Rạng sáng năm giờ, Chu Hề bị tiếng điện thoại đầu giường đánh thức khỏi giấc ngủ.
Cuộc gọi là của Chương Mục Chi, trong giọng nói tràn đầy áy náy: “Chu tổng, xin lỗi đã làm phiền cô sớm thế này.”
“Có chuyện gì vậy?” Chu Hề hỏi.
Giờ này, nếu không có việc gấp, anh không thể quấy rầy giấc ngủ của người khác.
“Vợ tôi sinh non, tôi muốn lập tức quay về.” Chương Mục Chi đi thẳng vào vấn đề.
Vợ anh mang thai lần hai, dự sinh vào cuối tháng sau, ai ngờ chỉ mấy chục phút trước lại đột ngột vỡ ối.
“Đã đưa đến bệnh viện chưa?” Chu Hề lập tức hỏi.
Cô nhớ vợ chồng họ đều không phải người Bắc Thành, bố mẹ hai bên vẫn ở quê, trong nhà ngoài vợ ra thì chỉ có một cậu con trai 11 tuổi.
“Đang trên đường đến bệnh viện rồi.” Giọng Chương Mục Chi nghèn nghẹn, “Cô ấy bảo con trai sang nhà bên cạnh gọi hàng xóm, họ đã giúp đưa đến bệnh viện.”
Do tính chất công việc, trong một năm Chương Mục Chi có hơn nửa thời gian là đi công tác, số ngày còn lại thì một phần ba là tăng ca, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều không trông cậy được vào anh, tất cả đều dựa vào vợ gánh vác.
Ngay cả lần này cũng vậy, vợ anh phải đến lúc đang trên đường tới bệnh viện mới gọi điện cho anh, còn cố nhịn cơn đau dữ dội để quay sang an ủi anh: “Không sao đâu, chị Lý đang trên đường tới bệnh viện rồi, có chị ấy ở đó anh cứ yên tâm. Đường Đường em nhờ mẹ của Lạc Lạc trông giúp trước, đợi bà ngoại ngày mai lên rồi sẽ đón về nhà…”
Nghe cô sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, lòng Chương Mục Chi chua xót: “Em đừng sợ, anh sẽ lập tức quay về.”
“Đừng mà, anh về làm gì chứ.” Có lẽ vì xúc động mà cơ thể khó chịu, Chương Mục Chi nghe cô hít vào liền mấy hơi thật sâu rồi mới tiếp tục nói, “Đợi anh về thì em sinh xong rồi, anh có tới cũng chẳng giúp được gì, anh cứ lo việc của anh, bên này em không sao đâu.”
Không nghe anh lên tiếng, vợ anh lại nói: “Anh vừa mới được thăng chức, còn đang trong nửa năm thử thách, với lại chẳng phải nói lần này có rất nhiều lãnh đạo đến sao, anh bỏ dở công việc mà đi thì ảnh hưởng xấu lắm.”
Những đạo lý này, Chương Mục Chi nào có không hiểu. Lần khai trương này do chính anh đứng ra chủ trì, ngày mai và ngày kia còn phải sắp xếp hàng loạt lịch trình cho các vị lãnh đạo, lúc này anh rời đi chẳng khác nào đứt gánh giữa đường. Mà Chu Hề lại nổi tiếng là cuồng công việc, từ khi nhậm chức tới nay chưa từng nghỉ lấy một ngày, rạng sáng hôm trước vừa từ Mỹ đi công tác về, ngày hôm sau 9 giờ vẫn đúng giờ xuất hiện tại cuộc họp quyết sách đầu tư, còn có thể sắc bén nhìn ra số liệu so sánh thành tích có vấn đề. Dẫu hoàn cảnh gia đình anh rất đặc biệt, có thể thông cảm được, nhưng…
Dường như đoán được sự giằng co và dao động trong lòng anh, vợ anh dịu dàng nói: “Anh cứ lo xong việc trong tay trước đi, em và các con sẽ đợi anh về.”
Chỉ một câu nói ấy thôi cũng khiến vành mắt Chương Mục Chi nóng lên: “Vợ à, anh xin lỗi.”
“Có gì mà phải xin lỗi chứ.” Đầu dây bên kia, giọng nói cũng nghèn nghẹn mấy phần, “Anh đâu phải đi chơi, anh cũng đang vì gia đình mình mà phấn đấu.”
“Thôi được rồi, em sắp tới bệnh viện rồi, không nói chuyện với anh nữa.” Có lẽ sợ nói thêm sẽ để lộ cảm xúc, cô vội vàng cúp máy, nhưng đúng khoảnh khắc tín hiệu bị ngắt, Chương Mục Chi vẫn nghe thấy một tiếng nức nở bị kìm nén.
Chính tiếng nức nở ấy cứ lặp đi lặp lại kéo chặt lấy trái tim anh, đau đến mức gần như không thở nổi.
Tựa vào đầu giường ngồi chết lặng mấy phút, anh đột ngột hất tung chăn, bắt đầu nhét toàn bộ đống hành lý đã bày ra vào vali, rồi gọi điện cho Chu Hề.
“Chu tổng, xin lỗi, tôi biết…”
“Anh về trước đi.” Chu Hề bình tĩnh ra lệnh, “Bây giờ anh đặt vé máy bay, tôi sẽ tìm người đưa anh ra sân bay Thanh Châu.”
Lịch trình hai ngày tới của họ đều diễn ra trong khu cổ trấn, hơn nữa để bảo vệ kiến trúc cổ, trong trấn không cho xe cộ lưu thông. Công ty chỉ thuê mấy chiếc xe tại chỗ để ứng phó tạm thời, dự định sau khi sự kiện kết thúc mới điều xe tới đón các vị khách quay về.
Nhưng trong thời gian này, Thanh Châu đang chuẩn bị cho một hội nghị quốc tế, xe mang biển số ngoại tỉnh muốn vào Thanh Châu đều phải xin phép, báo cáo và đăng ký trước. Điểm này Chương Mục Chi vừa rồi cũng đã nghĩ tới, dự tính của anh là để xe đưa mình tới cửa vào Thanh Châu trước, rồi tìm cách bắt taxi ra sân bay.
Nghe Chu Hề nói sẽ tìm người đưa anh thẳng tới sân bay, Chương Mục Chi sợ cô không nắm rõ tình hình, liền nhắc: “Xe ngoại tỉnh không vào được Thanh Châu.”
“Tôi biết.” Không đợi anh hỏi tiếp, Chu Hề nói tiếp, “Anh thu dọn xong thì ra ngoài, tôi đi tìm người cho anh.”
Chương Mục Chi hiểu rất rõ tính cách nói là làm của cô, đã nói như vậy thì nhất định sẽ giúp anh giải quyết ổn thỏa, vì thế không nói thêm lời nào, dứt khoát đáp một tiếng đồng ý.
Cúp máy.
Chu Hề không chút do dự bấm gọi một số điện thoại quen thuộc. Chuông chỉ đổ hai tiếng đã được bắt máy.
“Chu Hề, có chuyện gì vậy?” Giọng anh trầm lạnh, dứt khoát, hoàn toàn không nghe ra chút buồn ngủ nào.
“Ninh Diên.” Chu Hề gọi tên anh, cũng dứt khoát không kém, “Lái xe của anh vẫn đang ở trong trấn chứ?”
Anh có tài xế chuyên trách tại Thanh Châu, để tiện đi lại, lần này anh và Kiều Bách tới đây không dùng xe do Hồng Thăng sắp xếp, mà để tài xế đưa tới.
Chu Hề suy đoán tài xế hẳn sẽ chờ họ ở bên này. Quả nhiên, câu trả lời của Ninh Diên là: “Có, em cần dùng xe à?”
“Phải.” Chu Hề nói ngắn gọn, “Phiền anh bảo anh ấy bây giờ giúp đưa Chương Mục Chi ra sân bay Thanh Châu…”
“Được.” Ninh Diên không do dự đáp ngay, “Anh ấy ở khu thành mới bên ngoài cổ trấn, chạy qua đây chắc khoảng hai mươi phút. Em bảo Chương Mục Chi thu dọn xong rồi ra ngoài, thời gian hẳn là vừa kịp.”
Chu Hề đáp ừm, chân thành nói lời cảm ơn.
Bên phía Chương Mục Chi đã thu dọn xong từ sớm, nhận được thông báo của Chu Hề, anh xách hành lý lên liền đi về phía lối ra của cổ trấn.
Chu Hề không còn tâm trạng ngủ tiếp, trèo dậy khoác một chiếc áo len, cầm điện thoại chuẩn bị ra trước cửa homestay đợi Chương Mục Chi đi ngang qua đây. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vừa mở cửa ra, cô đã thấy Ninh Diên đứng ở đầu cầu thang. Nhờ ánh đèn trong phòng hắt ra, cô thấy anh cũng chỉ khoác đơn giản một chiếc áo len cashmere cổ tròn dáng thường.
“Tài xế đang trên đường tới.” Anh nói.
“Cảm ơn.” Chu Hề khẽ khép cửa lại. Ánh đèn bị chặn trong phòng, bên ngoài lập tức chìm vào bóng tối.
Trong khuôn viên vẫn còn ba vị lãnh đạo cùng phu nhân đang nghỉ lại, Chu Hề sợ bật đèn sẽ làm họ bị quấy rầy, vừa định dùng đèn pin trên điện thoại soi đường thì một luồng ánh sáng trắng đã bật lên, là Ninh Diên mở đèn flash trước cô một bước.
Anh tiến lên phía trước, đi trước dẫn đường, vừa nghiêng người lùi về sau vừa hạ thấp màn hình, soi sáng con đường dưới chân cô: “Đi chậm thôi.”
“Cảm ơn.” Chu Hề dựa theo ánh sáng bước xuống cầu thang. Website TruyenLau.com
Hai người rón rén từ tầng hai đi xuống, băng qua giếng trời và khoảng sân nhỏ, rồi ra tới bên ngoài nhà. Từ xa đã thấy trong làn sương đen có một bóng người đang nhanh chóng tiến về phía này.
Chẳng bao lâu, Chương Mục Chi đã chạy tới trước mặt họ.
Thấy hai người đứng cạnh nhau, Chương Mục Chi sững lại một chút: “Ninh tổng? Sao anh lại ở đây?”
Anh rõ ràng nhớ rằng, bên này ngoài ba vị lãnh đạo ra thì chỉ có Chu Hề và Tề Kỳ thôi.
Chu Hề không muốn giải thích nhiều, chỉ nói: “Tôi nhờ tài xế của Ninh tổng đưa anh ra sân bay, anh đã mua vé máy bay chưa?”
“Tôi mua trước chuyến 8 giờ rưỡi.” Chương Mục Chi nói xong liền quay sang nhìn Ninh Diên, “Ninh tổng, thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”
“Không có gì, tài xế chắc sắp tới rồi.” Ninh Diên đưa điện thoại tới trước mặt anh, “Đây là số của anh ấy, anh lưu lại đi, lát nữa nếu không thấy người thì gọi.”
Chương Mục Chi vội vàng đáp lời, nhanh chóng ghi lại số điện thoại, rồi với vẻ ngượng ngùng nhìn sang Chu Hề: “Chu tổng, xin lỗi, công việc sắp tới…”
“Tôi sẽ sắp xếp.” Chu Hề nhìn thẳng vào anh, “Anh cứ đi làm việc anh cần làm.”
Trái tim bồn chồn, lơ lửng suốt dọc đường của Chương Mục Chi chợt yên vị. Anh nhìn cô, trong lòng ấm áp lan tỏa: “Chu tổng, cảm ơn cô.” TruyenLau.com
“Đừng lề mề nữa, đi nhanh đi.” Chu Hề giục.
Chương Mục Chi gật đầu, lại nói lời cảm ơn với Ninh Diên, rồi xách vali chạy như bay đi.
Sáng sớm mùa đông, cổ trấn dường như vẫn còn chìm trong giấc ngủ, vạn vật yên lặng. Chỉ có tiếng giày da của anh giẫm lên những phiến đá xanh, vang lên từng nhịp một, dồn dập và gấp gáp, rồi xa dần.
Chu Hề nhìn theo bóng lưng vạm vỡ ấy mỗi lúc một nhỏ đi, cho tới khi khuất hẳn mới thu hồi ánh mắt, xoay người đi vào trong.
Đi được hai bước, cô mới phát hiện Ninh Diên không theo kịp. Cô quay đầu lại, trong ánh mắt mang theo dấu hỏi.
Ninh Diên nhìn cô: “Đi ăn sáng nhé.”
Chu Hề khẽ nhướng mày: “Bây giờ à?”
Ninh Diên gật đầu: “Hôm qua ở bên homestay đó, tôi nghe ông chủ nói trong trấn có một tiệm bánh bao rất ngon, giờ này chắc cũng mở cửa rồi.”
“Tôi không ăn bánh bao.” Chu Hề đáp thẳng thừng.
“Vậy thì coi như đi cùng tôi.” Ninh Diên đáp.
Chu Hề khẽ bật cười một tiếng: “Quà cảm ơn à?”
Hai chữ ấy mang đầy ý châm biếm.
Ninh Diên lại không hề bực bội, chỉ hỏi cô: “Có cần khoác thêm áo ngoài không?”
Một câu hỏi không mặn không nhạt, nhưng cũng đủ cho thấy thái độ của anh.
Chu Hề liếc anh một cái: “Tôi vào trong là ngủ bù.”
Ninh Diên gõ nhẹ lên mặt đồng hồ: “Các lãnh đạo đều quen dậy sớm, em vừa nằm xuống là lại phải dậy thôi.”
Thấy cô vẫn cau mày, Ninh Diên bước lên một bước, khẽ nắm lấy tay áo len của cô: “Đi thôi, muộn nữa thì…”
Câu nói còn chưa dứt, tay anh đã bị đẩy ra không chút nương tay.
“Ninh Diên.” Ánh mắt cô sắc bén nhìn thẳng vào anh, giọng nói bình tĩnh nhưng vô cùng nghiêm túc, “Tôi tưởng tối qua mình đã nói rất rõ rồi.”
Thời gian quay ngược lại, bầu trời vẫn một mảnh đen kịt.
Ánh mắt Chu Hề rất lâu vẫn dừng lại trên viên kẹo nhỏ nằm trong lòng bàn tay anh. Lớp giấy gói quen thuộc, là nhãn hiệu cô hay ăn nhất hồi còn đi học.
“Lần trước em mua rồi nhưng không mang đi.” Giọng Ninh Diên trầm thấp, “Tôi tiện tay bỏ vào vali.”
Anh nói hẳn là lần trước đó nữa, trước khi mối quan hệ của họ kết thúc. Khi ấy hai người được mời tới Singapore tham dự cùng một hội nghị thường niên, ban ngày mỗi người một nơi, ban đêm lại quấn quýt hòa vào nhau, hoang đường phóng túng suốt tròn một tuần lễ.
Đó cũng là quãng thời gian dài nhất họ ở bên nhau kể từ khi xác lập mối quan hệ. Dài đến mức cô rảnh rỗi quá, thậm chí còn chia sẻ với anh vài chuyện cũ không đau không ngứa.
“Tôi tới Singapore khi mười lăm tuổi, vừa mới học xong lớp mười một.”
Trên chiếc ghế lười ngoài ban công khách sạn, Chu Hề tựa lưng vào ngực anh, nhìn con sư tử bên kia bờ được thắp sáng bằng những dải đèn màu rẻ tiền, bực bội nói: “Hồi đó đúng lúc vào mùa mưa, ngày nào cũng bị cái thời tiết quỷ quái ở đây làm cho bực bội không yên. Rõ ràng khoảnh khắc trước còn nắng chang chang, khoảnh khắc sau đã mưa như trút nước.”
“Vậy chắc em thường xuyên bị ướt như chuột lột.” Giọng Ninh Diên mang theo ý cười vang lên bên tai cô.
Chu Hề không tỏ thái độ, chỉ nói: “Tôi không thích mang ô, thu ra thu vào phiền chết đi được. Nhưng so với thời tiết, thứ tôi càng không chịu nổi là đồ ăn ở đây.”
Ẩm thực truyền thống của Singapore là món Nyonya. Kết hợp hương vị của ẩm thực Trung Hoa và Mã Lai, thích dùng nước cốt dừa và cà ri để nấu nước súp, vị ngọt ngọt cay cay, mùi hương trộn lẫn vào nhau khá đặc biệt, rất nhiều người lần đầu nếm thử đều khó mà thích nghi.
Nhưng với Chu Hề mà nói, ngoài hương vị và mùi hương khó diễn tả, còn có cả phần hình thức.
“Lần đầu tiên tôi đi ăn char kway teow, vừa bưng ra là tôi đã mất hết khẩu vị rồi.” Đến giờ nghĩ lại đĩa char kway teow đen sì ấy, Chu Hề vẫn đầy vẻ chán ghét, “Tôi thật sự không hiểu nổi họ làm sao có thể nấu một thứ đang ngon lành thành ra như vậy.”
Ninh Diên bật cười: “Mấy năm trước tôi có ăn char kway teow ở đây, mùi vị thực ra cũng khá ổn, nhất là khi cho thêm chút loại gia vị chua chua đó.”
“Nước cốt chanh.”
Ninh Diên ừ một tiếng, hạ mắt nhìn cô, mỉm cười hỏi: “Vậy nên, ở Singapore lâu như thế, em chưa từng nếm thử char kway teow lần nào à?”
“Tôi thử làm gì chứ?” Chu Hề bĩu môi, “Ẩm thực Trung Quốc hình thức – hương – vị đều đủ cả, cớ gì tôi phải ép mình đi nếm mấy món ‘ẩm thực hắc ám’ đó.”
Ninh Diên không còn lời để phản bác, chỉ có thể mỉm cười nghe cô nói tiếp: “Nhưng ở đây có một loại kẹo tôi rất thích.”
“Kẹo gì?”
“Kẹo bạc hà.” Cô nghĩ một chút rồi bổ sung, “Cũng không hẳn là bạc hà thuần, có rất nhiều hương vị: chanh xanh dứa, hoa hồng vải, nho xanh anh đào, muối biển chanh dây… vị nào cũng ngon, nhưng tôi thích nhất là muối biển chanh dây: hơi mằn mặn một chút, hơi chua, lại có vị ngọt mát mát.”
Có lẽ chính những lời mình nói khiến cô thèm thật, cô nuốt khẽ một cái, “Ngày mai tôi phải đi mua mấy hộp.”
Ninh Diên đã quen với dáng vẻ quyết đoán, dứt khoát, phong thái mạnh mẽ của cô. Đây là lần đầu tiên thấy cô lộ ra vẻ vui vẻ, đáng yêu như trẻ con, bất giác siết chặt vòng tay, kéo cô lại gần hơn, nghiêng đầu hôn nhẹ lên má cô: “Sao em nhỏ thế mà đã tới Singapore?”
Người trong lòng khẽ cứng người lại một chút.
Cô nhìn ra xa phía trước, một lúc lâu sau mới nói: “Làm gì có nhiều lý do như vậy.”
Về sau, cô mua hai hộp kẹo bạc hà như đã nói, một hộp vị chanh xanh dứa, một hộp vị muối biển chanh dây. Cô còn bóc một viên vị chanh dây – vị cô thích nhất, ngậm hờ ở môi rồi đút vào miệng anh, hỏi: “Ngon không?”
Anh giữ lấy sau đầu cô, cuốn lấy viên kẹo, phong kín câu trả lời nơi đôi môi cô: “Rất ngọt.”
Kết thúc hội nghị thường niên, hai người lần lượt rời khỏi Singapore.
Trước khi trả phòng, Ninh Diên nhìn thấy hai hộp kẹo đặt trên bàn trà, trầm mặc một lúc, rồi quay người lại cất chúng đi, bỏ vào ngăn trong của vali.
Ở Bắc Thành, họ rất ít khi gặp nhau, đa phần đều là tranh thủ ở bên nhau trong những chuyến công tác. Chiếc vali này là hành lý anh thường mang theo mỗi lần ra ngoài, lúc về nhà thu dọn đồ đạc, anh không lấy hai hộp kẹo đó ra, nghĩ rằng lần gặp sau có lẽ cô sẽ ăn.
Chỉ tiếc là, mối quan hệ của họ đã kết thúc ngay ở lần gặp kế tiếp.
***
Gió sông cuốn theo hơi ẩm, mang đến từng đợt lạnh buốt.
Ánh mắt Chu Hề từng tấc từng tấc rời khỏi viên kẹo trong lòng bàn tay anh, dừng lại trên gương mặt anh.
“Ninh Diên.” Giọng cô lạnh lẽo như chính màn đêm này, “Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng ta có một sự ăn ý. Sự ăn ý ấy bao gồm việc: lời nào nên nói, chuyện nào không nên làm.”
Ninh Diên lặng lẽ nhìn cô, nụ cười thường trực trên gương mặt đã sớm biến mất không còn tăm tích, “Chu Hề, chúng ta sẽ không mãi mãi là đối thủ.”
Ánh sáng ban mai vừa hé.
Anh giống như đêm qua, không hề né tránh, thẳng thắn đối diện ánh nhìn sắc bén đầy áp lực của cô, đáp lại lời nhắc nhở của cô: “Chu Hề, tôi cũng đã nói rất rõ rồi, chúng ta sẽ không mãi mãi là đối thủ.”
“Ít nhất là hiện tại.” Chu Hề bắt chước anh, lặp lại đúng câu anh vừa nói.
“Em chắc chứ?” Ninh Diên khẽ cười, “Hôm qua ở sảnh tiệc em nói KR mới đại hỉ, chẳng lẽ em chỉ đang nói đến việc chúng ta lấy được có từng ấy tiền quỹ bảo hiểm xã hội thôi sao?”
Chu Hề nheo mắt lại, nghe anh tiếp tục hỏi: “Hay là em muốn nói, KR đã toại nguyện: không chỉ thúc đẩy được việc chuyển vốn nhà nước vào quỹ bảo hiểm xã hội, mà còn xé toạc được khe hở của ‘đội quốc doanh’, chuẩn bị đầy đủ cho trận đại chiến sắp tới?”
Chu Hề khẽ mỉm cười, quả nhiên là như vậy.
Cô lấy khu thương mại tự do và Hoa Đầu làm điểm đột phá, tìm kiếm thời cơ phá vỡ những ràng buộc cứng nhắc. Còn anh thì đã sớm bắt đầu bày trận, trực tiếp thúc đẩy việc bổ sung vốn nhà nước vào quỹ bảo hiểm xã hội, từ đó ra tay, nạy mở bức tường đồng vách sắt lâu nay chỉ tồn tại được nhờ sự che chở từ cấp trên.
Ninh Diên lại bước lên một bước, nắm lấy tay cô, đưa tới trước đôi mắt sâu thẳm ấy, nhẹ nhàng ấn xuống: “Chu Hề, bây giờ tôi không đeo kính, em có nhìn thấy tham vọng của tôi không?”
“Tham vọng giống như của anh.”
Tác giả:
Xin lỗi mọi người, hôm nay khá bận nên đăng muộn hơn.
Chương này thực ra đã viết xong từ sớm rồi, nhưng tối qua trước khi ngủ tôi vẫn chưa thấy hài lòng, vì cứ muốn thêm vào một đoạn nhỏ cho Tiểu Chương, do dự mãi, cuối cùng cũng bổ sung xong. Dù sao thì, cậu ấy là Tiểu Chương đáng yêu mà.
Chương này khi đọc lại, tôi đã thấy sống mũi cay cay… vì Tiểu Chương, vì Ninh Diên.
Theo lệ cũ, trong 24 giờ sẽ có lì xì 💛
Min: Từ giờ mình sẽ cố gắng dành khoảng 20-30 phút 1 ngày để edit, không hứa tốc độ nhanh nhưng sẽ cố gắng không để mọi người đợi lâu ạ…
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn