Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 65

Ngô Ứng cảm thấy tai mình sắp nóng bừng lên, một vài mảnh ký ức bị anh cố tình đè sâu dưới đáy lòng bắt đầu rục rịch trỗi dậy.

Anh nhắm chặt mắt, siết chặt các ngón tay, âm thầm điều chỉnh nhịp thở mấy lần. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt đã trở lại bình thường. Anh dùng ngón tay đẩy đầu Quý Úc Đồng ra, nói: “Quý tổng, phiền cô chú ý lời nói và hành động của mình.”

“Vậy trợ lý Ngô chuẩn bị đồ lót cho tôi thì được coi là lời nói hành động đúng mực sao?” Quý Úc Đồng hạ giọng hỏi ngược lại.

“Cô nói đúng, quả thật không đúng mực, cho nên…” Ngô Ứng ngừng lại, nghiêng đầu nhìn cô, “cô có thể cởi ra trả lại cho tôi.”

“Được thôi, bây giờ à?” Quý Úc Đồng vừa nói vừa thật sự cởi áo khoác, đưa tay ra sau lưng, làm bộ định tháo móc.

“Quý Úc Đồng.” Ngô Ứng quát khẽ, kéo tay cô lại, trừng cô chằm chằm, hai mắt như sắp phun ra lửa.

Quý Úc Đồng làm mặt quỷ với anh, rút tay về, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy nói: “Nhóc con, chị chỉ muốn nói cho cậu biết, có vài thứ không thể tùy tiện tặng người khác, biết chưa?”

Ngô Ứng không để ý đến cô, kéo vạt áo bị cô đè lên ra, ngồi thẳng người, tiếp tục vùi đầu làm việc.

Quý Úc Đồng lặng lẽ nhìn anh một lúc, lấy từ trong túi ra một quyển sách, mở ra, sau đó hờ hững hỏi: “Ngô Ứng, không phải cậu vẫn còn thích tôi đấy chứ?”

Bàn tay cầm chuột của Ngô Ứng chợt siết chặt, rồi từ từ thả lỏng. Anh nhìn những con số dày đặc trên màn hình, giọng không chút gợn sóng: “Cô nghĩ nhiều rồi.”

Quý Úc Đồng cũng không nhìn anh, ánh mắt vẫn dừng trên trang sách: “Vậy thì tốt nhất.”

Trang sách lật qua, cô thản nhiên bổ sung một câu: “Dù sao một thanh niên tốt đẹp như cậu, sư tỷ thật sự không nỡ làm hại.”

Ngô Ứng mím môi thành một đường thẳng. Rất lâu sau, anh khẽ cười một tiếng: “Sư tỷ đúng là người tốt.”

Rầm!

Tiếng vật nặng rơi xuống đất át mất âm cuối trong câu nói của anh.

Cả hai đều giật mình, nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy Chương Mục Chi đang cúi người nhặt điện thoại ở lối đi.

“Xin lỗi.” Chương Mục Chi đứng dậy, giơ tay tỏ ý xin lỗi những hành khách bị làm phiền.

“Tôi đi vệ sinh một lát.” Anh ấy mỉm cười với Ngô Ứng và Quý Úc Đồng đang quay đầu nhìn sang, sau đó cầm điện thoại đi về phía nhà vệ sinh.

Khi đi ngang qua chỗ của Ninh Diên và Chu Hề, anh ấy không nhịn được nghiêng đầu nhìn về phía tay vịn, muốn xác nhận cảnh tượng vừa rồi có phải mình hoa mắt hay không, sao lại nhìn thành Ninh Diên và Chu Hề đang nắm tay nhau chứ?

Nào ngờ chỉ vội vàng liếc qua một cái, mối nghi ngờ trong lòng lập tức hóa thành một trận mưa như trút, dội cho anh ấy tỉnh hẳn.

Thì ra đúng lúc ấy, Ninh Diên đang cúi người kéo cao tấm chăn đắp trên người Chu Hề, tiện thể vỗ nhẹ lên cánh tay cô như để trấn an.

Ý nghĩ mà anh ấy chưa kịp nắm bắt trong phòng chờ bỗng trở nên rõ ràng. Hóa ra hai người này là như vậy.

Anh ấy cố hết sức giữ vẻ bình tĩnh, thu ánh mắt về, cứ thế đi thẳng một mạch tới nhà vệ sinh. Đóng cửa lại, anh ấy nhìn vào tấm gương sáng choang, để lộ vẻ mặt vừa phấn khích, kích động lại vừa căng thẳng.

Chương Mục Chi ở trong nhà vệ sinh khá lâu mới đi ra. Lần nữa đi ngang qua chỗ Ninh Diên, anh ấy nở một nụ cười, vẻ mặt thoải mái gật đầu với Ninh Diên.

Dưới ánh đèn đọc sách, Ninh Diên mỉm cười đáp lại.

Website TruyenLau.com

Hơn ba tiếng sau, máy bay hạ cánh an toàn xuống Dung Thành.

Xe Ngô Ứng và Chương Mục Chi đặt từ trước đều đã chờ sẵn ở bãi đỗ xe ngầm. Lúc chờ thang máy, Quý Úc Đồng đột nhiên nói với Chương Mục Chi: “Chu tổngơng, anh đi cùng xe với chúng tôi đi.”

“Được, vừa hay tôi cũng muốn nói chuyện với cô về Công nghệ Thập Phương.” Chương Mục Chi cười nói.

“Nói gì cũng được.” Quý Úc Đồng nhìn Ninh Diên và Chu Hề đang sóng vai đứng phía trước, trêu: “Chủ yếu là tôi sợ anh không có chỗ ngồi, chỉ có thể ngồi dưới gầm xe thôi.”

Chương Mục Chi không hiểu lắm cái câu đùa này, nhưng biết lời ấy là nói cho hai vị sếp nghe. Anh ấy kín đáo quan sát phản ứng của hai người, xác định trò đùa này có thể nói được rồi mới tiếp một câu: “Tôi cũng sợ mình sáng quá.”

Ninh Diên nghiêng mắt nhìn Chu Hề, chỉ cười không nói.

Đến bãi đỗ xe ngầm, Chu Hề lên chiếc xe KR đã đặt trước, cùng Ninh Diên rời đi trước.

Ba người Chương Mục Chi theo sát phía sau. Xe chạy được một đoạn, anh ấy không nhịn được hỏi Quý Úc Đồng: “Hai người họ đang yêu nhau đúng không?”

Quý Úc Đồng liếc anh ấy một cái: “Không thì sao?” Website TruyenLau.com

“Hai người họ đến với nhau từ bao giờ vậy?” Chương Mục Chi khó hiểu hỏi.

“Chắc chắn không phải hôm nay.” Quý Úc Đồng suy đoán. Lần trước khi Ninh Diên thẳng thắn thừa nhận thích Chu Hề, e là giữa hai người đã có gì đó rồi. Cô nhìn Ngô Ứng đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở hàng ghế trước. Tên này chắc chắn biết, nhưng muốn moi được đầu đuôi từ miệng anh còn khó hơn cạy vỏ trai lấy ngọc.

“Đừng nói chứ, hai người họ cũng khá xứng đôi đấy.” Chương Mục Chi nhớ lại cảnh hai người ở bên nhau, trai tài gái sắc, từ chiều cao, ngoại hình, học thức đến địa vị, thứ nào cũng xứng đôi.

Theo bên cạnh Chu Hề một năm, anh ấy đã không chỉ một lần nghĩ tới chuyện này, thậm chí còn từng cảm thán với vợ: “Tôi thật sự không nghĩ ra được người đàn ông thế nào mới xứng với cô ấy.”

Bây giờ xem ra, dường như cũng chỉ có người như Ninh Diên mới đủ sức sánh đôi với cô.

“Không xứng thì đã sao?” Quý Úc Đồng lại có cách nhìn khác, “Chỉ cần hai người họ thích nhau, người đời nghĩ thế nào cũng không quan trọng.”

Chương Mục Chi nghĩ một lát, trầm ngâm nói: “Cũng phải, Chu tổng của chúng tôi quả thật không để tâm những chuyện này.”

“Vốn cũng chẳng có gì đáng để tâm.” Quý Úc Đồng không cho là vậy.

Ở hàng ghế trước, mí mắt đang khép của Ngô Ứng khẽ động một cái. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hai chiếc xe trước sau lần lượt đến khách sạn. Lúc này đã gần rạng sáng, đại sảnh vắng vẻ yên tĩnh, năm người nhanh chóng làm xong thủ tục nhận phòng rồi đi thang máy lên lầu.

Theo tiêu chuẩn, Chu Hề và Ninh Diên đều ở phòng suite. Trùng hợp thay, căn phòng Ninh Diên nhận được lại chính là căn Chu Hề từng ở trong lần trước đến Dung Thành.

Trước đây, mỗi lần hai người “tình cờ gặp nhau”, để cô bớt phiền phức, đều là Ninh Diên sang phòng cô. Lần này, vì sự trùng hợp đặc biệt này, Ninh Diên quyết định mời cô sang “ở ké”.

Đợi cấp dưới ra khỏi thang máy, Ninh Diên ôm vai Chu Hề: “Ngủ phòng anh nhé?”

Chu Hề dường như cũng nhớ ra chuyện đó, gật đầu.

Đến phòng, Chu Hề lấy túi đồ vệ sinh cá nhân vào phòng tắm trước. Tắm xong đi ra, cô thấy trên đầu giường đã đặt một cốc nước ấm, nhưng Ninh Diên lại không có trong phòng ngủ.

Chu Hề tháo chiếc khăn quấn trên tóc, chân trần bước trên tấm thảm dày, đi qua phòng thay đồ rồi tới phòng khách.

Trong phòng khách chỉ bật một ngọn đèn tường nhỏ, ánh sáng vàng mờ đầy vẻ ám muội. Trước ô cửa kính sát đất rộng lớn, Ninh Diên đang nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ, nói chuyện điện thoại.

Trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Chu Hề có thể nghe thấy anh nói: “Doãn San, tôi đã có bạn gái rồi.”

Chu Hề khẽ nhướng mày, xoay người trở về phòng, vào phòng tắm sấy khô tóc rồi lên giường ngủ.

Lúc đang mơ mơ màng màng, nệm giường bên cạnh hơi lún xuống, hơi thở mang theo hương sữa tắm thơm mát từ phía sau quấn lấy cô.

Ninh Diên nhẹ tay nhẹ chân vòng tay ôm cô, khẽ đặt một nụ hôn sau tai cô: “Ngủ ngon, Hề Hề.”

Ngày hôm sau, Chu Hề bị chuông báo thức đánh thức.

Chỗ bên cạnh đã trống không. Trên tủ đầu giường phía cô vẫn như thường lệ có một cốc nước ấm, bên dưới đè một mảnh giấy, trên đó là nét chữ mạnh mẽ, cứng cáp của Ninh Diên: “Anh đi bơi rồi, đợi anh cùng ăn sáng.”

Chu Hề cầm mảnh giấy, uống nửa cốc nước rồi xuống giường đi rửa mặt đánh răng.

Vừa thay quần áo xong, cô đã nghe thấy tiếng mở cửa từ bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, Ninh Diên một tay cầm kính bơi bước vào.

Anh đi thẳng tới trước mặt cô, cúi người hôn lên môi cô một cái: “Anh cứ tưởng em còn ngủ thêm một lúc nữa.”

“Lát nữa em còn có việc.”

“Vậy đợi anh một lát, anh thay quần áo.” Ninh Diên vừa nói vừa túm vạt áo phông kéo lên. Trước mắt anh thoáng tối đi, cơ thể lại đột ngột rụt về sau, theo bản năng tránh bàn tay đang sờ về phía bụng mình.

Tầm nhìn sáng trở lại, anh bắt lấy bàn tay đang sờ lung tung của cô: “Chẳng phải em nói có việc sao?”

“Thì đúng là có việc.” Cô nhún vai, véo một cái bên eo anh, “Cho nên đừng quyến rũ em.”

Rốt cuộc là ai quyến rũ ai đây?

——

Ninh Diên thay quần áo xong, hai người ra phòng khách dùng bữa.

“Buổi sáng em đi gặp Trần tổng của Tam Lạp à?” Ninh Diên hỏi.

Chu Hề gật đầu, không hề giấu giếm: “Còn có mấy cổ đông khác nữa.”

“Vậy xem ra bữa trưa không thể ăn cùng nhau rồi.”

Chu Hề không tỏ ý kiến, hỏi anh: “Còn anh, buổi sáng làm gì?”

“Anh hẹn Lão Đoàn.” Anh ngừng một chút rồi bổ sung: “Nhưng là việc riêng, anh đi cùng cậu ấy thử lễ phục.”

Chu Hề nhớ ra, lần trước đến Dung Thành, cô từng nghe Trịnh Quốc Phú nói Đoàn Diễn sẽ tổ chức hôn lễ vào tháng Giêng, còn mời Ninh Diên làm phù rể.

“Anh ấy cưới ngày mấy?” Chu Hề hỏi.

“Mùng Sáu tháng Giêng, chắc đến lúc đó cũng sẽ mời em.”

Chu Hề gật đầu. Trước đây cô không có liên quan gì đến Vân Diễn hay Đoàn Diễn, nhưng nếu chiều nay mọi chuyện thuận lợi, cô sẽ trở thành cổ đông lớn mới của Vân Diễn. Xét cả tình lẫn lý, Đoàn Diễn chắc chắn sẽ gửi bổ sung cho cô một tấm thiệp mời.

“Em đã gặp vợ Lão Đoàn chưa?” Ninh Diên hỏi.

“Chưa, chỉ nghe nói là làm phim.”

“Đạo diễn phim tài liệu, nhỏ hơn Lão Đoàn tám tuổi, rất thú vị, thường xuyên chọc cho Lão Đoàn chẳng biết làm sao.”

Chu Hề ngước mắt nhìn anh: “Ngưỡng mộ à?”

“Trước đây từng ngưỡng mộ.” Ninh Diên nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của cô, nói: “Nhưng không phải vì những chuyện này, mà là ngưỡng mộ Đoàn Diễn có thể gặp được một người thật lòng yêu nhau. Có điều…”

Anh đưa tay v**t v* gương mặt cô: “Bây giờ anh cũng gặp được rồi, hơn nữa còn tốt đẹp hơn cả yêu nhau.”

Chu Hề trước giờ miễn nhiễm với những lời đường mật của anh, ngược lại chợt nhớ tới một chuyện khác: “Em nghe nói anh với Đoàn Diễn còn từng dính tin đồn tình cảm.”

“Tề Kỳ nói với em à?” Ninh Diên hỏi ngược lại.

“Cậu ấy sợ anh tìm em làm vợ bình phong.” Chu Hề nói tiếp.

Ninh Diên bật cười: “Cô ấy coi thường em hay là đánh giá anh cao quá vậy? Anh có bản lĩnh lừa được em sao?”

Nói thì nói vậy, anh vẫn nghiêm túc giải thích: “Nguồn cơn của tin đồn này là Lão Đoàn cũng giống anh, bên cạnh trước giờ không có bạn gái. Trước khi gặp vợ cậu ấy, hai bọn anh thường hẹn nhau đi chơi bóng, trượt tuyết, sau đó thì…”

Ninh Diên bất lực xòe tay, dứt khoát khai luôn một tin đồn khác.

“Jasper, chính là cậu trai trẻ trong lời đồn được anh bao nuôi ấy, là con trai của giáo sư hướng dẫn anh hồi học cao học.”

Cậu nhóc ôm giấc mơ làm ngôi sao, một mình chạy về nước tham gia chương trình tuyển chọn thần tượng, còn giành được thứ hạng khá tốt, có chút tiếng tăm. Kết quả lại bị công ty quản lý dụ dỗ ký một bản hợp đồng chẳng khác nào bán thân. Sau đó bị bóc lột quá mức, tức đến mức muốn hủy hợp đồng, nhưng lại phát hiện trong hợp đồng toàn là điều khoản bất công, muốn thoát ra thì phải trả một khoản tiền khổng lồ để chuộc thân.

“Lúc anh ở Mỹ, bố cậu ấy rất quan tâm giúp đỡ anh, nên anh đã để đội ngũ luật sư của KR đứng ra giúp cậu ấy giải quyết tranh chấp.”

Khoảng thời gian đó, Jasper bị công ty đuổi ra ngoài, không có chỗ ở, Ninh Diên liền bảo cậu ấy tạm thời ở nhà mình, còn cho cậu ấy dùng xe. Ai ngờ một nghệ sĩ vô danh đến mức này cũng có paparazzi bám theo, rồi lần theo manh mối, thêm mắm dặm muối dựng nên bài báo gây chấn động cả giới kia.

“Vốn dĩ anh không định để ý đến mấy chuyện này, nhưng Jasper không muốn fan của cậu ấy hiểu lầm, cho nên…”

Thế là mới có tin đồn kiểu: nổi giận vì trai trẻ, xóa bài khóa tài khoản trọn một dây chuyền.

Chu Hề nghe mà muốn bật cười. Kiểu nhìn hình rồi tự bịa chuyện thế này quả thật chẳng hiếm gặp.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, thấy thời gian cũng gần đến, Chu Hề chuẩn bị xuất phát.

Ninh Diên tiễn cô ra cửa, vòng tay ôm eo cô, áp trán mình vào trán cô, nói: “Hề Hề, cuộc họp hội đồng quản trị chiều nay anh sẽ không nương tay đâu.”

Chu Hề ngẩng đầu, c*n m** d*** của anh một cái không nhẹ không nặng: “Em chờ anh ra chiêu.”

hết chương 65.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu