“Phần thưởng?” Chu Hề chống tay vào lồng ngực đang ép xuống của anh, hất cằm: “Ai nói anh thắng?”
Ánh mắt Ninh Diên khẽ thay đổi, chợt bật cười: “Hề Hề, em định ăn gian à?”
“Em ăn gian?” Ngón tay Chu Hề từ ngực anh chuyển lên vai, chọc chọc: “Ai là người trước khi bắt đầu còn nhắc em phải có tinh thần thi đấu, không được phá rối lung tung?”
Bàn tay đang giữ cô của Ninh Diên hơi nới lỏng, đã đoán được cô sắp nói gì.
Quả nhiên, cô dùng ngón tay điểm lên vai anh, thong thả hỏi: “Lượt thứ bảy, em vào nhiều hơn 2 quả, anh hụt 3 quả; lượt thứ tám, em vào 3, anh hụt 4; lượt thứ chín, em vào 4, anh hụt 5. Sao nào? Số bóng anh đánh hụt còn tỷ lệ nghịch với số bóng em đánh vào à? Đồng đội tốt của em?”
Sau chín lượt, bọn họ vừa hay thắng 21 quả. Trong 21 quả này, 13 quả là nhờ năm lượt đầu Ninh Diên đánh quả nào vào quả nấy mà tích lũy được. Nhưng bắt đầu từ lượt thứ sáu, Chu Hề càng đánh càng tốt, còn Ninh Diên vốn thể hiện hoàn hảo ở những lượt trước lại liên tục mắc lỗi.
Điều đáng suy ngẫm là cô đánh vào càng nhiều thì anh lại hụt càng nhiều, thế nhưng sau khi cộng tổng số bóng vào lỗ ở mỗi lượt, bọn họ lại vừa khéo hơn các đội khác hai quả. Đánh đến lượt thứ chín, không nhiều không ít, vừa đúng thắng 21 quả, sớm hơn một lượt chắc chắn giành chiến thắng.
Có thể khống chế nhịp độ trận đấu chính xác đến mức này, sao anh có thể đánh hụt những quả mà ngay cả cô cũng đánh vào được?
Lúc thi đấu, Chu Hề chỉ chăm chú nghiên cứu kỹ thuật chơi golf nên không nghĩ nhiều. Nhưng khi về câu lạc bộ thay quần áo, một câu nói đùa của Trang Nhân Quang đã khiến cô chợt hiểu ra —
“Tiểu Chu càng đánh hay thì A Diên càng đánh dở. Hôm nay công lao này đều nhờ cả vào em dâu.”
Trang Nhân Quang là người tinh đời, hiển nhiên cũng nhìn ra Ninh Diên đang dỗ bạn gái, muốn nhường hết công lao thắng trận cho cô. Nhưng anh không nhìn ra một tầng ý khác: so với thắng trận, Ninh Diên càng muốn Chu Hề, một người mới học chơi golf, được chơi vui vẻ, tận hưởng niềm vui và cảm giác thành tựu lớn hơn.
Bị vạch trần, Ninh Diên không biện minh nữa. Anh buông tay cô ra, treo vòi sen về giá đỡ rồi tắt nước, nói: “Dù sao cũng thắng rồi.”
“Bóng thì thắng, nhưng anh vi phạm luật trước. Cho nên thành tích bị hủy, ngoài ra còn phải chịu phạt.”
“Còn phải phạt?”
“Thừa lời. Nếu là thi đấu chính thức, anh thế này gọi là đánh giả, sẽ bị cấm thi đấu, đuổi khỏi giải đấy.”
Ninh Diên không còn lời nào để nói, chỉ có thể trách mình bê đá đập chân mình. Anh xoa bóp lòng bàn tay cô, ngoan ngoãn nhận phạt: “Em muốn phạt anh thế nào?”
“Phạt gì à?” Chu Hề ngừng lại, làm bộ suy nghĩ. Một lát sau, cô nghiêm túc nói: “Vậy phạt anh Tết này về quê với em, nghe bà ngoại em càm ràm dài dòng.”
Ánh mắt Ninh Diên chợt ngưng lại. Anh nâng mặt cô lên, nhìn cô chăm chú một lúc lâu, sau đó khóe môi từng chút một cong lên: “Em cố ý.”
Đây đâu phải hình phạt, rõ ràng là phần thưởng anh hằng mơ ước.
Tối qua, lúc nhắc đến bà ngoại, cô thuận miệng nói: “Đợi bận xong đợt này, em dẫn anh về gặp bà.”
Anh đã ghi nhớ trong lòng, vốn định mượn “phần thưởng” lần này để chốt chuyện ấy, muốn hỏi cô Tết này có thể cùng nhau về gặp bà ngoại hay không?
Thông minh như cô, chắc chắn đã đoán được suy nghĩ của anh nên cố ý giành nói ra trước. Như vậy, chuyện anh muốn đi đã biến thành cô muốn dẫn anh về gặp người thân thiết nhất của mình.
Tấm lòng tinh tế lại chu đáo ấy khiến trong lòng Ninh Diên dâng lên một luồng ấm áp như thủy triều. Anh nhìn vào đôi mắt đen láy, tinh nghịch linh động của cô, ngón cái nhẹ nhàng v**t v* gương mặt cô. Bỗng nhiên, anh cúi đầu, khẽ hôn lên môi cô một cái: “Cảm ơn em.”
Chu Hề ngẩng đầu trong lòng bàn tay anh, đáp lại bằng một nụ hôn nhẹ lên môi anh: “Bà ngoại em lắm lời lắm đấy, anh chuẩn bị tinh thần nghe đến chai cả tai đi.”
“Không sao.” Ninh Diên đặt một tay sau gáy cô, làm nụ hôn này sâu thêm. Hai cánh môi khẽ chạm, quấn quýt, đuổi theo, m*t lấy nhau, dường như cả hơi thở và nhịp tim cũng có thêm một sự hòa quyện mới.
——
Không biết là do phòng tắm bật sưởi quá ấm, hay quá trình vừa rồi quá nồng nhiệt, Chu Hề sấy tóc xong, thay quần áo rồi mà sắc đỏ trên hai má vẫn chưa chịu tan. Cô nhìn gương mặt đỏ một cách không được tự nhiên lắm trong gương, do dự không biết có nên đánh một lớp kem nền hay không.
“Không cần, thế này trông sắc mặt rất đẹp.” Ninh Diên vòng tay ôm cô từ phía sau, cọ cọ vào gò má đỏ hồng của cô, trêu: “Hồng hồng mềm mềm thế này, càng giống em gái nhỏ.”
Chu Hề nhìn ra sau khi nhận phạt, tâm trạng người này đặc biệt tốt. Tắm xong còn quấn quýt với cô ở đây cả buổi mà vẫn không chịu ra ngoài.
Đấy, cọ tới cọ lui một hồi, anh lại xoay mặt cô sang rồi cúi xuống hôn. Hơi thở nóng rực phả lên má khiến sắc đỏ càng đậm hơn. Khó khăn lắm mới tách ra, hơi thở cô còn chưa ổn định, đã thấy ngón trỏ anh móc lấy cằm mình, lại một lần nữa cúi đầu xuống…
Chu Hề vội vùi đầu vào hõm vai anh, giọng hiếm khi mang theo chút nũng nịu trách móc: “Anh có cho người ta đi ăn cơm nữa không đấy?”
Ninh Diên bật cười: “Được, ăn cơm trước.”
Hai người cuối cùng cũng ra khỏi phòng tắm, sau đó Chu Hề chợt phát hiện ra một vấn đề — “Sao Tề Kỳ vẫn chưa tới?” TruyenLau
Cô ấy chỉ xuất phát muộn hơn họ hai tiếng, giờ đã hơn sáu giờ rồi, theo lý thì có bò như rùa cũng phải tới nơi.
Ninh Diên cũng nhận ra điểm này: “Gọi điện hỏi thử xem.”
Chu Hề “ừ” một tiếng, cầm điện thoại trên giường lên. Trên màn hình không có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn chưa đọc, cô cau mày, nhanh chóng bấm một dãy số.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, sorry…”
Tắt máy?
“Có thể hết pin rồi, chắc không có chuyện gì đâu.” Chẳng biết Ninh Diên đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào, vừa lấy điện thoại gọi cho Kiều Bách, vừa trấn an mà khẽ bóp cánh tay cô. TruyenLau
Kiều Bách bắt máy rất nhanh, giọng trêu chọc vọng ra từ ống nghe: “Sao thế? Không phải là không bò dậy nổi đấy chứ? Mấy anh em bọn tôi đoán được rồi…”
“Tề Kỳ có ở bên cậu không?” Ninh Diên cắt ngang lời trêu chọc của anh.
Kiều Bách khựng lại: “Tề Kỳ?”
Ninh Diên và Chu Hề nhìn nhau, trong lòng đã đoán được câu trả lời. Quả nhiên, câu tiếp theo của Kiều Bách là: “Tề Kỳ cũng tới à? Tới lúc nào? Đang ở đâu?”
Hỏi xong, anh lại nhận ra có gì đó không đúng: “Không phải, cô ấy không ở cùng Chu Hề à?” TruyenLau.com
Ninh Diên lại khẽ bóp cánh tay Chu Hề một cái, bình tĩnh trả lời câu hỏi của Kiều Bách: “Chiều nay cô ấy nói đã qua đây rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa tới, điện thoại cũng tắt máy.”
Lần này đến lượt Kiều Bách cuống lên: “Mấy giờ cô ấy nói sẽ qua?”
“Khoảng ba giờ.”
“Ba giờ!” Kiều Bách lập tức sốt ruột, “Giờ đã sáu giờ rồi, không thể nào vẫn chưa tới được. Cô ấy không liên lạc với Chu Hề à?”
Thấy Chu Hề lắc đầu, Ninh Diên đáp: “Không.”
Đầu bên kia, Kiều Bách đã cuống đến mức như kiến bò trên chảo nóng: “Có biết cô ấy đi xe gì không? Lần cuối liên lạc là mấy giờ…”
“Qua điện thoại nói không rõ được, cậu đợi trong phòng riêng, bọn tôi qua ngay.”
So với sự hoảng loạn của Kiều Bách, Chu Hề tỏ ra rất bình tĩnh. Cô thay giày, nhận áo khoác Ninh Diên đưa tới, tỉnh táo phân tích: “Nếu xảy ra tai nạn, cảnh sát giao thông và bệnh viện chắc chắn sẽ liên lạc với người nhà. Mẹ cậu ấy biết hôm nay bọn em ở cùng nhau, nếu có chuyện gì, người đầu tiên dì ấy liên lạc chắc chắn sẽ là em.”
Ninh Diên cúi đầu giúp cô thắt đai áo khoác, tiếp lời: “An ninh ở Nam Thành trước giờ vẫn rất tốt, hơn nữa lúc cô ấy tới còn là ban ngày ban mặt, tài xế cũng không dám làm bậy.”
“Ừ.” Chu Hề gật đầu, mạch suy nghĩ càng lúc càng rõ ràng. Tề Kỳ có thói quen gọi xe riêng, trước đây người liên hệ khẩn cấp là Kiều Bách, nếu đã thay đổi thì khả năng cao sẽ đổi thành cô. Nếu xe không đến nơi đúng thời gian quy định, hệ thống hẳn sẽ kích hoạt liên hệ khẩn cấp. Cả Kiều Bách lẫn cô đều không nhận được thông báo, chứng tỏ chiếc xe đã đến khu nghỉ dưỡng đúng giờ.
“Em bảo khách sạn kiểm tra camera.”
“Kiểm tra camera.”
Ninh Diên và cô đồng thanh nói.
Sau đó, anh lấy điện thoại ra, chuẩn bị nhờ Trang Nhân Quang thông báo cho nhân viên khách sạn. Thắng Đạt có cổ phần trong khu nghỉ dưỡng này, để Trang Nhân Quang ra mặt kiểm tra sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Nhưng anh vừa bấm được ba số, điện thoại của Kiều Bách đã gọi tới. Anh thở phào nhẹ nhõm nói: “Không cần tìm nữa, cô ấy không sao, tối nay cũng sẽ qua ăn cơm cùng.”
Kiều Bách ngừng một lát rồi bổ sung: “Tông Chính đưa cô ấy tới.”
Chu Hề nhìn Ninh Diên cất điện thoại đi: “Cậu ấy ở cùng Tông Chính?”
“Chắc là ý đó.”
May mà chỉ là một phen hú vía. Trái tim đang treo lơ lửng của Chu Hề lập tức thả xuống, nhưng ngay sau đó lại bị bao phủ bởi tầng tầng nghi vấn: Tề Kỳ đến khu nghỉ dưỡng không tìm cô mà lại đi tìm Tông Chính? Tông Chính đang chơi giữa chừng bỗng nói có việc cần xử lý, để anh rể Trần Mặc đánh thay, là đi đón Tề Kỳ sao? Nếu đúng vậy, Tề Kỳ đã ở cùng Tông Chính suốt cả buổi chiều… Quan hệ giữa cậu ấy và Tông Chính tốt đến vậy sao? Trước đây chưa từng nghe cậu ấy nhắc tới…
Dường như đoán được hàng loạt suy nghĩ trong lòng cô, Ninh Diên nắm tay cô, nói: “Cứ qua đó trước đi, đến rồi sẽ biết.”
————
Nơi ăn tối ở câu lạc bộ, hai người ngồi xe điện qua đó. Trên đường, Chu Hề chợt nghĩ đến một điểm khác: “Tông Chính có biết quan hệ giữa Kiều Bách và Tề Kỳ không?”
“Không rõ.” Ninh Diên thành thật đáp. Mấy người bọn họ tuy xưng huynh gọi đệ, quan hệ rất thân thiết, nhưng tình bạn giữa đàn ông và phụ nữ có phần khác nhau. Những chuyện riêng tư như tình cảm, nếu đối phương không nói thì mọi người cũng sẽ không hỏi quá nhiều.
“Nhưng trước đây Kiều Bách chưa từng dẫn cô ấy tham gia những buổi tụ tập của bọn anh.” Ninh Diên nghĩ một lát rồi bổ sung, “Vì bình thường chỉ có mấy người bọn anh tụ tập với nhau, mọi người đều chưa từng dẫn nửa kia tới.”
Nói vậy thì Chu Hề có một dự cảm rất mãnh liệt, khả năng rất lớn Tông Chính thật sự không biết quan hệ giữa Tề Kỳ và Kiều Bách. Nếu không… sao có thể dẫn Tề Kỳ tới ăn cùng được?
Vậy còn Tề Kỳ? Cậu ấy lại đang nghĩ gì?
Trong lúc suy nghĩ, họ đã tới cửa câu lạc bộ, được nhân viên phục vụ dẫn vào phòng riêng đã đặt trước.
Cửa vừa đẩy ra đã nghe giọng nói sang sảng của Trang Nhân Quang vọng từ bên trong: “Thằng nhóc thối này, đang đánh bóng giữa chừng lại chạy đi đón con gái, vứt lại lão già tôi với cái tên ốm yếu Trần Mặc, hại hai bọn tôi thua thảm.”
Xem ra Tề Kỳ và Tông Chính đã tới trước một bước.
Chu Hề được Ninh Diên nắm tay dẫn vào phòng, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Tề Kỳ ngồi bên cạnh Tông Chính, còn bên trái cô ấy có hai chỗ trống, chắc là để dành cho hai người họ.
“Người thắng lớn nhất hôm nay tới rồi.” Lão Chung cười ha hả nói.
Mọi người đều nhìn sang hai người, gọi họ vào ngồi. Chu Hề ngồi xuống sát bên Tề Kỳ, nghiêng đầu thấp giọng hỏi: “Điện thoại cậu đâu?”
“Rơi xuống hồ rồi.” Tề Kỳ nói.
Chu Hề nhướng mày: “Rơi xuống hồ?”
Lần này chưa đợi cô lên tiếng, Tông Chính đã cười, thay Tề Kỳ trả lời: “Cô ấy đứng bên hồ chụp thiên nga, ai ngờ trượt tay, điện thoại rơi xuống hồ.”
Cũng thật trùng hợp. Tề Kỳ đến cổng khu nghỉ dưỡng, vốn định gọi điện cho Chu Hề, bảo cô sắp xếp người ra đón mình, kết quả vừa đảo mắt sang bên cạnh đã nhìn thấy mấy con thiên nga đen xinh đẹp trong hồ.
Cô bị thu hút, bước tới định chụp vài tấm ảnh, ai ngờ… vừa chụp được hai tấm, tay trượt một cái, điện thoại “tõm” một tiếng rơi xuống hồ.
“Công ty có việc cần tôi tạm thời cấp quyền, tôi vốn định về phòng mở máy tính, kết quả giữa đường lại nhìn thấy Honoria đang ngồi xổm bên hồ vớt điện thoại.” Tông Chính cười nhìn Chu Hề, “Sau đó nói chuyện mới phát hiện hai người lại còn là bạn thân, nên tôi dẫn cô ấy thẳng qua đây ăn cơm luôn.”
Honoria chính là tên tiếng Anh của Tề Kỳ. Lúc này Chu Hề đã có thể hoàn toàn chắc chắn rằng Tông Chính không biết quan hệ giữa Tề Kỳ và Kiều Bách. Không chỉ anh không biết, e rằng Trang Nhân Quang và những người kia cũng chẳng hay biết gì.
Chu Hề liếc Kiều Bách đang im lặng không nói ở phía đối diện, thầm mắng một câu: đáng đời, tự làm tự chịu. Sau đó cô quay sang trách Tề Kỳ: “Thế sau đó cậu cũng không biết gọi cho tớ một cuộc à?”
“Chẳng phải tớ nghe nói cậu đang bận cược đánh golf, sợ làm ảnh hưởng đến việc cậu thắng tiền sao.” Tề Kỳ nói đầy lý lẽ.
Chu Hề liếc xéo cô một cái, tạm thời không nói gì thêm. Chuyện chiều nay quá kỳ lạ, tuyệt đối không đơn giản như Tề Kỳ nói, nhưng lúc này không đúng hoàn cảnh, có vài chuyện phải đợi về rồi mới có thể nói cho rõ.
Tề Kỳ là bạn thân của Chu Hề, lại quen biết Tông Chính, nên Trang Nhân Quang và những người khác đều nhiệt tình tiếp đãi cô. Thêm vào đó, tính cô hoạt bát, phóng khoáng, chẳng mấy chốc đã thân quen với mọi người.
Nhưng tối nay, Ninh Diên và Chu Hề mới là nhân vật chính không ai tranh nổi, đặc biệt là Ninh Diên. Lão Chung và Trần Mặc tìm đủ mọi lý do chuốc rượu anh, anh cũng rất sảng khoái, ai mời cũng không từ chối. Rượu qua ba tuần, bầu không khí càng lúc càng sôi nổi. Mấy người đàn ông bị hơi men hun đến lâng lâng như đã hẹn trước, lần lượt bắt đầu khui “chuyện” của Ninh Diên, từ chuyện anh mười năm thanh tâm quả dục, mỹ nhân trong lòng vẫn chẳng động lòng, cho đến tin đồn rầm rộ bên ngoài về xu hướng tính dục của anh…
“Đừng nói bên ngoài đồn, ngay cả bọn tôi cũng từng tưởng cậu ấy thích đàn ông.” Lão Chung đỏ bừng cả mặt, oang oang nói, “Có lần anh cả uống say, còn nghiêm túc dặn dò bọn tôi rằng nam hay nữ cũng như nhau, không được kỳ thị, chỉ cần cậu ấy thích thì bọn tôi đều chúc phúc.”
Chu Hề liếc Ninh Diên một cái, đùa: “Mấy anh đúng là có tình có nghĩa với anh ấy thật.”
Trần Mặc lại giơ tay lên, say khướt nói với Chu Hề: “Em dâu, em đừng nghe bọn họ dọa. A Diên một trăm phần trăm thích phụ nữ. Bạn gái trước đây của cậu ấy, bọn tôi đều biết, chính là cái người… ưm.”
Lão Chung bên cạnh nhét một chiếc bánh hình núi tuyết vào miệng anh, chặn cái tên đang chực bật ra khỏi miệng Trần Mặc.
Màn ngắt lời này vụng về quá mức. Chu Hề khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn Ninh Diên, vừa vặn đối diện với ánh mắt anh cũng đang nhìn sang.
Bốn mắt nhìn nhau, cô chậm rãi nở nụ cười, không biết là đang hỏi lão Chung hay hỏi Ninh Diên: “Sao thế? Bạn gái cũ này, tôi quen à?”
hết chương 58.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn