơn nửa tiếng.” Ninh Diên thành thật trả lời.
Chu Hề bày ra vẻ mặt “em biết ngay mà”, kéo tay anh xuống, không hề báo trước lại quay về vấn đề lúc hai người vừa gặp nhau, “Vừa rồi lúc tiễn họ, em đã nghĩ, đợi xe đi rồi, chắc chắn anh sẽ xuất hiện.”
Kể từ lần gặp nhân vật lớn nọ, mấy ngày nay hai người, một người bận rộn với việc phát hành kế hoạch quản lý tài sản an sinh, một người chuẩn bị cho hội thảo về phương án chuyển nợ thành cổ phần của Trung Hải sẽ được tổ chức ngay sau kỳ nghỉ Tết. Tuy ngày nào cũng gọi điện, nhắn WeChat, nhưng vẫn không có thời gian gặp mặt.
Từ ngày mai, Hồng Thăng sẽ chính thức nghỉ lễ. Vốn dĩ hai người đã hẹn cùng ăn tối, nào ngờ Bộ trưởng Cố đột nhiên sắp xếp lịch trình, cuộc hẹn đành phải hủy bỏ.
Buổi chiều, trong điện thoại, tuy anh nói: “Không sao, em cứ lo việc trước đi, lát nữa nói sau.” Nhưng Chu Hề còn chưa cúp máy đã chắc chắn rằng lát nữa anh nhất định sẽ đến gặp mình.
Núi không đến với ta, ta liền đến với núi —— rất đúng phong cách Ninh Diên.
Ninh Diên chỉ cười nhạt không nói, nắm tay cô đi về phía bãi đỗ xe.
KR đã chính thức nghỉ từ thứ Hai. Cũng như mọi năm, Ninh Diên cho tài xế về quê trước. Mấy ngày nay, anh đều tự lái xe đi làm và tan làm.
Chu Hề ngồi vào ghế phụ, chợt nhận ra: “Em thế mà lại là lần đầu tiên ngồi xe của anh.”
Ninh Diên cúi người lại gần, kéo dây an toàn từ phía sau vai cô ra, vừa cài vừa ra vẻ nghiêm túc nói: “Em là người phụ nữ thứ hai ngồi ghế phụ xe anh.”
“Ai là người đầu tiên?” Chu Hề thuận miệng hỏi.
“Mẹ anh.”
Chu Hề bật cười, ngước mắt nhìn anh. Hai người ở rất gần nhau, cả người cô gần như được anh bao trọn trong lòng, trong hơi thở tràn ngập mùi hương hơi lành lạnh trên người anh, lọt vào tầm mắt là đường nét quai hàm rõ ràng, tuấn tú cùng gương mặt nghiêng của anh.
Vẫn đẹp như mọi khi.
Ninh Diên cài chặt dây an toàn, vừa đảo mắt sang đã bắt gặp ánh nhìn nóng bỏng của cô.
Bốn mắt nhìn nhau, trong khoang xe yên tĩnh, kín mít, dường như có một luồng hơi thở mơ hồ đang dao động.
Gần như cùng lúc, tay cô vòng qua vai anh, tay anh giữ lấy eo cô, kéo cô vào lòng, há miệng cắn lấy đôi môi đang chủ động ghé tới của cô……
Mềm mại, mang theo chút cay nồng của rượu vang đỏ, hun đến khóe mắt anh đỏ lên.
Nụ hôn này kéo dài rất lâu. Lúc tách ra, Ninh Diên kéo tay cô ra, siết mạnh mấy cái rồi hỏi: “Đến nhà em?”
Chu Hề khẽ “ừ”, nói: “Lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi nhớ dừng lại.”
Ninh Diên lập tức hiểu ý, trong mắt thoáng chốc lại bùng lên một ngọn lửa. Anh nhìn cô chăm chú mấy giây, rồi lại cúi đầu xuống.
Lần nữa tách ra đã là rất lâu sau đó. Lần này Ninh Diên không nhìn cô nữa, dứt khoát quay đầu, siết chặt vô lăng, khởi động xe, đạp ga……
Tết Nguyên đán đang đến gần, phần lớn những người phiêu bạt nơi thành phố này đều đã lên đường về quê, Bắc Thành bước vào khoảng thời gian vắng vẻ nhất trong năm.
Trên đường thưa thớt người xe, những tòa nhà hai bên vốn quen sáng đèn suốt đêm lúc này cũng đã tắt đèn, lặng lẽ hòa vào màn đêm.
Xe chạy lên đường vành đai, Chu Hề nhìn ánh đèn hắt lên kính chắn gió, thuận miệng hỏi: “Tết anh có về Du Châu không?”
“Anh có về, nhưng vẫn chưa quyết định khi nào.” Ninh Diên nghiêng mắt nhìn cô, “Còn em? Định khi nào về Dương Thành?”
“Em vẫn chưa nghĩ xong.” Chu Hề quay đầu nhìn anh, nói: “Bà ngoại thì ngày nào cũng hỏi bao giờ em dẫn anh về, cứ sợ đứa cháu rể này bay mất.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi từ Nam Thành trở về, có lần Chu Hề gọi video với bà ngoại, lỡ miệng để lộ rằng sau này sẽ dẫn Ninh Diên về. Từ đó, trong mắt bà cụ chẳng còn đứa cháu gái là cô nữa, chỉ quan tâm “Tiểu Ninh bao giờ tới?”
Cháu rể.
Ninh Diên thầm nhẩm ba chữ này trong lòng, cảm thấy khá thú vị.
“Nếu đã vậy, đợi tổ chức sinh nhật cho lão đại xong chúng ta đi nhé?”
Hai ngày sau sinh nhật Trang Nhân Quang là đêm Giao thừa. Nếu anh đi cùng cô, vậy có nghĩa là đêm Giao thừa sẽ ở Dương Thành.
Chu Hề trước nay không có cảm giác gì đặc biệt với những ngày lễ truyền thống, nhưng cô cũng biết rất nhiều gia đình rất coi trọng việc cả nhà đoàn tụ vào đêm Giao thừa.
“Đêm Giao thừa anh không ở nhà cũng không sao à?” cô hỏi.
“Từ hồi đại học, có rất nhiều năm đêm Giao thừa anh đều không ở nhà.” Ninh Diên nói.
Khi ấy, anh bận tranh thủ mọi thời gian để học tập, thực tập, giống như một miếng bọt biển, ra sức hấp thu kiến thức và kinh nghiệm xã hội. Bận đến mức ngay cả ngủ thêm một tiếng cũng cảm thấy là xa xỉ, nào còn nghĩ đến chuyện mất hai ngày đi đi về về để về nhà ăn Tết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mấy đêm Giao thừa, bữa cơm tất niên của anh chỉ là một hộp mì ăn liền cộng thêm hai cây xúc xích. Sau đó, khi mẹ gọi điện hỏi: “Tối nay con ăn gì?”, anh còn đùa rằng: “Ông chủ công ty mời bọn con ăn tiệc Mãn Hán…”
Sau khi ra nước ngoài, nhờ phúc của Kiều Bách, bữa cơm tất niên hai năm ấy ngược lại vừa thịnh soạn vừa náo nhiệt. Sau nữa là về nước khởi nghiệp, bữa cơm tất niên từng là suất ăn trên máy bay, từng là một phần sủi cảo đông lạnh, cũng từng là một bát mì Du Châu tự nấu…
Chu Hề nhìn anh, chợt nghĩ đến một câu tục ngữ đã được dùng đến nhàm tai —— La Mã không phải được xây nên trong một ngày. Anh và KR cũng không phải tự dưng mà có được vị thế như ngày hôm nay.
“Được thôi.” Cô nói, “Vậy anh về nhà với em trước, cùng bà ngoại đón Giao thừa, sau đó em lại theo anh về Du Châu nếm thử mì bố mẹ anh nấu.”
Bàn tay đang nắm vô lăng của Ninh Diên siết lại, anh lần nữa quay đầu nhìn cô: “Em muốn về Du Châu cùng anh?”
Chu Hề nhìn vào mắt anh, nghiêm túc nói: “Chẳng phải anh nói quán mì nhà anh nổi tiếng gần xa sao? Em muốn đến xác nhận xem anh có khoác lác không.”
Ninh Diên cong môi: “Vậy anh phải bảo bố mẹ khoảng thời gian này chăm chỉ luyện tay nghề thêm mới được…”
Hai người cứ theo chủ đề này trò chuyện suốt quãng đường về nhà. Khi sắp đến cổng khu chung cư của Chu Hề, Ninh Diên dừng xe vài phút, xuống xe vào cửa hàng tiện lợi ven đường. Lúc quay lại, anh đưa một chiếc túi cho Chu Hề. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chu Hề cúi đầu, nhìn thấy mấy chiếc hộp nhỏ bên trong, trêu: “Ồ, anh có hơi tự tin quá rồi đấy nhỉ?”
Ninh Diên khởi động xe, liếc xéo cô một cái, không phản bác.
Xe nhanh chóng chạy vào gara. Chu Hề quẹt thẻ, dẫn anh lên lầu, rồi mở khóa bước vào nhà.
Cô đang định cúi đầu thay giày thì eo chợt siết lại, cả người đã bị bế bổng lên.
Ninh Diên giữ lấy eo cô, bế cô ngồi lên chiếc tủ ở lối vào, sau đó một tay bóp cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên, môi răng quấn lấy nhau……
Đôi giày cao gót còn vướng trên chân chẳng biết đã rơi xuống đất từ lúc nào. Chu Hề ấn tay lên cơ vai lưng căng cứng của anh, một câu cũng không nói nên lời.
——
Tắm xong, Chu Hề vừa chạm đầu vào gối đã ngủ thiếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng, cô cảm giác có người đang hôn mình. Ban đầu còn tưởng là nằm mơ, mãi đến khi cảm giác đau âm ỉ đầy quen thuộc bất ngờ ập tới, cô mới biết nào phải là mơ……
Chu Hề lim dim mắt, khóe mắt liếc thấy đồng hồ điện tử đầu giường vậy mà còn chưa đến bảy giờ. Cô không khỏi bực mình đạp anh một cái, lại bị anh bắt lấy, sau đó cúi đầu hôn cô thật sâu.
Náo loạn xong, con số đầu tiên trên đồng hồ đã chuyển thành 8.
Chu Hề buồn ngủ không chịu nổi, lại ngủ thêm một giấc. Khi tỉnh dậy đã gần 11 giờ.
Bắt đầu từ hôm nay, Hồng Thăng cũng nghỉ lễ.
Chu Hề thức dậy vệ sinh cá nhân xong, đi ra phòng khách, nhìn thấy Ninh Diên mặc một chiếc áo thun đen, ngồi bên bàn làm việc gọi điện thoại. Thấy cô, anh mỉm cười, nhanh chóng kết thúc cuộc gọi rồi đi tới ôm lấy eo cô: “Đói không? Anh làm chút gì cho em ăn nhé?”
“Lát nữa ăn trưa luôn đi.” Chu Hề nói.
“Vậy anh hâm cho em một cốc sữa.”
Nghe cô “ừ”, Ninh Diên buông cô ra, vào bếp hâm hơn nửa cốc sữa mang ra cho cô, sau đó nói: “Vừa rồi là Tông Chính gọi.”
“Anh ấy đến Bắc Thành rồi? Tề Kỳ đi cùng anh ấy à?”
“Ừ, anh ấy hỏi tối nay có muốn cùng nhau ăn cơm không.”
“Được chứ.” Chu Hề uống cạn sữa một hơi, nói: “Đúng lúc em cũng có chuyện muốn nói với Tề Kỳ.”
Ninh Diên cầm lấy chiếc cốc rỗng trong tay cô, hỏi: “Muốn ăn gì? Anh đặt chỗ trước.”
“Món Dương Thành đi, Tề Kỳ thích món Dương Thành.” Chu Hề nghĩ một lát rồi lại nói: “Hay là gọi về nhà ăn đi, em biết một nhà hàng món Dương Thành khá ngon, có thể giao tận nhà.”
“Được.”
——
Chu Hề gọi điện đặt một suất ăn cho bốn người. Gần 5 giờ, đồ ăn được giao đến đúng giờ. Ninh Diên xách vào bếp bày ra đĩa, đang bận rộn thì quản gia căn hộ gọi tới.
“Đúng vậy, là bạn của tôi, phiền anh đưa họ lên giúp.” Chu Hề cúp điện thoại, đi gõ cửa bếp trước, nói: “Họ đến rồi.”
“Được, em đi đón họ đi, anh bưng đồ ăn ra.”
Chu Hề gật đầu, đi tới cửa, mở sẵn cửa lớn từ sớm.
Cửa thang máy “ting” một tiếng rồi từ từ mở ra. Tề Kỳ bước ra trước, phía sau là Tông Chính ôm một bó hoa, tay xách túi quà.
Thấy cô vậy mà còn đứng tận cửa đón khách, Tề Kỳ cười chạy tới, ôm cô một cái thật khoa trương: “Cưng à, tớ nhớ cậu quá đi.”
Chu Hề ghét bỏ đẩy cậu ấy ra, mỉm cười với Tông Chính phía sau: “Hoan nghênh.”
Tông Chính đưa bó hoa qua: “Lần đầu đến nhà, không biết nên mang gì nên tôi mua một bó hoa và một chai rượu.”
“Cảm ơn.” Chu Hề nhận lấy, lùi vào trong một bước dài, nhường chỗ mời họ vào.
Phía sau, Ninh Diên nghe thấy tiếng động cũng từ trong bếp đi ra, chào hỏi hai người, tiện tay nhận lấy hoa và rượu trong tay Chu Hề.
Tề Kỳ đứng ở cửa, đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên nhắc lại chuyện cũ: “Lần trước ở Nam Thành đi sớm quá, tớ quên mất chưa tra hỏi hai người……”
“Vào trong rồi hỏi.” Tông Chính phía sau khẽ đẩy cô ấy một cái, cười nói: “Tối nay em còn khối thời gian.”
Tề Kỳ nói một câu “Đúng nhỉ”, cuối cùng cũng bước qua cửa.
Khác với Tông Chính, đây không phải lần đầu Tề Kỳ đến nhà Chu Hề. Thay giày xong, cô ấy quen đường quen lối đi tới phòng vệ sinh cạnh lối vào rửa tay trước.
Tông Chính thì đi theo sau Ninh Diên, chủ động hỏi: “Có gì cần tôi giúp không?”
“Đồ ăn gọi bên ngoài, chỉ cần bày ra đĩa thôi.” Ninh Diên nói, “Cậu giúp lấy bát đũa nhé.”
“Được.” Tông Chính theo anh vào bếp.
Tề Kỳ rửa tay xong đi ra, lúc đi ngang qua lối vào, khóe mắt chợt liếc thấy một chiếc hộp nhỏ màu xanh nằm cạnh góc tủ.
cô ấy đi tới, cúi người nhặt lên, khóe môi bỗng cong lên.
Sau đó, hai phút sau, cô ấy nhét chiếc hộp cho Chu Hề đang giúp dọn bàn: “Ôi chao, cuối cùng tớ cũng yên tâm rồi, quả nhiên anh ấy không phải g……”
hết chương 77.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn