Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 96

Kế hoạch ngủ riêng sau khi thực hiện được vỏn vẹn bốn tiếng đã chính thức tuyên bố thất bại.

Tối hôm sau, Chu Hề đã ngủ trong phòng ngủ chính. Có điều, Ninh Diên sau một lần bị cảnh cáo đã yên phận hơn nhiều, thân mật cũng chỉ giới hạn ở nắm tay, ôm nhau và hôn ở mức vừa phải.

Ở nhà hai ngày, sáng thứ Hai, Chu Hề đi cùng anh đến bệnh viện thay thuốc và tái khám.

Trên xe, Ninh Diên nắm tay cô nói: “Lát nữa thay thuốc xong, em không cần về nhà cùng anh đâu, anh đưa em đến công ty trước.”

Từ một ngày trước ca phẫu thuật cho đến tận bây giờ, khoảng thời gian này Chu Hề vẫn luôn ở bên anh. Tuy công việc không bị chậm trễ, nhưng làm gì cũng bất tiện hơn rất nhiều, còn khiến Chương Mục Chi phải chạy đi chạy lại. Cơ thể anh hồi phục rất nhanh, ngoài vết mổ vẫn cần cách ngày thay thuốc một lần, những sinh hoạt cơ bản anh đã hoàn toàn có thể tự lo liệu, không cần cô tiếp tục ở nhà bên anh nữa.

Thật ra Chu Hề cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhưng vẫn nói: “Đợi kiểm tra xong rồi tính.”

Ninh Diên gật đầu, kể với cô một vài kế hoạch và sắp xếp trong hai ngày tới. Đang nói chuyện thì xe đã đến bệnh viện.

Nào ngờ, thanh chắn cảm ứng ở lối vào lại không nâng lên.

Tài xế hạ cửa kính, nói với bảo vệ chạy tới: “Chú ơi, mở cửa giúp với, chúng tôi vào khám bệnh.”

“Không mở được.” Bảo vệ chỉ vào thanh chắn không nhúc nhích, nói: “Cảm biến hỏng rồi, không nâng lên được.”

“Mở thủ công thì sao?”

“Cũng không được, điều khiển từ xa cũng mất tác dụng rồi. Người bên sửa chữa nói có thể chip bên trong bị hỏng, phải tháo ra sửa.”

Bảo vệ thò đầu nhìn Ninh Diên và Chu Hề ngồi ở hàng ghế sau, lịch sự hỏi: “Đi bộ được không? Nếu đi được thì xuống xe đi bộ vào, còn nếu không thì có thể gọi điện bảo bên trong mang xe lăn hoặc cáng ra.”

Tài xế còn định nói gì đó thì bị Ninh Diên ngăn lại: “Không sao, có mấy bước thôi, chúng ta đi bộ vào đi.”

Từ đây đến cửa bệnh viện rất gần, đi bộ một lát là tới.

Nghe vậy, tài xế không nói thêm nữa, vội xuống xe mở cửa cho hai người, đồng thời nói: “Ninh tổng, hai người xong thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đây đón.”

Ninh Diên gật đầu, nắm tay Chu Hề đi vào trong.

Đây là bệnh viện tư nhân, sáng sớm rất ít người, khuôn viên bệnh viện im ắng. Bỗng nhiên, một tiếng động cơ ô tô khởi động gầm lên phá tan sự yên tĩnh.

Chu Hề và Ninh Diên cùng nhìn về phía phát ra âm thanh, phát hiện đó là một chiếc Audi màu đen đang đỗ ở chỗ đậu xe trong khuôn viên.

Hai người nhìn một cái rồi tiếp tục đi về phía trước, nhưng kỳ lạ là sau khi khởi động, chiếc xe kia lại mãi không chạy đi, vẫn đỗ nguyên tại chỗ, chỉ có tiếng động cơ không ngừng gầm vang.

Trong lòng Chu Hề dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Cô không nhịn được quay đầu nhìn lại. Vì khoảng cách đã gần hơn, lần này qua kính chắn gió, cô nhìn thấy người ngồi ở ghế lái là một người đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai cùng màu.

Người đàn ông dùng tay trái nắm vô lăng, hơi cúi đầu nhìn chằm chằm thứ đang cầm trong tay phải.

Bỗng nhiên, người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía hai người.

Ánh mắt Chu Hề chạm phải ánh mắt hắn, tim cô đột ngột thắt lại, cả đại não lẫn cơ thể đồng thời nhận được tín hiệu bất an và nguy hiểm.

Cô lập tức túm lấy Ninh Diên, định bảo anh nhìn chiếc xe kia, nào ngờ còn chưa kịp mở miệng, chiếc xe vốn đứng im bất động bỗng lao thẳng về phía họ như tên lửa.

Cơ thể Chu Hề run lên, cô túm chặt cánh tay Ninh Diên, hét lớn: “Chạy!”

Ninh Diên đã chú ý đến chiếc xe kia ngay từ lúc Chu Hề quay đầu lại. Lúc này thấy nó tăng hết mã lực lao tới, anh lập tức phán đoán chạy cũng không kịp nữa. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh đột ngột kéo Chu Hề vào lòng, ôm chặt lấy cô rồi dùng sức nhảy sang bồn hoa cao lưng chừng ở bên trái.

Chu Hề đang chạy về phía trước để thoát thân chỉ cảm thấy cánh tay bị siết lại, trước mắt tối sầm, cơ thể nghiêng đi, cả người đã bay lên rồi lăn vào bụi cây thấp đầy cành nhánh.

Khi tiếp đất, Ninh Diên dùng cánh tay bảo vệ đầu cô. Sau đó, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để phản ứng, anh lại ôm cô lăn một vòng trên mặt đất, che chắn cô kín mít dưới thân mình.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Chu Hề thậm chí còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng vỡ vụn khi chiếc xe đâm vào bồn hoa.

Bồn hoa ấy chỉ cách họ chưa đầy hai mét. Chu Hề cảm nhận nhịp tim truyền xuống từ phía trên, đột ngột túm chặt lấy cánh tay Ninh Diên, nước mắt trào ra.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng phanh xe chói tai xé toạc không trung. Chiếc xe đã lao lên bồn hoa vậy mà lại dừng khựng vào đúng giây cuối cùng.

Quán tính cực lớn vẫn đẩy chiếc xe tiếp tục lao về phía trước, may mà có những bụi cây thấp dày đặc cản bớt lực, cuối cùng chiếc xe mắc kẹt trong bụi cây.

Ninh Diên phản ứng rất nhanh. Nhận ra xe đã dừng lại, anh lập tức kéo Chu Hề đứng dậy, dẫn cô nhanh chóng xuyên qua bụi cây, chạy về hướng ngược với đầu xe…

Hai người vừa nhảy qua bồn hoa đã nhìn thấy mấy bảo vệ cùng tài xế của Ninh Diên đang chạy như bay về phía họ.

Chiếc xe kia vẫn mắc kẹt tại chỗ không nhúc nhích, nhưng Ninh Diên không dám lơ là chút nào, cứ kéo Chu Hề chạy thục mạng về phía sảnh khám bệnh.

Mấy bảo vệ và tài xế đã đuổi kịp, cầm dùi cui đồng loạt xông lên khống chế người đàn ông gây án.

Xác nhận cuối cùng cũng an toàn, Ninh Diên mới từ từ dừng bước, quay đầu nhìn chiếc xe đang bị nhóm bảo vệ vây quanh, rồi kéo Chu Hề vào lòng, vỗ lưng cô trấn an, nhẹ nhõm nói: “Không sao rồi, không sao rồi, đừng sợ.”

Chu Hề tựa trong lòng anh, vẫn chưa hoàn hồn, tay túm lấy áo phao của anh, nhưng vừa chạm vào đã thấy ướt sũng.

Lòng cô chùng xuống, cô giơ tay lên, nhìn qua vai anh, cả bàn tay đỏ lòm máu. Website TruyenLau.com

Chu Hề lập tức đẩy anh ra, ánh mắt nhìn xuống, chợt thấy phần eo bên phải của chiếc áo phao đen trên người anh đã ướt đẫm từ lâu, trên quần cũng lấm tấm những vệt máu.

Chu Hề cố nén cảm giác cay xè nơi khóe mắt, nhanh chóng bình tĩnh lại, nói với tài xế đang thở hổn hển chạy tới: “Vào gọi bác sĩ đi, nói là vết mổ bị va đập rách ra, đang chảy máu.”

Tài xế vừa nhìn thấy vết máu trên quần Ninh Diên liền biến sắc. May mà Chu Hề chỉ dẫn rõ ràng nên anh ta mới không luống cuống, đáp một tiếng rồi co chân chạy thẳng vào sảnh khám bệnh.

Chu Hề thì lập tức đỡ lấy cánh tay trái của Ninh Diên, hơi thở bất ổn nói: “Ngồi xuống trước đã.”

“Anh không…”

“Im miệng.” Chu Hề quát khẽ một tiếng, kéo anh ngồi thẳng xuống đất, rồi nhìn gương mặt tái xanh của anh, giọng hơi run: “Là vết mổ? Hay bị thương chỗ khác?”

“Vết mổ.” Ninh Diên trở tay nắm lấy tay cô, siết mạnh mấy cái, “Không sao đâu, chắc là chỉ bục chỉ thôi.”

Chu Hề nhìn anh không chớp mắt, không nói gì, nhưng vành mắt lại cay xè đến khó chịu. TruyenLau.com

“Thật sự không sao.” Ninh Diên dịu giọng nói, “Anh không lừa em.”

Cảm giác cay xót nơi đáy mắt đã lên đến cực điểm, Chu Hề đột ngột cúi đầu, một giọt nước mắt tí tách rơi xuống quần.

Lòng Ninh Diên chua xót, anh kéo cô vào lòng: “Đừng khóc, sẽ không sao đâu.”

Chu Hề ôm chặt lấy lưng anh, nghẹn ngào bật ra một tiếng: “Ừm.”

Không biết là tài xế hành động nhanh, hay phía bệnh viện đã biết chuyện xảy ra bên ngoài, chưa đầy hai phút sau, một nhóm bác sĩ y tá đã xách hộp cấp cứu chạy ra.

Chu Hề vội buông Ninh Diên ra, đứng dậy tránh sang một bên để tiện cho bác sĩ khám chữa.

Bác sĩ nam dẫn đầu đưa tay cởi áo khoác ngoài của Ninh Diên, chiếc áo len cashmere màu be bên trong đã thấm đỏ một mảng lớn lập tức hiện ra trước mắt mọi người.

Tài xế khẽ “a” một tiếng, ngay cả cô y tá đứng bên cạnh cũng hít ngược một hơi.

Chu Hề mím chặt môi, siết mạnh nắm tay, nhìn bác sĩ nam vén chiếc áo len cashmere nhuốm đầy máu lên, rồi tháo đai bụng và lớp gạc ra.

Vết mổ vốn đã khép miệng lúc này lại như một cái miệng đầy máu bị xé toạc, máu không ngừng tuôn ra ngoài. TruyenLau.com

Sắc mặt bác sĩ nam đột nhiên thay đổi, anh ta lập tức chộp lấy gạc ấn lên chỗ đang chảy máu, rồi hét về phía đám đông: “Đưa vào phòng mổ, bên trong bị rách rồi.”

Theo câu nói ấy, đội ngũ y bác sĩ lập tức tất bật. Họ nhanh nhẹn chuyển Ninh Diên lên giường bệnh, sau đó vừa chạy vừa đẩy anh vào trong.

Chu Hề rất muốn biết “bên trong” là chỗ nào? Là vị trí cắt bỏ khối u trên thùy phổi? Hay là mạch máu, hay một cơ quan nào khác… Nhưng cô không hỏi lấy một câu, chỉ cắn chặt môi dưới, chạy theo sau đội ngũ y bác sĩ.

Các bác sĩ kéo giường vào thang máy chuyên dụng dành cho cấp cứu, Chu Hề chen vào, nói: “Tôi là người nhà của anh ấy.”

Bác sĩ nam gật đầu, để cô cùng lên lầu.

Chu Hề nhanh chóng bước đến bên giường mổ, nắm lấy tay Ninh Diên, khẽ nói: “Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Những lời vài phút trước anh dùng để an ủi cô, giờ đến lượt cô nói lại với anh.

Có lẽ vì mất quá nhiều máu, cũng có thể vì vừa rồi vận động quá mạnh, hoặc đơn giản chỉ là quá đau, Ninh Diên yếu ớt chớp mắt.

Thang máy rất nhanh đã tới nơi. Bên ngoài phòng mổ, Leo đã chờ sẵn ở cửa, vừa nhìn thấy Chu Hề liền không khỏi cao giọng hỏi: “Thật sự là Ninh sao?”

Vừa rồi, anh nhận được điện thoại từ khoa cấp cứu, nói rằng một bệnh nhân trước đây từng phẫu thuật ở đây gặp sự cố. Khi ấy lòng anh đã đánh thót một cái, chỉ cầu mong người đó tuyệt đối đừng là Ninh Diên, ai ngờ…

Giường mổ được đẩy hẳn ra ngoài, bác sĩ nam lúc trước tham gia cấp cứu vừa đi vừa báo cáo tình hình với Leo: “Vết mổ bên ngoài bị rách, chảy máu rất nghiêm trọng, máu tuôn thành dòng. Bước đầu phán đoán vết thương trên thùy phổi đã bị xé rách, dẫn đến xuất huyết ở phổi hoặc động mạch phổi.”

Sắc mặt Leo lập tức thay đổi. Anh thậm chí không kịp giải thích thêm với Chu Hề, đã cùng bác sĩ nam trẻ tuổi kia, mỗi người giữ một bên thành giường, chạy thẳng vào phòng mổ.

Ông trời thật biết trêu ngươi. Cách đúng một tuần, Chu Hề lại một lần nữa đứng bên ngoài phòng mổ, ngẩn người nhìn màn hình LED màu đỏ đã sáng lên.

Tài xế không chen được vào thang máy nên chạy thẳng cầu thang bộ lên. Nhìn thấy Chu Hề đứng một mình, rồi lại nhìn cánh cửa phòng mổ đóng chặt, anh ta liền hiểu ra đáp án.

Anh ta nuốt khan, khô khốc nói với Chu Hề: “Cô Chu, cô đừng lo, Ninh tổng sẽ không sao đâu.”

Chu Hề không nói gì, vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm về phía trước.

Tài xế l**m môi dưới, đang không biết nên an ủi thế nào thì nghe Chu Hề hỏi: “Điện thoại của anh có ở đây không?”

“Có, có.” Tài xế vội vàng đáp.

Chu Hề nói: “Gọi cho Ngô Ứng, tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.”

Tài xế đáp được, lập tức lấy điện thoại từ túi quần ra, gọi cho Ngô Ứng rồi đưa ngay cho Chu Hề.

Chu Hề áp điện thoại bên tai. Sau hai tiếng tút, giọng Ngô Ứng truyền ra từ ống nghe: “Lão Hoàng?”

“Là tôi, Chu Hề.” Giọng Chu Hề lạnh lẽo, “Hơn mười phút trước, có người định lái xe đâm tôi và Ninh Diên ở bệnh viện…”

Cô kể lại toàn bộ sự việc một cách ngắn gọn, rồi nói: “Ninh Diên vẫn đang phẫu thuật, anh báo cho Trang tổng, nhờ ông ấy sắp xếp vài người đến bệnh viện.”

Ngô Ứng bình tĩnh đáp: “Được, tôi qua ngay.”

Trong lúc Chu Hề gọi điện, tài xế chạy xuống dưới tìm lại túi xách cho cô, tiện thể báo rằng người lái xe đâm họ đã bị nhóm bảo vệ khống chế, hiện cảnh sát đang trên đường tới.

“Anh ta có khai tại sao lại muốn đâm chúng tôi không?” Chu Hề hỏi.

“Không, anh ta không chịu nói gì cả.” Tài xế tức tối nói, “Nhưng chắc chắn là có người sai khiến, nếu không thì vô duyên vô cớ sao lại muốn đâm chết hai người chứ.”

Chu Hề không tỏ ý kiến, nhưng trong lòng đã đoán được là ai muốn lấy mạng họ.

Đang suy nghĩ, cửa phòng mổ bỗng bật mở. Leo mặc đồ phẫu thuật bước ra, nói với Chu Hề: “Sợ cô lo nên tôi ra báo trước một tiếng.”

“Tình hình không tệ như chúng tôi nghĩ. Thùy phổi và động mạch đều không bị tổn thương, chỉ có chỗ cắt bỏ khối u và vết mổ bên ngoài bị rách ra.”

“Có nguy hiểm không?” Trước mắt Chu Hề lại hiện lên chiếc áo đã thấm đẫm máu.

“Tuy mất hơi nhiều máu, nhưng giờ đã cầm được rồi. Hiện tại chúng tôi đã truyền cho cậu ấy một ít máu, tạm thời không có nguy hiểm.” Leo thở dài, “Chỉ là lại phải chịu khổ thêm một lần nữa, vì vết thương cả bên trong lẫn bên ngoài đều phải khâu lại.”

Đây đã là kết quả tốt nhất.

Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Chu Hề cuối cùng cũng hơi hạ xuống. Cô lùi lại một bước, cơ thể căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.

“Ca phẫu thuật còn mất bao lâu?” Chu Hề hỏi tiếp.

“Đã khâu xong rồi, nhưng thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, cậu ấy còn chưa tỉnh.”

Chu Hề lại thở phào một hơi, chân thành nói lời cảm ơn với Leo: “Cảm ơn anh.”

“Đây là việc tôi nên làm.” Leo nhìn gương mặt không còn chút huyết sắc của cô, quan tâm hỏi: “Cô không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Có cần tôi kiểm tra cho cô không?”

“Không cần.” Chu Hề lắc đầu, “Tôi không sao.”

Lúc xảy ra chuyện, Ninh Diên vẫn luôn che chở cho cô. Ngay cả khi cô ngã vào bụi cây, anh cũng dùng cánh tay đỡ lấy đầu và lưng cô. Sau đó lại càng…

Nhớ đến cảnh anh che kín cô dưới thân mình không để hở một kẽ nào, cổ họng Chu Hề lại nghẹn lại.

Nghe vậy, Leo cũng không nói thêm, mà chợt nhớ ra hỏi: “Người đó bắt được chưa?”

Chu Hề gật đầu, thuật lại tin tức tài xế vừa báo cho anh. Leo nghe xong đầy căm phẫn: “Ngay dưới chân thiên tử, ở một nơi như Bắc Thành mà lại có chuyện thuê người giết người, đúng là coi thường vương pháp, vô pháp vô thiên…”

“Cảnh sát tới chưa?” Leo tự nói, “Không được, tôi phải xuống dưới xem thử.”

Anh là người phụ trách bệnh viện này, trong phạm vi mình quản lý lại xảy ra vụ án hình sự, anh nhất định phải xuống xem người kia rốt cuộc có lai lịch gì.

Chào Chu Hề một tiếng, Leo vội vã xuống lầu.

Lúc bước ra khỏi thang máy, anh gặp Ngô Ứng cũng đang vội vã chạy tới.

“Leo, Ninh tổng anh ấy…”

“Không sao.” Leo vỗ vai Ngô Ứng một cái, “Không có nguy hiểm, phẫu thuật đã xong rồi, cậu lên xem đi.”

Trái tim thấp thỏm suốt dọc đường của Ngô Ứng cuối cùng cũng trở về đúng chỗ. Anh cảm ơn Leo, sau đó nhanh chóng bước vào thang máy, lên lầu hội họp với Chu Hề.

“Trang tổng đã dẫn người tới đây rồi.” Ngô Ứng báo cáo sơ qua tình hình với Chu Hề, “Tôi cũng gọi luật sư tới, đang ở dưới lầu làm việc với cảnh sát.”

Hai người đang nói chuyện thì cửa thang máy phía sau lại mở ra, Trang Nhân Quang vẻ mặt đầy sốt ruột chạy ra ngoài.

Vừa nhìn thấy Chu Hề, ông đã lên tiếng nhận lỗi trước: “Em dâu, anh có lỗi với hai người, là anh sơ suất.”

Mấy ngày trước, vì đề phòng Đằng Hướng Dương giở trò, Trang Nhân Quang không chỉ tung tin trong cả giới hắc bạch, nhờ người theo dõi động tĩnh của Đằng Hướng Dương, mà còn luôn phái người bảo vệ Ninh Diên và Chu Hề.

Sau đó, họ nhận được tin đáng tin cậy, biết Đằng Hướng Dương đã bị ông chủ đứng sau đóng gói đưa sang Thái Lan. Chớp mắt mấy ngày trôi qua, Ninh Diên xuất viện về nhà tĩnh dưỡng, ông cho rằng sẽ không còn vấn đề gì nên đã lơi lỏng cảnh giác, rút vệ sĩ về. Nào ngờ tên khốn họ Đằng trước khi đi còn bày sẵn một sát cục.

Đáng hận nhất là Đằng Hướng Dương không tìm người trong giới giang hồ, mà lại tìm một thợ điện nước bình thường của Trường Sơn.

“Trên đường tới đây, anh đã cho người điều tra được, người này tên Cường Tử, có một đứa con trai bốn tuổi, năm ngoái được chẩn đoán mắc bệnh thiếu máu bất sản. Để chữa bệnh cho con, gia đình đã tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm.” Trang Nhân Quang suy đoán, “Tên họ Đằng chắc đã hứa cho hắn một khoản tiền lớn để hắn lái xe đâm hai người.”

Đằng Hướng Dương đã lợi dụng tâm lý nóng lòng muốn cứu con của người thợ điện này, định mượn tay hắn trừ khử Chu Hề và Ninh Diên. Thế nhưng không biết vì nguyên nhân gì, vào giây phút cuối cùng người này lại đạp phanh gấp, giúp Chu Hề và Ninh Diên nhặt về được một mạng.

Sau khi kể hết những gì mình nắm được, Trang Nhân Quang nói với Chu Hề: “Em dâu, em cứ yên tâm, bên đồn anh đã đánh tiếng rồi, họ nhất định sẽ tìm được bằng chứng chứng minh Đằng Hướng Dương là kẻ chủ mưu.”

Chu Hề gật đầu, quay sang nhìn Trang Nhân Quang rồi nói: “Cho người nói với Cường Tử, chỉ cần khai ra kẻ chủ mưu, tôi sẽ cho hắn số tiền gấp đôi.”

Ngô Ứng sững ra một thoáng, đang định nhắc cô làm vậy có thể sẽ bị người ta nắm thóp thì điện thoại trong tay đột nhiên đổ chuông. Anh cúi mắt nhìn, là Quý Úc Đồng.

Kể từ sau trận cãi nhau ở bãi đỗ xe tối hôm đó, anh và Quý Úc Đồng đều ngầm hiểu mà lựa chọn tránh mặt đối phương. Chuyện xảy ra sáng nay anh vẫn chưa nói với cô, lúc này cô đột nhiên gọi tới, trực giác mách bảo Ngô Ứng rằng có chuyện chẳng lành.

Anh suy nghĩ hai giây rồi bắt máy: “Alo.”

“Xem Weibo đi.” Quý Úc Đồng nói, “Sếp lên hot search rồi, NA đang khẩn cấp xử lý.”

Nói xong, Quý Úc Đồng cúp máy trước.

Hai người quen biết nhau đã nhiều năm, Ngô Ứng vừa thấy phản ứng này của cô liền biết tình hình nghiêm trọng. Vì vậy, anh lập tức chuyển sang Weibo.

Quả nhiên, đứng đầu danh sách hot search chính là——”Hán gian Ninh Diên”

Mấy mục tiếp theo cũng đều là những từ khóa có liên quan——

“Chó săn của Mỹ Ninh Diên cút khỏi Trung Quốc”

“Kiên quyết tẩy chay KR”

“Bắt chó Ninh cút ra xin lỗi nhân dân cả nước”

hết chương 96.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu