Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 61

Rạng sáng, ánh ban mai vừa hé.

Chu Hề bị tiếng chim hót nối nhau không ngớt đánh thức. Cô hé mắt thành một đường nhỏ, đập vào mắt là nóc lều màu trắng. Cô ngẩn ra vài giây, cảm giác mơ màng dần tan đi, người cũng tỉnh hơn phân nửa.

Quay đầu sang, Chu Hề nhìn thấy người đàn ông đang ngủ bên cạnh. Nhìn từ góc độ này, đường nét nghiêng trên gương mặt anh không có lấy một khuyết điểm. Cô nhìn làn da sạch sẽ trắng trẻo của anh, một vài cảnh tượng lúc rạng sáng chậm rãi quay trở lại trong đầu——đầu gối nâng cao, bắp chân bị siết chặt, cơ lưng rộng căng ra của anh, còn có cái đầu từ đầu đến cuối chưa từng ngẩng lên……

Chu Hề trở mình, kéo theo từng thớ cơ trên toàn thân đều ê ẩm rã rời. Cô nhớ đến tối qua, lò sưởi điện hong trong lều vừa khô vừa nóng bức, thế nhưng trong không khí lại phảng phất một thứ mùi nhớp nháp. Khi bị từng đợt hơi nóng cuốn lấy, đầu óc cô có một thoáng trống rỗng, sau đó là cơn mệt mỏi ập đến như dời non lấp biển.

Rất mệt, rất buồn ngủ. Lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác anh đang dịu dàng lau người cho mình, từ mặt đến tay rồi đến chân…… tỉ mỉ lại kiên nhẫn, sau đó nghe anh nói: “Ở đây lạnh, về ngủ thôi.”

Chu Hề lẩm bẩm một tiếng rằng không lạnh, rồi chui vào trong chăn, chìm vào giấc ngủ say.

Một tiếng chim hót lanh lảnh kéo cô trở về thực tại. Chu Hề rút tay ra khỏi chiếc chăn ấm hầm hập, lúc này mới phát hiện bên cạnh còn chất thêm một chiếc chăn lông vũ. Chẳng trách nửa đêm cô ngủ đến toát cả mồ hôi, mấy lần thò tay chân ra ngoài chăn, lại bị anh không biết mệt nhét trở vào. Đến cuối cùng, cô bực mình đạp anh hai cái, anh mới chịu từ bỏ việc tiếp tục quấn cô kín trong chăn.

Nghĩ đến đây, Chu Hề không khỏi bật cười.

Tiếng cười rất khẽ, nhưng người đàn ông đối diện lại như có cảm ứng, chậm rãi mở mắt. Anh nhìn cô hai giây rồi nói: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

Anh lại giơ tay xem giờ, phát hiện còn chưa đến sáu rưỡi.

“Sao dậy sớm thế?” Giọng anh mang theo vẻ khàn khàn khi vừa thức giấc.

“Bên ngoài ồn quá.”

Lúc này Ninh Diên mới để ý bên ngoài đang ríu ra ríu rít, tiếng chim hót vui tai không ngừng vang lên. Anh vươn tay ôm cô vào lòng, định hỏi cô có muốn về xe nhà di động ngủ tiếp không. Vừa cúi đầu xuống, cô đã đưa tay chặn môi anh lại: “Em chê.”

Ninh Diên bị cô quát đến sững người, phản ứng lại mới biết cô hiểu lầm. Anh đang định giải thích, trong đầu lại bất chợt hiện lên cảnh tượng tối qua. Cô túm lấy tóc anh, hơi thở không đều mà từ chối: “Chưa tắm, đừng……”

“Hề Hề, anh không chê.” Anh giữ chặt chân cô, không cho cô tránh, mạnh mẽ bá đạo hôn xuống.

Chu Hề vừa nhìn nụ cười của anh đã biết anh đang nhớ lại chuyện gì, không nhịn được đạp anh một cái trong chăn: “Dậy thôi, lát nữa có người đến đấy.”

Nơi này cách khu biệt thự không xa, thêm một lúc nữa, người và xe qua lại sẽ đông lên, cô không muốn bị người ta “tham quan”.

Ninh Diên không nhắc cô rằng tối qua là ai nhất quyết không chịu về ngủ. Anh thu dọn sạch sẽ “chiến trường”, định cõng cô về, lại bị cô hung dữ quát cho mấy câu. Cuối cùng anh chỉ đành gọi điện bảo quản gia khách sạn mang thêm một chiếc chăn lông vũ tới. Kết quả lần này không chỉ bị quát, mà còn ăn cả đấm lẫn đá.

Ninh Diên vừa nhớ lại dáng vẻ giận dỗi như trẻ con của cô, vừa cúi đầu cài cúc áo len cashmere.

Chu Hề mặc quần áo xong, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy gương mặt nghiêng đắm trong ánh ban mai. Sống mũi và đường nét quai hàm rõ ràng, khóe môi thấp thoáng nụ cười nhàn nhạt, rất đẹp, rất khiến người ta rung động. Cô nhìn anh chăm chú vài giây, bỗng ghé đầu tới, hôn lên má anh một cái.

“Chụt” một tiếng, động tác trên tay Ninh Diên khựng lại. Anh nghiêng mắt, bắt gặp ánh nhìn của cô, trên mặt hiện lên một nụ cười vừa bất lực vừa vui vẻ.

Người vừa chê không cho anh hôn là cô, bây giờ chẳng nói chẳng rằng chủ động hôn anh cũng là cô.

Dường như biết anh đang nghĩ gì, Chu Hề lườm anh một cái: “Làm gì?”

Ninh Diên không trả lời, mà đưa một tay giữ lấy chiếc cằm đang hơi ngẩng lên của cô, cắn lấy môi cô.

Chu Hề nghĩ, người đàn ông này thật sự mắc bệnh sạch sẽ sao? Luộm thuộm chết đi được.

Trở về phòng, việc đầu tiên Chu Hề làm là lao vào phòng tắm rửa mặt súc miệng. Vốn còn định ngủ bù một giấc, kết quả sau khi tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, cơn buồn ngủ cũng bay sạch. Ninh Diên thấy cô không ngủ nữa, bèn gọi điện gọi cà phê và bữa sáng. Hai người ngồi ngoài sân hiên, vừa ăn vừa trò chuyện.

“Anh muốn để Trang Nhân Quang và những người kia tham gia vào dự án ở Trung Hải à?” Chu Hề nâng cốc cà phê lên hỏi.

Anh từng nói lần này đến đây là vì đã hẹn người bàn chuyện hợp tác chuyển nợ thành vốn cổ phần ở Trung Hải. Với tính cách của anh, nếu đã có công việc cần giải quyết, anh sẽ không cố tình ghép thêm một buổi tụ tập anh em vào cùng một chuyến, trừ khi nhóm anh em này vừa hay cũng có liên quan đến công việc. Website TruyenLau.com

Ninh Diên không định giấu cô, nói thẳng: “Lão đại và Tông Chính sẽ trực tiếp tham gia, Lão Chung và Trần Mặc có lẽ chỉ bỏ chút tiền.”

“Thế còn em?” Chu Hề nửa đùa nửa thật: “Ninh tổng định giao cho em việc gì đây?”

“Anh nào dám giao việc cho em.” Ninh Diên dùng dao ăn xử lý phần rìa bánh mì nướng, nói: “Anh muốn mời em tham gia, thay thế Kiều Bách. Quy mô công ty của cậu ấy quá nhỏ, sẽ rất chật vật. Anh cần một doanh nghiệp vốn nước ngoài có quy mô.”

“Cậu ấy không có ý kiến gì sao?”

“Có lẽ sẽ có, nhưng cậu ấy là người thông minh.” Người thông minh sẽ hiểu, lúc nên bàn công việc thì tuyệt đối không để tình riêng xen vào. Kiều Bách tuy chuyện tình cảm rối tinh rối mù, nhưng có thể ngồi được vào vị trí hiện tại, thì trong công việc tuyệt đối không thể là kẻ bất tài.

Chu Hề nhấp một ngụm cà phê: “Ngoài Hồng Thăng ra, anh còn mời những tổ chức nào?”

“Không còn.”

Chu Hề hơi nhướng mày: “Chỉ có chúng ta?”

“Cả dự án chỉ hơn ba mươi tỷ thôi, nhiều bên quá thì không đủ chia.” Ninh Diên nghiêm túc nói. Website TruyenLau.com

Chu Hề liếc xéo anh, dùng ánh mắt hỏi: Anh lừa ai đấy?

Ninh Diên đưa miếng bánh mì nướng đã cắt bỏ phần rìa cho cô, nghiêm túc nói: “Dự án này thứ thiếu không phải là tổ chức đầu tư, hai chúng ta là dư sức rồi.”

Không thiếu tổ chức đầu tư? Vậy thiếu gì?

“Lát nữa em sẽ biết.” Ninh Diên cố tình úp mở.

Hai tiếng sau, Chu Hề cụp mắt nhìn hai tấm danh thiếp đặt song song trên bàn, quả nhiên đã hiểu. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dự án chuyển nợ thành vốn cổ phần của Trung Hải, không, nói chính xác là phương án chuyển nợ thành vốn cổ phần theo kế hoạch KR, thứ còn thiếu không phải là ngân hàng đầu tư am hiểu cách vận hành chuyển nợ thành vốn cổ phần, mà là động cơ có thể kéo con tàu khổng lồ Trung Hải tiếp tục tiến về phía trước.

Theo suy tính của Ninh Diên, hơn ba mươi tỷ nợ của Trung Hải sẽ được đóng gói rồi chia nhỏ thành nhiều phần, đến lúc đó sẽ tiến hành chào bán riêng lẻ, những tổ chức muốn ăn thịt uống canh đương nhiên sẽ tranh nhau đến nhận phần. Nhưng gom tiền trả nợ thì dễ, thao tác chuyển nợ thành vốn cổ phần cũng không khó, khó ở chỗ sau khi hơn ba mươi tỷ nợ này được chuyển thành số vốn cổ phần tương đương, ai sẽ mua những cổ phiếu đó.

Trong tất cả các dự án chuyển nợ thành vốn cổ phần của khối nhà nước trước đây, trên danh nghĩa đều do hai công ty lớn là Hoa Dung và Hoa Kim tiếp nhận dự án, nhưng tiền dùng để xử lý nợ lại do GZW bỏ ra. Sau khi nợ chuyển thành vốn cổ phần, phần lớn cổ phiếu sẽ được GZW mua lại, số còn lại chỉ cần cấp trên ra một văn bản thông báo, những tổ chức thuộc khối nhà nước khác dù biết mua số cổ phiếu này sẽ lỗ, cũng chỉ có thể bỏ tiền góp vốn theo yêu cầu. Là đơn vị nhận thực hiện dự án, Hoa Dung và Hoa Kim vừa không phải lo tiền, vừa không phải lo đầu ra, chỉ cần nằm không cũng kiếm được khoản phí thủ tục kếch xù.

Nhưng khi KR giành dự án đã cam kết tự huy động vốn, tự tiêu thụ, không có chính phủ đứng ra chi trả. Việc chia nhỏ các khoản nợ chỉ có thể giải quyết được bước chuyển nợ thành cổ phần, còn số cổ phiếu tạo ra có bán được hay không, bán với giá bao nhiêu, bán được bao nhiêu, mới là mấu chốt quyết định dự án này sẽ kiếm được đầy bồn đầy bát hay lỗ đến mất sạch vốn liếng.

Suy cho cùng, sở dĩ Trung Hải đứng bên bờ vực phá sản là vì mô hình kinh doanh của họ không thể tiếp tục duy trì. Quan niệm quản lý kinh doanh cũ kỹ cùng những tồn đọng nặng nề từ quá khứ đều khiến con tàu khổng lồ này không thể tiến về phía trước.

Còn chuyển nợ thành vốn cổ phần, cùng lắm chỉ là tạm thời dỡ bớt một phần gánh nặng cho con tàu khổng lồ này, nhưng không hề thay đổi động lực của nó, cũng không giải quyết được vấn đề khiến nó không thể tiếp tục tiến lên.

Con tàu này vẫn không thể tiến về phía trước, sớm muộn gì cũng sẽ chìm. Đã như vậy, trên thị trường còn có ai sẵn lòng mua vé lên tàu, cùng nó chôn mình dưới đáy biển hay không?

Chu Hề đưa mắt nhìn mấy vị doanh nhân quanh bàn tiệc: Hoàng Vân, Chủ tịch Tập đoàn Đại Vận; Ôn Thiện, nhà sáng lập Vận tải Đồng Tập; Tông Chính, người thực sự nắm quyền Tập đoàn Phúc Cảng. Đây đều là những doanh nghiệp vận tải tư nhân có tiếng trên toàn cầu, hoạt động kinh doanh trùng khớp rất nhiều với Trung Hải. Ninh Diên mời họ tham gia, chính là để giải quyết vấn đề này.

“Các tài sản xấu và những tồn đọng từ quá khứ của Trung Hải, chúng tôi sẽ đóng gói rồi sáp nhập vào Trung Hải cũ, đồng thời lập quỹ chuyên biệt để xử lý và giải quyết. Còn tài sản chất lượng tốt, đặc biệt là mảng kinh doanh chính và mảng kinh doanh ở nước ngoài, sẽ được chia thành từng mảng để tiến hành mua bán sáp nhập. Nội dung mua bán sáp nhập cụ thể đã được liệt kê trong kế hoạch…” Ngô Ứng giải thích tỉ mỉ, cặn kẽ phương án hợp tác lần này.

Tục ngữ có câu, thuyền nát vẫn còn ba nghìn chiếc đinh. Điều Ninh Diên muốn làm chính là dùng ba nghìn chiếc đinh ấy để tạo ra “động lực mới”, khiến con tàu này chạy được, chuyển động được. Có như vậy, cổ phiếu do KR tạo ra mới có người mua.

Trung Hải có chính phủ làm chỗ dựa, nên được hưởng những ưu đãi chính sách trên đủ mọi phương diện như quyền kinh doanh, quyền vận tải biển, thương mại xuyên quốc gia, thuế… Đây chính là những thứ mà Phúc Cảng và các doanh nghiệp tư nhân khác còn thiếu. Sau khi mua bán sáp nhập, có thêm những ưu đãi này hỗ trợ, doanh nghiệp tư nhân sẽ như hổ mọc thêm cánh, kéo Trung Hải cùng cất cánh.

“Nhưng cấp trên sẽ không đồng ý cho chúng ta mua lại và sáp nhập đâu nhỉ?” Lão Hoàng tỏ vẻ lo lắng.

Xét tình hình hiện tại, hợp tác giữa doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân sẽ mang lại kết quả đôi bên cùng có lợi. Nhưng Chu Hề có thể hình dung, dù là Trung Hải hay các cơ quan liên quan, phần lớn đều sẽ phản đối việc mua bán sáp nhập. Nguyên nhân vẫn là quan niệm cũ ấy——không phải người một nhà thì không thể tin tưởng.

Muốn phá vỡ quan niệm này không phải chuyện một sớm một chiều. KR đã hai lần mở được đường đột phá, một lần ở quỹ an sinh ở Thanh Châu, một lần ở dự án chuyển nợ thành cổ phần của Trung Hải. Các tổ chức nhà nước mà Hoa Kim là đại diện đang giương nanh múa vuốt phản công, nếu lúc này lại đưa thêm ba doanh nghiệp vận tải tư nhân vào……

Áp lực và lực cản sau đó sẽ ập đến dữ dội như một cơn bão.

Anh định làm thế nào? Chu Hề nghiêng mắt nhìn Ninh Diên, vừa khéo bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn sang.

Ánh mắt giao nhau, dừng lại vài giây. Qua lớp kính, cô nhìn thấy câu trả lời trong mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô cũng hiểu tại sao lại là Trung Hải.

Đêm hôm trước, cô từng hỏi anh: “Tại sao lại là Trung Hải?”

Có biết bao nhiêu doanh nghiệp nhà nước, nếu chỉ muốn mở đường cho việc giành lấy quỹ an sinh, tại sao anh nhất định phải bỏ vốn lớn, mạo hiểm giành lấy con tàu khổng lồ Trung Hải? Miếng thịt béo bở này rốt cuộc béo bở ở chỗ nào?

“Bắt đầu từ mảng mua bán sáp nhập ở nước ngoài.” Ninh Diên nhìn cô chăm chú, vừa là trả lời nỗi lo của Lão Hoàng, vừa là giúp cô xác nhận suy đoán của mình.

Cũng như vô số doanh nghiệp nhà nước khác, Trung Hải có chỗ dựa vững chắc cũng rất chuộng mua bán sáp nhập ở nước ngoài. Chỉ trong năm năm ngắn ngủi, họ đã bỏ ra khoản tiền khổng lồ mua lại năm công ty vận tải biển lớn nhỏ ở nước ngoài, nhưng kết quả lại không được như mong muốn.

“Ngoài quyền vận tải biển và quyền sử dụng cảng ra, những thứ khác đều bị Trung Hải bỏ phí hết.” Lão Ôn đau lòng nói: “Mấy công ty này trước khi được mua lại đều phát triển rất tốt ở địa phương, kết quả qua tay Trung Hải lại đồng loạt xuống dốc. Công ty ở Úc thậm chí đóng cửa luôn rồi, đáng tiếc quá.”

“Tôi thấy hai công ty ở Brazil cũng sắp không trụ nổi nữa.” Lão Hoàng thở dài: “Ban đầu mua hai công ty này tốn hơn bảy tỷ, bây giờ…… haiz!”

Tông Chính không than ngắn thở dài, mà lập tức nắm được thông tin then chốt ẩn trong lời Ninh Diên: “Cậu định bán kèm à?”

Ninh Diên gật đầu: “Khi tái cơ cấu tài sản, chúng tôi sẽ ghép các tài sản xấu ở nước ngoài với một lượng nhỏ tài sản chất lượng tốt.”

Trung Hải tuy là một con thuyền nát, nhưng nếu người ngoài muốn lấy đinh trên thuyền đi, chắc chắn sẽ có một đám người nhảy ra chất vấn, ngang nhiên can thiệp. Bọn họ thà để những chiếc đinh ấy hoen gỉ, mục nát cũng không muốn “để người ngoài được lợi”. Nhưng nếu người đến chỉ muốn chuyển những bao cát lớn vừa vô dụng vừa chiếm chỗ trên thuyền đi thì sao? Có vẻ cho họ một hai chiếc đinh cũng chẳng hề gì.

“Tôi thấy cách này khả thi.” Ngay cả người ngoài ngành như Trang Nhân Quang cũng nghe ra được mấu chốt: “Bài viết của Doãn San vừa đăng, bây giờ dân chúng đều đang lên án chuyện mua bán sáp nhập ở nước ngoài, cấp trên chịu áp lực rất lớn. Khoảng thời gian này, từ trung ương đến địa phương đều nhấn mạnh phải chấn chỉnh hoạt động mua bán sáp nhập ở nước ngoài, đám người bên GZW đang đau đầu vì chuyện đó. Bây giờ các cậu đứng ra nói muốn tiếp quản mớ hỗn độn này, họ có muốn tặng cờ thi đua cho các cậu còn không kịp, sao có thể phản đối được.”

“Cần cờ thi đua làm gì, cho chút gì thiết thực đi.” Lão Ôn cười hớn hở nói: “Ví dụ như cấp cho chúng ta quyền vận chuyển độc quyền hai mặt hàng đặc biệt.”

“Cậu cũng dám nghĩ thật đấy.” Lão Hoàng liếc anh một cái.

“Sao lại không dám nghĩ, chúng ta bỏ tiền ra thay cấp trên xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng cơ mà.”

“Cũng đúng nhỉ……”

Tông Chính khách quan hơn nhiều: “Thật ra bề ngoài năm doanh nghiệp này có vẻ nát, nhưng nền tảng vẫn tốt. Nếu thật sự để chúng ta tiếp quản, khả năng biến phế thành của quý rất cao, đặc biệt là mấy quyền vận tải biển này, rất quý giá.”

“Ngoài các tuyến vận tải biển, còn có mô hình điều vận và công nghệ của họ, những thứ này chúng ta đều có thể mang về dùng thẳng.”

……

Mấy người anh một câu tôi một câu, càng nói càng cảm thấy vụ làm ăn này chắc chắn chỉ lời không lỗ. Nói làm là làm, ngay tại chỗ họ liền đạt được thỏa thuận miệng với Ninh Diên, xác định sẽ làm theo phương án của KR, tiến hành mua bán sáp nhập chiến lược với Trung Hải.

Mải nói chuyện vui vẻ, bất giác đã đến trưa. Mọi người chuyển sang câu lạc bộ, chuẩn bị ăn trưa.

Chu Hề lấy cớ đi vệ sinh, cố ý chậm lại vài phút. Lúc cô đi ra, Ninh Diên đã tiễn những người còn lại lên xe, trước cửa chỉ còn mình anh.

Chu Hề đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, nhìn anh chậm rãi đi đến trước mặt mình. Ánh nắng chiếu lên tròng kính, khúc xạ thành một vệt sáng, chói đến mức khiến người ta không nhìn rõ mắt anh.

Trong lúc ánh sáng chói lòa, anh đã đi đến trước mặt cô, đón lấy ánh mắt cô: “Muốn hỏi gì?”

hết chương 61.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu