Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 57

Thoạt nhìn chỉ là một câu tuyên bố thân phận đơn giản, nhưng lại tạo ra áp lực tâm lý cho Tề Kỳ đang chuẩn bị làm khó anh.

Bạn trai là của Chu Hề, người ta tâm đầu ý hợp, đôi bên đều có tình cảm với nhau, cô là người ngoài thì lấy tư cách gì mà hỏi quá nhiều? Huống hồ, có thể trở thành bạn trai của Chu Hề cũng chẳng phải chuyện đơn giản.

Cô thầm thở dài trong lòng, tạm thời rút lại hết những câu chất vấn kia, lời ra khỏi miệng lại biến thành: “Bạn trai thì ghê gớm lắm à? Tôi còn là bạn thân của cậu ấy đây.”

Chu Hề bên cạnh khẽ cau mày, ghét bỏ trợn trắng mắt.

Ninh Diên cũng bị Tề Kỳ chọc đến muốn bật cười, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Tôi biết.”

“Anh biết là được. Tôi nói cho anh biết, nếu anh dám đùa giỡn, bắt nạt cậu ấy thì anh chết chắc.” Tề Kỳ buông mấy lời đe dọa chẳng có chút dinh dưỡng nào.

Chu Hề nghe không nổi nữa, đưa tay định giật điện thoại về mắng cô, nhưng lại bị Ninh Diên giữ lại, đồng thời anh còn cho cô một ánh mắt bảo bình tĩnh, đừng nóng vội.

“Chuyện cô nói sẽ không xảy ra. Đồng thời, tôi tin cũng chẳng ai có bản lĩnh đó.” Ninh Diên chân thành nói, “Nhưng tôi rất vui vì cô bảo vệ cô ấy như vậy.”

Tề Kỳ “xì” một tiếng, tuyên bố đợi mình đến sân bóng rồi còn phải tính sổ cũ với anh.

“Được.” Ninh Diên đáp rất sảng khoái.

Tề Kỳ cũng không nói thêm nữa, chỉ bảo Chu Hề gặp mặt rồi nói tiếp, sau đó cúp điện thoại.

**

Bị làm ồn một trận như vậy, Chu Hề hoàn toàn hết buồn ngủ. Ninh Diên nhân lúc này kể cho cô nghe về mấy người anh em lát nữa sẽ gặp.

“Người đàn ông vừa rồi nói oang oang nhất trong điện thoại là Trang Nhân Quang, em chắc biết chứ?” Ninh Diên hỏi.

Chu Hề ném cho anh một ánh mắt như thể anh đang hỏi thừa. Trang Nhân Quang, chủ tịch Tập đoàn Thắng Đạt — doanh nghiệp tư nhân nằm trong top mười toàn quốc, sở hữu khối tài sản hơn chục tỷ. Với thân phận của Ninh Diên, trong vòng bạn bè có nhân vật như vậy cũng chẳng hiếm lạ. Nhưng nghe giọng điệu của những người trong điện thoại, quan hệ giữa Ninh Diên và họ hẳn không chỉ là quen biết sơ sơ.

Quả nhiên, Ninh Diên nói tiếp: “Ngoài anh ấy ra còn có Trần Mặc, Tông Chính, Chung Tuấn Vĩ, cộng thêm Kiều Bách. Bọn anh có một nhóm nhỏ, đều là anh em rất thân thiết.”

Trong đầu Chu Hề đã nhanh chóng đối chiếu ra thân phận của những người này, cô nhướng mày nhìn anh: “Anh gom hết những doanh nhân tư nhân xuất sắc trên cả nước lại một chỗ đấy à?”

“Làm gì khoa trương đến thế?” Ninh Diên cười, kể về cơ duyên quen biết giữa mình và họ: “Bọn anh quen nhau hơn mười năm rồi. Hồi đó bọn họ còn chưa thành ‘doanh nhân’, cùng lắm chỉ được xem là mấy ông chủ nhỏ.”

Nói đến giao tình giữa anh và họ thì phải ngược dòng về mười năm trước, khi Ninh Diên vừa mang theo hai quỹ mẹ bí ẩn trở về nước thành lập KR.

Khi ấy, ngân hàng đầu tư trong nước chỉ có hai loại: một là những tổ chức mang danh hiệu nhà nước, có ZF chống lưng; hai là những ngân hàng đầu tư nước ngoài tầm cỡ thế giới có nền tảng toàn cầu. KR không có bối cảnh, cũng chẳng có chỗ dựa, lại còn phải chịu đủ loại ràng buộc về giám sát quản lý và hạn chế chính sách, ba bề thọ địch, dường như hoàn toàn không có đường ra.

Thế nhưng, điều khiến người ta bất ngờ là ngay từ đầu Ninh Diên đã không tranh giành những dự án tốt và nguồn lực chất lượng được cả ngành công nhận, mà lại hướng mắt về phía các doanh nghiệp tư nhân.

“KR bỏ tiền tài trợ cho Hiệp hội Liên hiệp Thương mại tổ chức Diễn đàn Doanh nghiệp Tư nhân, chuyên mời các doanh nghiệp tư nhân ở các địa phương có giá trị sản lượng trên 20 triệu.” Ninh Diên giới thiệu, “Mấy người bọn họ chính là khách mời của Diễn đàn Doanh nghiệp Tư nhân lần đầu tiên.”

Thấy đầu mày Chu Hề khẽ nhướng lên, Ninh Diên lập tức đoán được thắc mắc của cô, bèn bổ sung một câu: “Tông Chính là em vợ của Trần Mặc, còn Kiều Bách là do anh dẫn vào nhóm.”

Như vậy mới hợp lý. Tông Chính là người thừa kế của Tập đoàn Phúc Cảng, nếu Chu Hề nhớ không nhầm thì tuổi tác cũng xấp xỉ cô, mười năm trước hẳn vẫn còn đang học đại học.

Ninh Diên nói tiếp: “Khi đó, ngoài Thắng Đạt có quy mô lớn hơn một chút, công ty của lão Trần và lão Chung đều không lớn. Nhưng gan bọn họ đủ lớn, dám giao tiền cho anh đem đi xoay xở.”

LP đầu tiên Ninh Diên giành được ở trong nước chính là Thắng Đạt, 30 triệu nhân dân tệ, vốn là số tiền Trang Nhân Quang chuẩn bị dùng để mua đất xây nhà xưởng mới.

Một năm kể từ khi về nước, Chu Hề đã hiểu rất rõ các doanh nhân Trung Quốc yêu đất đai và bất động sản đến mức nào. Bất kể doanh nghiệp lớn hay nhỏ, hễ có chút tiền nhàn rỗi, suy nghĩ đầu tiên đều là mua đất, xây cao ốc. Trang Nhân Quang có thể từ mười năm trước đã giao một khoản tiền lớn như vậy cho Ninh Diên chơi trò vốn liếng, một mặt chứng tỏ anh có gan dạ và quyết đoán hơn người, mặt khác cũng cho thấy Ninh Diên đã khiến anh hoàn toàn tin phục.

“Anh hứa với anh ấy tỷ suất lợi nhuận bao nhiêu?” Chu Hề tò mò.

“55%.”

“Cuối cùng thì sao?”

“500%.”

Một vốn vạn lời. Chu Hề chợt nhớ ra: “Khu chung cư anh ở hình như cũng do Thắng Đạt tham gia phát triển nhỉ?”

“Đúng, căn nhà đó là lão Trang tặng anh.”

Chẳng trách, ngoài việc cảm ơn Ninh Diên đã giúp mình kiếm tiền, trong đó còn có cả phần tình nghĩa này.

“Lão Trang đưa tiền cho anh, còn công ty của lão Trần và lão Chung là một trong những doanh nghiệp đầu tiên được KR đầu tư, hiện giờ cũng là những LP quan trọng của bọn anh.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hai doanh nghiệp này đều đã lần lượt niêm yết từ bốn, năm năm trước, quy mô tài sản và vị thế trong ngành đều vượt xa những doanh nghiệp khác. Khi KR thoái vốn, hẳn đã kiếm được một khoản lớn, sau đó lại thuận lợi biến hai doanh nghiệp thành nhà đầu tư rót vốn cho mình. Thương vụ này có thể nói là kiếm được đầy bồn đầy bát.

“Quen nhau lâu, lại hợp tính, thế là thành anh em thân thiết.” Ninh Diên tổng kết ngắn gọn.

Trong lúc trò chuyện, xe đã đến cổng khu nghỉ dưỡng. Quản gia khách sạn đã sớm lái xe điện tới đón hai người vào trong.

Đang giữa mùa đông rét đậm, cây cỏ đều héo úa, nhưng xe vừa chạy vào khuôn viên chưa bao lâu, từng mảng cỏ xanh rộng lớn bỗng hiện ra trước mắt. Cỏ xanh mướt như thảm, nào còn chút dáng vẻ nào của mùa đông, chỉ còn lại mùi tiền.

Quản gia làm theo chỉ dẫn, lái xe đến trước cửa câu lạc bộ. Sau khi xuống xe, Ninh Diên dẫn Chu Hề đi thay đồ chơi golf trước, rồi giúp cô chọn gậy và trang bị vừa tay. Vừa giúp cô đeo găng tay, anh vừa nói: “Lát nữa bọn họ biết quan hệ của hai đứa mình, có lẽ sẽ làm ầm lên một trận.” TruyenLau

“Sao? Sợ em bị bắt nạt à?” Chu Hề cười hỏi ngược lại.

“Bọn họ chưa có bản lĩnh đó.” Ninh Diên chẳng buồn ngẩng đầu lên mà nói.

Với bản lĩnh của Chu Hề, mấy người kia không bị cô bắt nạt đến phát khóc đã là nhờ nữ vương cô đây khai ân rồi.

Sau khi kiểm tra kỹ trang bị và đồ bảo hộ, Ninh Diên chỉnh lại mũ cho cô, rồi nắm tay cô bước ra khỏi phòng thay đồ.

Xe golf chở hai người chậm rãi chạy về phía đồi cỏ. Từ đằng xa, Chu Hề đã nhìn thấy mấy chấm nhỏ đang di chuyển.

Bên kia, Kiều Bách tinh mắt cũng nhìn thấy họ, nhưng vì khoảng cách quá xa nên chỉ lờ mờ thấy có hai người ngồi ở hàng ghế sau xe. Nhìn màu quần áo thì người còn lại hẳn là con gái.

“Không phải chứ, A Diên thật sự dẫn theo một cô gái đến à?” Anh khó tin nói.

Những người còn lại vội dừng động tác, đồng loạt nhìn về phía chiếc xe golf đang chậm rãi chạy tới. Người đàn ông trung niên bên cạnh Kiều Bách phản ứng nhanh nhất, hỏi caddie lấy ống nhòm, nhìn kỹ một hồi rồi hưng phấn hét lên: “Đúng là phụ nữ thật, nhưng nhìn không giống em gái nhỏ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Đưa tôi, đưa tôi.” Một người khác giật lấy ống nhòm của anh, đưa lên mắt nhìn rồi hô: “Còn là người đẹp nữa.”

Kiều Bách không tranh với họ, quay sang hỏi caddie lấy thêm một chiếc. Anh chỉnh tiêu cự nhìn thử, lập tức kinh ngạc: “Sao lại là cô ấy?”

“Ai? Ai? Cậu quen à?”

“Quen, Chu Hề, CEO của Hồng Thăng.” Kiều Bách lập tức hiểu ra, “Tôi biết rồi, không phải em gái, mà là đối tác?”

“Đối tác gì?”

Vì đều không phải người ngoài, Kiều Bách bèn kể sơ qua chuyện hai người này liên minh để giành LP của Quỹ An sinh. Những người còn lại nghe xong đều lộ vẻ thất vọng: “Xì, tôi còn tưởng cây vạn tuế ngàn năm cuối cùng cũng nở hoa, hóa ra phụ nữ bên cạnh cậu ấy, ngoài khách hàng thì chỉ có đối tác.”

“Còn có cấp dưới nữa.” Có người bổ sung.

Biết màn kịch hay đã đổ bể, mấy người đàn ông cụt hứng trả ống nhòm cho nhân viên sân golf, chống gậy đứng nguyên tại chỗ chờ hai người tới, đương nhiên vẫn không quên tiếp tục nhắc đi nhắc lại chuyện cuộc sống độc thân nhạt nhẽo, chẳng chút thú vị của Ninh Diên.

Bên kia, xe golf đã chạy đến điểm xuống xe gần nhất. Ninh Diên hờ tay đỡ Chu Hề xuống xe, sau đó nắm chặt tay cô, nghiêng đầu mỉm cười với cô.

Lòng bàn tay hai người áp vào nhau, Chu Hề xòe những ngón tay, luồn qua kẽ tay anh, mười ngón đan chặt.

Nụ cười của Ninh Diên càng sâu hơn, anh hơi siết tay cô, sải bước đi tới.

“Không đúng!” Trang Nhân Quang đang trò chuyện rôm rả bên kia là người đầu tiên phát hiện có vấn đề, anh huých vai Kiều Bách: “Đối tác gì mà còn nắm tay nhau thế kia?”

Không chỉ nắm tay, vẻ mặt của hai người cũng rõ ràng là một đôi tình nhân.

Đầu óc Kiều Bách thoáng khựng lại, ngay sau đó chợt hiểu ra. Hai người này đúng là ngoài sáng một kiểu, trong tối một kiểu, âm thầm qua lại với nhau sau lưng mọi người.

Không cho anh quá nhiều thời gian để càm ràm, Chu Hề và Ninh Diên đã đi tới trước mặt họ.

Chu Hề mỉm cười với mấy người đàn ông, thoải mái chào hỏi: “Chào mọi người.”

“Để tôi giới thiệu.” Ninh Diên mỉm cười tiếp lời, “Chu Hề, bạn gái tôi.”

Mấy người đàn ông không hẹn mà cùng liếc xéo anh một cái, trên mặt như viết rõ: Anh em à, bọn tôi có mù đâu!

Trang Nhân Quang lớn tuổi nhất, lúc này cũng ra dáng người anh cả. Không đợi Ninh Diên giới thiệu, anh đã cười tủm tỉm nói: “Chào em dâu, anh là Trang Nhân Quang, lớn hơn Ninh Diên vài tuổi. Nếu em không ngại thì có thể theo A Diên gọi anh là anh cả, hoặc gọi anh là lão Trang cũng được.”

Chu Hề cười, đáp một tiếng: “Được.”

Trang Nhân Quang mở đầu, Trần Mặc, lão Chung và Tông Chính cũng lần lượt tự giới thiệu. Cuối cùng đến Kiều Bách, anh cố tình ra vẻ thâm trầm: “Tôi thì không cần giới thiệu nữa nhỉ, em dâu!”

Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “em dâu”, vốn định trêu Chu Hề, nào ngờ cô lại nghiêm túc tiếp lời: “Vẫn nên giới thiệu một chút đi, dù sao trước đây tôi chỉ quen Kiều tổng thôi.”

Một câu đùa đã hoàn hảo ném ngược quả bóng về phía anh.

Những người còn lại thấy Kiều Bách bị chặn họng đều bật cười, vỗ vai anh: “Còn không mau giới thiệu bản thân với em dâu đi.”

Kiều Bách hết cách, đành ngoan ngoãn tự giới thiệu: “Em dâu, tôi là Kiều Bách, một trong những anh em thân thiết của A Diên.”

“Chào anh.” Chu Hề mỉm cười đáp lại.

Sau một màn “nhận người nhà”, mọi người đứng tại chỗ trò chuyện vài câu. Tuy ai nấy đều đầy bụng tò mò, nhưng dù sao cũng là một đám đàn ông, không tiện trực tiếp hóng chuyện, bèn chuẩn bị tiếp tục chơi golf.

Trần Mặc bị thương ở eo, không dám vận động quá mạnh, mà tính thêm Chu Hề vào vừa đúng sáu người, Trang Nhân Quang bèn đề nghị chia đội chơi một ván.

“Tôi không biết chơi lắm.” Chu Hề nói.

“Thế càng hay, cô với A Diên một đội, kéo chân sau cậu ấy một chút.” Lão Chung cười nói, “Không thì lần nào bọn tôi cũng thua cậu ấy.”

Mấy người còn lại vừa rồi đã thấy Chu Hề vung gậy, nhìn tư thế và động tác của cô thì đúng là không biết chơi thật, chứ không phải giả yếu để đánh lừa người khác, vì vậy đều ra sức đòi chia đội cược một ván.

Tiền cược cũng không lớn, Chu Hề chẳng để tâm mà đồng ý, đã chuẩn bị sẵn tinh thần mất tiền. Ai ngờ Ninh Diên lại ghé sát tai cô nói: “Yên tâm, anh sẽ không để em thua.”

“Thua cũng không sao.”

Cô đã quan sát qua, tuy kỹ thuật của anh là tốt nhất trong số những người ở đây, nhưng Tông Chính và lão Chung đều chơi khá giỏi, đặc biệt là lão Chung bắt cặp với Kiều Bách, cảm giác thực lực còn nhỉnh hơn đội họ một bậc.

Ninh Diên biết cô đang nghĩ gì, cười hỏi: “Không có lòng tin vào anh à?”

“Em nhìn vào tình hình cơ bản.” Chu Hề bực mình đáp.

“Vậy hai đứa mình cũng cược một ván nhé, cược xem chúng ta có thắng được không?”

Chu Hề nhướng mày: “Được thôi, cược gì?”

Ninh Diên suy nghĩ một lát rồi nói: “Tạm thời anh chưa nghĩ ra, thắng em rồi anh sẽ nói.”

Chu Hề “hừ” một tiếng: “Anh cứ chờ trao phần thưởng cho em đi.”

“Anh có linh cảm là em sẽ trao phần thưởng cho anh.” Ninh Diên cố tình nói ngược lại, còn nhắc nhở cô: “Nói trước ba điều, phải có tinh thần thi đấu. Em là đồng đội của anh, không được cố ý phá.”

Chu Hề ném cho anh một ánh mắt khinh bỉ: “Anh yên tâm, em nhất định sẽ dốc hết sức, để anh thua tâm phục khẩu phục.”

Thấy hai người vẫn đứng nguyên tại chỗ liếc mắt đưa tình, lão Chung đang nhớ nhung ván cược không nhịn được quay đầu gọi: “Hai người nhanh lên coi, trời sắp tối rồi. Có lời riêng tư gì thì đánh xong về phòng đóng cửa lại rồi hẵng nói.”

Ninh Diên phất tay, kéo Chu Hề đi theo.

Thời gian không còn nhiều, bọn họ quyết định dùng cách đơn giản thẳng thừng nhất là dựa vào số bóng vào lỗ để phân thắng thua. Mỗi đội 100 quả, trên cùng một khu green, đánh vào lỗ quy định. Sáu người luân phiên vung gậy, mỗi người mỗi lượt đánh liên tiếp 10 quả, cuối cùng đội nào vào nhiều bóng hơn sẽ thắng.

Trận đấu bắt đầu, lão Chung phát bóng trước…

Qua mấy lượt, Chu Hề đã hiểu tại sao mọi người đều muốn thắng Ninh Diên — người này ổn định đến mức khiến người ta chỉ muốn đấm cho một trận, 50 quả bóng mà lại vào lỗ hết cả 50.

Kỹ thuật chơi golf của Chu Hề kém nhất trong sáu người, nhưng trong xương lại có một sự hiếu thắng không chịu thua. Càng đấu về sau, cô lại quên béng mất ván cược riêng giữa mình và Ninh Diên, trong đầu chỉ chăm chăm muốn đánh bóng vào lỗ. Có một lượt đánh không tốt, cô còn tranh thủ lúc người khác thi đấu, kéo Ninh Diên lại bắt anh dạy ngay tại chỗ.

“Trước khi đánh bóng phải tính đến hướng gió, tốc độ gió. Ngoài ra, vì mặt đất có độ dốc nên gậy, vạch ngắm và mắt không nằm trên một đường thẳng, mà phải tạo thành một độ cong nhất định, giống như thế này…” Ninh Diên vòng tay từ phía sau cô, phủ lên bàn tay đang cầm gậy của cô, giọng nói vang bên tai: “Hạ eo xuống thêm một chút, mắt nhìn vào vạch ngắm…”

Anh hơi dùng sức, lồng ngực áp sát vào lưng cô, thuận thế khiến cô khom người xuống, sau đó nắm tay cô, dùng sức vung gậy. “Bộp” một tiếng… quả bóng bị đánh bay đi, vạch nên một đường cong đẹp mắt giữa không trung, không lệch chút nào, rơi thẳng vào lỗ.

“Vào rồi!” Chu Hề vui vẻ reo lên.

Ninh Diên cũng bị nụ cười của cô lây nhiễm, không kìm được nghiêng đầu ghé tới, hôn lên gò má ửng hồng của cô một cái.

Cảnh tượng này rơi vào mắt mấy người đang đứng xem bên kia, lập tức kéo theo một tràng huýt sáo trêu chọc…

Lão Chung khoa trương che mắt, tiếc nuối thở dài: “Đàn ông lớn tuổi mà yêu đương quả nhiên giống như nhà cũ bén lửa, hết cứu.”

May mà Chu Hề không hề ngượng ngùng, hơn nữa toàn bộ tâm trí đều đặt vào chuyện thắng trận. Cô thông minh, lại biết suy một ra ba, mấy lượt sau càng đánh càng tốt, rất nhanh đã đuổi kịp số điểm bị bỏ lại trước đó. Ngược lại, Ninh Diên mấy lượt sau chỉ phát huy bình thường, nhưng nhờ biểu hiện xuất sắc của Chu Hề, đến lượt áp chót, hai người đã sớm chắc chắn giành chiến thắng.

Hai đội còn lại đã cược thì chịu thua, ngoan ngoãn móc tiền ra, nhưng người nào người nấy vẫn không quên châm chọc Ninh Diên: “Không có em dâu thì cậu căn bản chẳng thắng nổi”, “Hoàn toàn nhờ em dâu người ta phát huy vượt xa bình thường”, “Có bạn gái đúng là tốt thật, có thể ăn cơm mềm”…

Ninh Diên nhận hết không sót một lời, rồi chuyển toàn bộ số tiền thắng được cho Chu Hề, cười khen: “Đánh không tệ, hoàn toàn nhờ em mới thắng được. Vậy bây giờ anh phải bắt đầu nghĩ xem…”

Anh cố ý ngừng lại, đáy mắt tràn đầy ý cười ranh mãnh, hạ thấp giọng nói: “Nên đòi em phần thưởng gì.”

Chu Hề chỉ mải lo thắng trận lúc này mới sực nhớ ra ván cược giữa mình và anh. Nhưng cô trước giờ không phải người thua không nổi, bèn hất cằm: “Nghĩ cho kỹ đi, chỉ giới hạn trong tối nay, quá giờ không chờ.”

**

Đánh xong một trận, trời đã tối. Cả nhóm ngồi xe về phòng tắm rửa thay quần áo, chuẩn bị lát nữa ra ngoài ăn cơm.

Chu Hề toát mồ hôi khắp người, vừa vào phòng đã tháo dây buộc tóc, đi thẳng vào phòng tắm. Vừa gội đầu xong, cô quay người liền thấy Ninh Diên bước vào.

Cửa kính phòng tắm vòi sen bị kéo ra. Giữa làn hơi nước mờ mịt, anh để chân trần giẫm lên nền đá cẩm thạch, đôi mắt không đeo kính vừa đen vừa sáng.

Chu Hề giơ vòi sen cầm tay lên, xịt nước vào mặt anh: “Làm gì đấy?”

Ninh Diên không né cũng không tránh, từng bước tiến lên, giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô, kéo lên cao, ép cả tay lẫn vòi sen lên tường, nói: “Hề Hề, anh nghĩ ra muốn phần thưởng gì rồi.”

hết chương 57.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu