Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 53

“Chắc chắn không được.”

Không đợi Chu Hề nói hết, lão Đặng đã dứt khoát từ chối: “Thành Phong đã ký thỏa thuận hợp tác 5 năm với Đại học D, bây giờ mới là năm thứ ba, không thể vi phạm hợp đồng.”

Nếu chỉ xét riêng việc hợp tác sản xuất – nghiên cứu – đào tạo này, quả thực nó không đạt được ý định và mục đích ban đầu của cấp trên. Nhưng mấy năm nay, Thành Phong dựa vào dự án này mà nhận được không ít lợi ích, chỉ riêng khoản trợ cấp tài chính và thuế hằng năm đã là một nguồn thu không nhỏ. Huống hồ công ty có thể nhận được khoản đầu tư từ công ty của Tề Kỳ cũng là nhờ hưởng lợi từ danh tiếng của Đại học D, chưa kể lão Đặng và toàn bộ thành viên sáng lập đều là cựu sinh viên Đại học D. Chuyện vừa hại người vừa chẳng lợi mình như thế, Thành Phong sao có thể đồng ý?

“Chu tổng, tuy nhìn trên sổ sách, chi phí nghiên cứu phát triển của Thành Phong tăng vọt và bị đội lên cao là do việc hợp tác này, nhưng cô hẳn cũng hiểu rất rõ, bản thân số tiền đó vốn không phải của Thành Phong, mà là khoản kinh phí do cấp trên cấp xuống. Cho nên có dừng hợp tác hay không, thực ra cũng không ảnh hưởng quá lớn đến công ty.”

“Ngược lại, tiếp tục hợp tác có rất nhiều lợi ích.” Lão Đặng dứt khoát nói thẳng: “Các cô cũng thấy rồi đấy, năm ngoái Thành Phong có thể đạt được mức tăng trưởng lợi nhuận trên sổ sách hoàn toàn là nhờ trợ cấp tài chính và thuế, mà khoản này chiếm tới một nửa doanh thu của công ty.”

Trong quá trình hợp tác, quả thực có không ít giáo viên thuộc các nhóm dự án vì tư lợi cá nhân mà treo đầu dê bán thịt chó, nhưng theo chính sách tương ứng, mỗi khi một đề tài được lập dự án, Thành Phong đều có thể xin trợ cấp từ Z-F. Một khi chấm dứt hợp tác, công ty sẽ không thể tiếp tục hưởng ưu đãi chính sách này nữa, doanh thu chắc chắn sẽ lao dốc không phanh.

Chu Hề không phản bác những lý lẽ của ông ta, chỉ ung dung nhìn ông, khóe môi thấp thoáng ý cười: “Đặng tổng cảm thấy, sau hôm nay, kế hoạch hợp tác sản xuất – nghiên cứu – đào tạo của các ông còn có thể tiếp tục sao?”

Lão Đặng sững ra mấy giây, trong mắt chợt hiện lên vẻ hối hận.

Buổi sáng, bọn họ chỉ mải lo giải thích, vậy mà lại tự phơi bày khuyết điểm ngay trước mặt Lâm Thanh, vạch trần những toan tính riêng mà Đại học D và Thành Phong núp dưới danh nghĩa hợp tác để thực hiện. Mà vừa rồi Lâm Thanh đã nói, sau khi trở về sẽ tiến hành điều tra. Một khi làm rõ vấn đề, bà chắc chắn sẽ báo cáo lên cấp trên và đưa ra hình thức xử lý. Đến lúc đó, không chỉ Thành Phong và Đại học D, e rằng không ít trường đại học và doanh nghiệp cũng sẽ phải đối mặt với việc bị xử phạt.

Đến lúc ấy, Thành Phong — kẻ đã đập vỡ bát cơm vàng của người ta — chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của tất cả. Còn muốn tiếp tục hợp tác với Đại học D ư? Không bị người ta xé xác ra đã là Phật Tổ mở lòng từ bi rồi.

Lão Đặng nhìn Chu Hề với vẻ mặt phức tạp. Rốt cuộc cô đến đây để đưa tiền, hay để đẩy Thành Phong vào đường chết vậy?

Chu Hề thu hết vẻ oán trách của ông vào mắt, chẳng mấy để tâm mà cười: “Đặng tổng có lẽ nghĩ nhiều quá rồi. Ông nghĩ xem, Giáo sư Lâm chưa từng nghe thấy những phản ánh liên quan không có nghĩa là những người khác cũng chưa từng nghe; cho dù trước đây bọn họ đều chưa nghe thấy, sau này cũng sẽ nghe thấy thôi. Biết đâu hôm nay Giáo sư Lâm vừa trở về đã nhận được thư và điện thoại khiếu nại; hoặc là tuần sau bà ấy nổi hứng dẫn đoàn đi một vòng các trường đại học; hoặc nữa, bà ấy giao cho sinh viên chút bài tập, lấy ra một phần những đề tài đang được triển khai ở các trường để thẩm định lại…”

Mọi người nghe một hồi, trên mặt dần hiện lên ý cười.

Hóa ra Chu Hề đang cầm tay chỉ việc, dạy Thành Phong và lão Đặng cách phủi trách nhiệm đây mà…

Hôm nay trong phòng họp đều là người mình, chỉ cần Lâm Thanh không nói ra thì bên ngoài sẽ không biết chính Thành Phong là bên vạch trần chuyện này. Mặt khác, những lời vừa rồi của Chu Hề rõ ràng cũng là đang nhắc nhở Lâm Thanh, với tư cách người phụ trách chính, phải chú ý bảo vệ “người thổi còi” dám nói ra sự thật.

Dường như để chắc chắn Lâm Thanh đã hiểu ý, sau khi đưa ra một loạt những khả năng “hoặc là” đủ kiểu, Chu Hề quay mắt nhìn Lâm Thanh, chân thành nói: “Giáo sư Lâm, bà thấy những suy đoán này của tôi đều hợp tình hợp lý, đúng không?”

Lâm Thanh nhìn cô, cong môi: “Rất hợp lý.”

Lão Đặng và những người khác như trút được gánh nặng, đồng loạt thở phào. Chỉ cần Lâm Thanh chịu ra tay bảo vệ, Thành Phong và Đại học D sẽ không đến mức trở mặt với nhau. Tuy nhiên, một nỗi lo khác của ông vẫn chưa được giải quyết: “Nếu không hợp tác với Đại học D thì khoản trợ cấp cũng không còn nữa.”

“Chưa chắc.” Chu Hề mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt lại chuyển sang Lâm Thanh: “Giáo sư Lâm đâu chỉ là giáo sư danh dự của Đại học D, mọi người nói có đúng không?”

Nghe đến đây, trong đầu lão Đặng như chợt có một luồng khí xộc lên, tức khắc sáng tỏ. Mà Lâm Thanh đang được Chu Hề nhìn cũng nở một nụ cười rõ rệt — hóa ra tính toán thực sự của cô nằm ở đây.

Lão Đặng đã thông suốt đầu óc lập tức giành nói trước: “Đúng đúng đúng, chúng ta không hợp tác với Đại học D thì vẫn có thể tranh thủ hợp tác với các trường khác. Hơn nữa, Giáo sư Lâm đã là cố vấn kỹ thuật của Thành Phong rồi, biết đâu chúng ta hợp tác với viện nghiên cứu cũng được…”

Lần này, bất kể vừa rồi có hiểu được thâm ý trong lời Chu Hề hay không, tất cả mọi người đều bừng tỉnh.

Thành Phong có thực lực, có kỹ thuật, dự án hiện giờ lại được chính Lâm Thanh trực tiếp hướng dẫn. Thay vì tiếp tục dây dưa làm bừa với Đại học D, chi bằng chọn một nơi tốt hơn, tìm những trường đại học và cơ quan nghiên cứu thực sự có thể giúp doanh nghiệp phát triển để hợp tác. Nếu có thể bắt được mối với viện nghiên cứu nơi Lâm Thanh đang công tác, vậy thì chẳng khác nào ôm được một cái đùi vàng.

Thế là những người còn lại cũng nhao nhao phụ họa, tâng bốc Lâm Thanh: “Đúng đúng, Giáo sư Lâm là phó viện trưởng viện nghiên cứu, lại trực tiếp phụ trách mảng này của chúng ta. Đến lúc đó bà ấy giúp chúng ta tranh thủ một chút, vẫn rất có hy vọng.”

“Cho dù không thể hợp tác với viện nghiên cứu, có Giáo sư Lâm ở đây, chắc chắn cũng có thể giúp chúng ta tìm được một trường đại học phù hợp hơn…”

Chu Hề nghe rất chăm chú, liên tục gật đầu tán thành.

Lâm Thanh bị mọi người đẩy lên cao thì không nói một lời, chỉ nhìn cô, dưới ánh nắng vàng nhạt, lặng lẽ quan sát kỹ đường nét gương mặt cô. Cô đẹp hơn trong ảnh và video, không giống bà, cũng không giống cha mình. Dù là diện mạo hay tính cách, khí chất, cả hai người họ đều không có sự sắc sảo và bén nhọn như cô, cũng không bằng cô về sự thông minh và lý trí.

Tựa như một cơn gió thổi qua, cuốn tan những suy nghĩ vẫn quanh quẩn trong lòng trước khi đến đây, ý cười nơi đáy mắt Lâm Thanh dần đậm hơn.

Sau một hồi tâng bốc, lão Đặng phụ trách kéo câu chuyện trở lại chủ đề chính: “Được rồi, chuyện hợp tác lát nữa chúng ta sẽ bàn tiếp với Giáo sư Lâm, giờ vẫn quay lại nói chuyện đầu tư.”

Phòng họp dần yên tĩnh trở lại. Lão Đặng nhìn Chu Hề, nghiêm túc tỏ rõ thái độ: “Chu tổng, điều kiện đầu tiên cô đưa ra, chúng tôi đồng ý. Không biết điều kiện thứ hai của cô là gì?”

Nghe vậy, đội ngũ sáng lập đang phấn khởi lập tức trở lại trạng thái thận trọng. TruyenLau

Chu Hề thu bớt ý cười, nói: “Điều kiện thứ hai, chiến lược tương lai của Thành Phong phải chuyển sang tập trung phát triển IP, đồng thời từng bước từ bỏ mảng thiết bị.”

“Từ bỏ mảng thiết bị?” Lão Đặng kinh ngạc.

“Nói chính xác là từ bỏ những thiết bị đồng chất hóa, giá trị gia tăng thấp.” Chu Hề sửa lại.

Diệp Du Nhiên thấy Chu Hề nhìn mình, lập tức hiểu ý, tiếp lời: “Đặng tổng, thiết bị bán dẫn do Thành Phong sản xuất chủ yếu tập trung vào PC và điện tử tiêu dùng, chiếm 86%, trong đó riêng PC đã vượt quá 75%, dây chuyền sản phẩm rất đơn điệu.”

“Nhưng thông qua phân tích thị trường tiêu thụ hạ nguồn của ngành bán dẫn trong nước và trên toàn cầu trong 5 năm gần đây, có thể thấy ngành hạ nguồn của hai mảng thiết bị này đã bước vào thời kỳ thị trường bão hòa, đặc biệt tỷ trọng của PC đã giảm liên tục ba năm, ở Mỹ thậm chí còn bước vào giai đoạn tăng trưởng âm.” Diệp Du Nhiên mở ra vài biểu đồ dữ liệu, phân tích và đưa ra kết luận một cách ngắn gọn, súc tích.

Một mặt, cùng với sự phát triển thông minh hóa của các thiết bị điện tử, nhu cầu đối với PC giảm mạnh, kéo theo nhu cầu đối với các thiết bị bán dẫn liên quan đến PC cũng giảm xuống; mặt khác, do công nghệ bán dẫn trong nước còn tụt xa so với châu Âu và Mỹ, bất kể là khắc, làm sạch, mài hay CPVD, thị phần của thiết bị sản xuất trong nước đều rất thấp, chưa đến 5%. Hơn nữa, công nghệ ở phần lớn các khâu then chốt vẫn phụ thuộc vào doanh nghiệp nước ngoài, khiến sản phẩm không có sức cạnh tranh trên thị trường.

Trong nước có quá nhiều doanh nghiệp bán dẫn có thể sản xuất những thiết bị giá trị thấp như thiết bị PC. Trong tình thế không có ưu thế rõ rệt, thay vì lao vào cuộc chiến giá cả, tranh giành thị trường với họ, Thành Phong chi bằng đi trước một bước để chuyển đổi.

“Công nghệ cốt lõi của Thành Phong nằm ở EDA, đặc biệt EDA tùy chỉnh có lợi thế dẫn đầu so với các doanh nghiệp cùng ngành. Chúng tôi cho rằng đây mới là thị trường xanh cho sự phát triển của công ty.” Diệp Du Nhiên nhanh chóng nói: “Công nghệ tẩy keo khô hiện nay của công ty (ứng dụng trong thiết bị) có triển vọng phá vỡ thế độc quyền của nước ngoài, hơn nữa còn có sức cạnh tranh cao hơn công nghệ hiện có. Một khi nghiên cứu phát triển thành công, Thành Phong có thể thu lợi nhuận bằng cách chuyển nhượng quyền sử dụng IP.”

Trên màn chiếu trong phòng họp lại xuất hiện một bảng số liệu — thông tin tài chính được mười doanh nghiệp IC hàng đầu thế giới công bố vào năm ngoái. Không khó để mọi người nhận ra, thu nhập từ IP từ lâu đã trở thành nguồn thu chủ yếu của các công ty lớn. Lấy SG của Nhật Bản, công ty hiện đang độc quyền công nghệ tẩy keo khô làm ví dụ, chỉ riêng nguồn thu từ IP này trong năm ngoái đã mang về cho công ty gần 3 tỷ USD lợi nhuận. Nếu tham chiếu theo số liệu này, chỉ dựa vào hai công nghệ này thôi cũng đủ để Thành Phong sống dư dả trong vài năm.

Đương nhiên lão Đặng biết IP có thể xem là một vốn bốn lời. Nhưng ông có nỗi lo riêng. Làm một thiết bị PC chỉ mất vài phút, lợi nhuận tuy ít nhưng dù nhiều dù ít vẫn có thể kiếm được tiền; còn để làm ra một IP lại cần năm năm, mười năm, làm ra được đã là may mắn, phần nhiều cuối cùng vẫn là công cốc. Các ông lớn độc quyền nước ngoài có vốn liếng, có hàng dự trữ, trong tay nắm rất nhiều IP, có bỏ ra mấy chục năm cũng chẳng phải lo. Nhưng một doanh nghiệp khởi nghiệp như Thành Phong… lấy đâu ra sức mà hao tổn lâu đến thế? TruyenLau

Công nghệ tẩy keo khô tuy đã bước đầu đạt được thành quả, nhưng làm nghiên cứu phát triển, chưa đến giây phút cuối cùng thì không ai dám dễ dàng nói chắc sẽ thành công. Nhỡ đâu sau này xảy ra chút trục trặc…

Chu Hề hiểu rất rõ nỗi lo của ông, quyết định cho ông thêm một liều thuốc an tâm: “Nếu công nghệ tẩy keo khô trong thời gian ngắn chưa thể cho ra thành quả, chúng tôi sẽ thúc đẩy Thành Phong tiến hành hợp tác sản xuất với những doanh nghiệp bán dẫn khác mà Hồng Thăng từng đầu tư.”

Hồng Thăng là một trong mười tổ chức đầu tư lớn nhất thế giới, các doanh nghiệp mà họ từng đầu tư trải rộng khắp toàn cầu, trong đó không thiếu doanh nghiệp bán dẫn. Nếu có vị kim chủ này đứng ra kết nối, Thành Phong nhận một ít đơn hàng gia công để tự nuôi sống mình cũng không khó.

Có được câu này, đội ngũ sáng lập đều cảm thấy yên tâm hẳn. Lão Đặng và những thành viên khác nhỏ giọng bàn bạc một hồi rồi đưa ra quyết định.

“Chu tổng, nếu Hồng Thăng có thể ghi thêm những điều cô vừa nói vào thỏa thuận đầu tư, chúng tôi đồng…”

“Tôi không đồng ý.”

Một giọng nữ trầm ổn, mạnh mẽ bất ngờ cắt ngang lời lão Đặng.

Mọi người sững lại, sau đó đồng loạt nhìn về phía Lâm Thanh, người vừa lên tiếng phản đối.

“Giáo sư Lâm?” Trong mắt lão Đặng mang theo vẻ dò hỏi.

Lâm Thanh nhìn ông một cái rồi chuyển mắt sang Chu Hề: “Chu tổng, tôi không đồng ý với quan điểm của các cô.” TruyenLau.com

“Ồ?” Chu Hề khẽ nhướng mày, hứng thú hỏi: “Giáo sư Lâm cho rằng tôi nói chỗ nào không thỏa đáng?”

Lâm Thanh hơi nghiêng người về phía trước, nói từng lời đầy đanh thép: “Công nghệ độc quyền quả thực rất quan trọng, nhưng tuyệt đối không thể từ bỏ sản xuất.”

Chu Hề gật đầu, ra hiệu cho bà nói tiếp.

“Tôi nhìn ra được, Hồng Thăng đã tiến hành điều tra và nghiên cứu rất kỹ lưỡng về ngành bán dẫn toàn cầu. Nếu đã như vậy, các cô hẳn phải rất rõ khoảng cách lớn nhất giữa ngành bán dẫn trong nước với châu Âu, Mỹ và Nhật Bản nằm ở đâu?” Lâm Thanh nói từng chữ một rồi tự hỏi tự trả lời: “Ở công nghệ, ở ứng dụng, ở sản xuất.”

Nghiên cứu lý thuyết về bán dẫn trong nước không hề thua kém nước ngoài, ở một số lĩnh vực thậm chí còn vượt xa. Thứ tụt hậu là quá trình chuyển hóa từ lý thuyết sang sản xuất. Chúng ta có thể chế tạo những siêu máy tính hàng đầu thế giới, có thể chế tạo “chuyển phát nhanh Đông Phong”, có thể chế tạo tàu vũ trụ, có thể xây nhà ngoài không gian, nhưng lại không thể chế tạo được con chip chỉ nhỏ bằng ngón tay cái.

Muốn làm ra thiết bị bán dẫn chất lượng cao và có sức cạnh tranh, ngoài việc nắm vững công nghệ, còn phải có kỹ thuật chế tạo.

Đạo lý này cũng giống như Vương Ngữ Yên có thể đọc thuộc làu làu các chiêu thức võ công của mọi môn phái, nhưng đến lúc thực sự đánh nhau thì chỉ có nước chờ chết.

“Trung Quốc là một nước sử dụng thiết bị bán dẫn lớn. Nếu từ bỏ việc tự cung tự cấp, bất cứ lúc nào cũng có thể bị doanh nghiệp nước ngoài bóp nghẹt.” Lâm Thanh nói đầy thấm thía: “Bán công nghệ đúng là có thể kiếm tiền, nhưng chúng ta không thể chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền…”

“Vậy phải nghĩ đến gì?” Chu Hề ngước mắt nhìn Lâm Thanh, khẽ cười: “Nghĩ xem làm thế nào để trở thành nhà khoa học sao?”

hết chương 53.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu