Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 26

Trong ánh mắt hai người nhanh chóng trao đổi với nhau còn ẩn chứa một câu khác — ba tiếng lặn lội đường xa này, quả thực rất đáng.

Sau khi ngồi xuống, Cục trưởng Triệu giới thiệu người đàn ông mặt chữ điền, sau đó cố ý hỏi Ninh Diên và Chu Hề: “Vị này, không cần tôi giới thiệu nữa chứ?”

Đương nhiên không cần. Trong giới tài chính trong nước, có ai lại không biết vị này?

Ninh Diên mỉm cười, đang định lên tiếng chào hỏi thì bị người đàn ông mặt chữ điền giơ tay ngăn lại.

Cục trưởng Triệu lập tức hiểu ý, nói ngay: “Ở bên ngoài thì cứ gọi là thầy đi.”

Ninh Diên và Chu Hề thuận theo, vô cùng cung kính gọi một tiếng: “Thầy Trần.”

Người đàn ông được gọi là thầy Trần khẽ gật đầu, coi như đáp lễ.

Trên bàn có hai chén trà Phổ Nhĩ đã được rót sẵn. Nhân lúc đặt điện thoại xuống, Chu Hề dùng ngón tay khẽ chạm vào thành chén, nhiệt độ không khác gì nhiệt độ phòng, có thể thấy trà đã được rót từ trước. Sau khi họ bước vào cũng không có ai tới thay trà hay châm thêm nước, xem ra “thầy Trần” không muốn để lộ quá nhiều về cuộc gặp hôm nay.

Ý nghĩ vừa chuyển tới đây, Cục trưởng Triệu đã lên tiếng xác nhận suy đoán của cô: “Buổi tối không phải lịch trình chính thức, chỉ có bốn người chúng ta tùy tiện trò chuyện thôi.”

Câu này còn có một tầng ý khác: nội dung sắp nói tiếp theo chỉ giới hạn trong bốn người họ biết, ra khỏi cánh cửa này thì phải kín miệng.

Chu Hề và Ninh Diên đều chỉ mỉm cười, không vội lên tiếng, mà chờ Cục trưởng Triệu đi vào chủ đề chính.

Quả nhiên, sau vài câu khách sáo, Cục trưởng Triệu dẫn câu chuyện vào trọng điểm: “Chuyện hai người từng nói với tôi, tôi đã báo cáo với thầy Trần. Về nguyên tắc, thầy ấy ủng hộ. Hôm nay gọi hai người tới, chủ yếu là muốn xác nhận thêm vài chuyện.”

Cục trưởng Triệu hơi dừng lại, nhìn sang người đàn ông mặt chữ điền. Sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu của ông ấy, ông mới nhìn lại Ninh Diên và Chu Hề, vẻ mặt nghiêm nghị hơn trước vài phần: “Nếu nới lỏng những hạn chế về mặt quản lý, để hai người có tư cách tham gia cạnh tranh Quỹ An Sinh, hai người làm thế nào để đảm bảo sẽ cạnh tranh công bằng, chứ không phải gây rối loạn thị trường?”

Đây là tư duy “sói đến rồi” phổ biến trên thị trường tài chính trong nước. Hệ thống tài chính liên quan đến an ninh kinh tế quốc gia, mà hàng loạt hành vi đầu cơ của những cá mập tài chính quốc tế tiêu biểu như Soros, như đánh vào đồng bảng Anh, đánh vào đồng baht Thái Lan và đô la Hồng Kông, bán khống thị trường chứng khoán Nhật Bản, Hàn Quốc và Mỹ Latinh, cùng những biến động do chúng gây ra, cho đến nay vẫn khiến chính phủ các nước còn e ngại.

Đúng như Cục trưởng Triệu từng nói ở cổ trấn, người làm chủ nhà đương nhiên biết rõ con cháu trong nhà chẳng có mấy đứa nên thân, không ít còn là những kẻ phá gia chi tử. Nhưng dù sao con cháu cũng dựa vào gia đình, ít nhiều vẫn phải nghe lời. Nếu thật sự quá đáng, có thể dùng gia pháp xử trí, có thể đánh mắng, có thể nhốt chúng vào từ đường, có thể không cho ăn mặc, thậm chí còn có thể đuổi ra khỏi nhà…

Nhưng với những người khác họ, anh đánh mắng thì thành ra dùng hình phạt thể xác, quản giáo thì thành ra vượt quá giới hạn, không chừng còn gây ra tranh chấp với một gia tộc khác. Đến cuối cùng, còn phải mang tiếng bắt nạt người ngoài tộc, khiến cả làng bị mang tiếng không thân thiện với người ngoài.

Ninh Diên không phản bác quan niệm này, chỉ bày tỏ thái độ: “Mặc dù chúng tôi không mang danh nghĩa nhà nước, nhưng bất kể có nới lỏng hay không, chúng tôi vẫn sẽ trước sau như một tiếp nhận sự chỉ đạo và quản lý của cơ quan giám sát, nghiêm chỉnh tuân thủ các chính sách và quy định liên quan. Trước đây chưa từng có hành vi gây rối loạn thị trường tài chính, sau này càng không.”

Anh hơi dừng lại, rồi nói tiếp: “** vẫn luôn nỗ lực xây dựng một hệ thống tài chính và nền kinh tế đa dạng. Dưới một hệ thống giám sát khoa học, vốn tư nhân và vốn nước ngoài không phải là sói, càng không phải sinh vật ngoài hành tinh xâm lược. Chúng tôi cũng là một bộ phận không thể thiếu của thị trường tài chính Trung Quốc…”

Ninh Diên chân thành, không khúm núm cũng không ngạo mạn trình bày quan điểm và suy nghĩ của mình. Chu Hề yên lặng lắng nghe, tạm thời giao chiến trường cho anh.

Sau một hồi giảng giải đạo lý, đưa ra sự thật, nói đến tình cảm, Ninh Diên lại vòng chủ đề trở về: “Xét đến việc Quỹ An Sinh liên quan tới hàng trăm triệu người dân, tôi đề nghị bất kể có mở cửa hay không, đều có thể đưa một tổ chức thẩm tra độc lập bên thứ ba vào, tiến hành thẩm tra và giám sát độc lập toàn bộ quy trình đầu tư, huy động vốn, quản lý và thoái vốn của quỹ, thúc đẩy các tổ chức tham gia kinh doanh và quản lý đúng quy định, bảo đảm quyền lợi của người dân.”

Nghe đến đây, Chu Hề đã thu bàn tay đang v**t v* chén trà về, bổ sung: “Cũng có thể thiết lập cơ chế đánh giá đa chiều, ví dụ như mời các tổ chức tài chính và cơ quan giám sát khác định kỳ đánh giá và đánh giá chéo ủy ban quỹ, tổ chức thẩm tra bên thứ ba và bên quản lý quỹ, thực hiện giám sát toàn diện, kiềm chế lẫn nhau.”

Cục trưởng Triệu ngồi đối diện đảo mắt qua gương mặt hai người. Nếu không chắc chắn mình không để lộ đề từ trước, ông cũng phải nghi ngờ hai con cáo này đã bàn bạc sẵn với nhau. Lúc trả lời thì người tung kẻ hứng, nhìn bề ngoài như ngoan ngoãn tự tăng thêm áp lực cho mình, nhưng thực chất lại tròng hết vòng kim cô lên đầu những tổ chức không an phận, muốn đi đường tắt.

Hơn nữa, việc đưa cơ chế thẩm tra, giám sát độc lập của bên thứ ba và cơ chế đánh giá vào không chỉ tăng cường sự giám sát đối với các tổ chức tài chính tham gia, mà còn vô hình trung tạo ra sự kiềm chế đối với những người ra quyết sách có quyền bỏ phiếu, khiến quyền lực của họ vận hành dưới ánh sáng mặt trời.

…… Website TruyenLau.com

Sau câu hỏi này, Cục trưởng Triệu lại đưa ra thêm mấy điểm then chốt. Chu Hề và Ninh Diên giống như hai người tranh biện vô cùng ăn ý, mỗi một câu hỏi đều do một người phụ trách biện luận chính, người còn lại bổ sung và hoàn thiện. Cục trưởng Triệu nghe mà liên tục gật đầu, lộ vẻ hài lòng.

Còn thầy Trần, nhân vật then chốt, lại rất ít khi lên tiếng, chỉ nghiêm nghị nghe họ trình bày, thỉnh thoảng xen vào một câu hỏi, khiến người ta nhất thời không đoán được rốt cuộc ông hài lòng hay không hài lòng.

Thời gian trôi rất nhanh, kim giờ của chiếc đồng hồ cây trong phòng đã chỉ mười hai giờ.

Cục trưởng Triệu thấy những gì cần hỏi cũng đã hỏi gần hết, bèn nghiêng đầu nhìn sang người đàn ông mặt chữ điền: “Thầy Trần, ông xem bên ông còn vấn đề gì nữa không?”

Ánh mắt sắc bén của người đàn ông mặt chữ điền lướt một vòng qua gương mặt ba người, mang theo cảm giác nhìn xuống đặc trưng của người ở địa vị cao: “Những điều các cô cậu nói đều rất tốt. Tôi đồng ý với phương án của Tiểu Triệu, lấy Quỹ An Sinh làm thí điểm mở cửa kênh cạnh tranh, để thêm nhiều tổ chức thuộc các loại hình thể chế khác nhau cùng tham gia. Nhưng…”

Ông đột ngột ngừng lời, ánh mắt hướng về phía Chu Hề, chậm rãi nói rõ từng chữ:

“Vốn Mỹ, vẫn chưa được.”

** Website TruyenLau.com

Gió tuyết còn dữ dội hơn lúc đến, nhiệt kế trên bảng đồng hồ hiển thị nhiệt độ bên ngoài là -9℃.

Trong tiếng cần gạt nước điên cuồng quét qua quét lại, giọng tài xế mang theo vẻ lo lắng: “Ninh tổng, tuyết lớn quá, đường cao tốc chắc đã bị phong tỏa rồi, chúng ta chỉ có thể đi quốc lộ về thôi.”

Ở hàng ghế sau, Ninh Diên hơi dùng sức xoa hai bàn tay đã lạnh cứng của Chu Hề, thấp giọng hỏi: “Tìm chỗ gần đây ở lại một đêm, được không?”

Chu Hề nhìn trận tuyết lớn như lông ngỗng được ánh đèn xe chiếu sáng ngoài cửa sổ, gật đầu đồng ý.

Tài xế thầm thở phào nhẹ nhõm. Sơn trang và cả khu vực này đều là khu cảnh giới, không kinh doanh đối ngoại. Tài xế làm theo chỉ dẫn của Ninh Diên, tìm khách sạn tốt nhất ở địa phương trên bản đồ. Nhìn trên bản đồ, nơi đó cách sơn trang chưa đến hai mươi cây số, quãng đường không tính là xa. Anh ta gọi điện cho khách sạn trước, xác nhận vẫn còn phòng trống rồi mới từ từ lái xe tới đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhiệt độ bên ngoài quá thấp, điều hòa trong xe tuy đã bật mức lớn nhất nhưng vẫn không tính là ấm. Thêm vào đó, vừa rồi họ còn đội tuyết đi qua một đoạn đường nhỏ, cả người đều đã lạnh đến tê cứng. Xe chạy được một quãng, cơ thể cứng đờ của Chu Hề mới dần thả lỏng.

Cô mím đôi môi không biết là bị gió lạnh thổi khô hay bị điều hòa hong khô, nói: “Em đói rồi.”

Ninh Diên nhìn cô chăm chú mấy giây, khẽ bật cười.

Thế giới bên ngoài cuồng phong bão tuyết, còn họ vừa đánh xong một trận chưa biết thắng thua, vậy mà tất cả những điều đó cũng không ngăn được cô nói: “Em đói rồi.”

Ninh Diên nhớ tới những tuyệt thế cao thủ trong tiểu thuyết võ lâm anh từng đọc hồi nhỏ. Đối mặt với quần hùng tới khiêu chiến, đánh được nửa chừng lại đột nhiên nói: “Các người cứ chơi tiếp đi, tôi về nhà ăn cơm trước.”

Thái độ chẳng hề để tâm này còn khiến kẻ mạnh khâm phục, mê đắm hơn cả dáng vẻ ngạo nghễ coi thường quần hùng.

Ninh Diên giơ tay sờ má cô: “Chúng ta đi ăn cơm.”

**

Tuyết lớn, đường trơn, quãng đường chưa đầy hai mươi cây số mà phải mất hơn một tiếng mới tới nơi.

Chu Hề không hề ngượng ngùng. Khi Ninh Diên hỏi ý cô muốn ở chung một phòng hay tách ra, cô thoải mái đáp: “Một phòng.”

Vào phòng, cất đồ xong, Ninh Diên bảo cô đi tắm trước. Chu Hề cũng không khách sáo, cởi áo khoác rồi đi vào phòng tắm.

Tắm được một nửa, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cửa bên ngoài, đoán chắc là đồ ăn họ đặt trên đường đã được mang tới. Quả nhiên, nửa phút sau, Ninh Diên đứng sát cửa phòng tắm nói: “Chu Hề, mì tới rồi.”

Chu Hề “ừ” một tiếng, nhanh chóng xả sạch người, kéo cửa kính phòng tắm ra, cầm khăn tùy tiện lau tóc mấy cái rồi quấn khăn tắm bước ra ngoài.

Ninh Diên đang cúi mắt xem điện thoại ngẩng đầu lên, nhìn những mảng da thịt lớn lộ ra bên ngoài của cô, dưới ánh sáng như ánh lên một lớp bóng. Nhất thời anh không biết mình nên vui vì cô không coi mình là người ngoài, hay nên buồn vì căn bản cô chẳng coi chuyện này là chuyện gì đáng để tâm.

Chu Hề không để ý tới những suy nghĩ trăm mối ngổn ngang trong lòng anh, xỏ dép lê đi thẳng tới bên bàn, nhìn hai bát mì nóng hổi bốc khói, hỏi: “Sao anh không ăn?”

“Đợi em ăn cùng.” Ánh mắt Ninh Diên dừng trên mái tóc ướt sũng của cô, vừa nói vừa đứng dậy định đi lấy máy sấy tóc, nào ngờ Chu Hề như thể đã lắp radar trong đầu anh, nhanh hơn một bước kéo lấy cánh tay anh.

“Ăn trước đi.” Cô đã cầm đũa lên, vừa trộn mì vừa nói: “Sưởi ấm thế này, lát nữa là khô thôi, mau ăn đi.”

Ninh Diên bất đắc dĩ, đành ngồi xuống ăn mì cùng cô.

Ban đầu, cũng giống như hai lần dùng bữa trước, hai người như thể xung quanh không có ai, ai nấy tự ăn phần của mình. Mãi đến khi ăn được gần nửa bát mì, lúc Chu Hề uống canh, khóe mắt vô tình liếc thấy dáng vẻ anh đang chuyên tâm ăn mì, chẳng hiểu sao lại nảy ra ý muốn nói chuyện với anh.

“Anh ăn cơm đều không nói chuyện à?” cô hỏi.

Ninh Diên có lẽ không ngờ cô sẽ đột nhiên lên tiếng, ngước mắt nhìn cô mấy giây rồi mới gật đầu: “Ừ, quen từ nhỏ rồi.”

“Ăn không nói, ngủ không chuyện trò?” Chu Hề trêu, “Xem ra lễ nghi trên bàn ăn nhà anh rất tốt.”

“Không phải.” Giọng Ninh Diên rất thoải mái, “Hồi nhỏ nhà anh rất nghèo, chẳng có bàn ăn gì cả, thức ăn đều đặt trên ghế đẩu.”

Thấy cô rõ ràng sững ra một thoáng, Ninh Diên cong môi, vậy mà còn giơ tay véo má cô: “Em tưởng anh là công tử nhà giàu à? Hay H tam đại?”

Chu Hề theo bản năng né mặt đi một chút, ánh mắt lại dính chặt trên mặt anh. Cô chưa từng đoán anh xuất thân từ gia đình quyền quý, nhưng xét từ cách nói năng, giáo dưỡng và học thức của anh, ít nhất cũng phải là một gia đình khá giả có truyền thống học hành.

Ninh Diên dường như đoán được suy nghĩ của cô, cười nhạt nói: “Đều là từng chút một rèn luyện sau này mà thành.”

Chu Hề nhìn đôi mắt nhuốm ý cười nhàn nhạt sau tròng kính của anh, thật lòng khen: “Rất giỏi.”

“Không cảm thấy anh giả tạo à?” Ninh Diên hỏi.

Chu Hề cười khẽ: “Ai mà chẳng giả? Ít nhất anh còn giả tự nhiên hơn họ, giả đến mức không để lại dấu vết.”

Ý cười ngày càng đậm nơi đáy mắt Ninh Diên xen lẫn thêm nhiều tình cảm khác. Anh lại thân mật v**t v* má cô.

Hai người tiếp tục cúi đầu ăn mì. Một người không tò mò về quá khứ nghèo đến mức chỉ có thể ngồi xổm ăn cơm của anh, một người cũng không nóng lòng kể với cô mình đã từng bước đi đến ngày hôm nay như thế nào.

Ăn xong, họ gọi nhân viên phục vụ tới dọn bát đũa, sau đó lần lượt vào vệ sinh cá nhân. Một lượt như vậy xong xuôi, đã hơn hai giờ sáng.

Cả hai đều không mang theo quần áo để thay. May mà trong khách sạn có một quầy trưng bày đồ nam của thương hiệu địa phương, Ninh Diên mua hai chiếc áo sơ mi, trong đó một chiếc để Chu Hề mặc làm đồ ngủ.

Chu Hề lên giường trước. Cô nằm xuống chưa được bao lâu, Ninh Diên cũng tắt đèn rồi lên giường.

Tấm nệm bên cạnh lún xuống, một cánh tay mang theo hơi lạnh vươn sang, ôm cô vào lòng.

Mùi sữa tắm, một đậm một nhạt, hòa lẫn vào nhau. Chu Hề áp lòng bàn tay vào hõm eo anh, ngẩng đầu hỏi: “Làm không?”

Ninh Diên nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên eo mình, hôn lên trán cô: “Không làm nổi.”

hết chương 26.

Tác giả:

Thu: Ha ha ha, dự đoán hôm nay sẽ là một ngày tràn ngập bình luận “Ninh tổng không được rồi”.

Ninh tổng: Mẹ tôi đúng là chẳng chừa cho tôi chút thể diện nào. Sau khi trở thành nam chính nhanh nhất Tấn Giang, giờ còn là người có thể lực kém nhất. Tôi đúng là có một bà mẹ ruột mà. Bà không biết nam chính Tấn Giang trung bình một đêm năm lần trở lên hay sao? Mẹ nhà người ta viết con trai sáu múi, thể lực như Thor, còn bà cho tôi một câu “không làm nổi”.

Bà nói xem, bà còn muốn con trai bà sống nữa không?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu