Ánh nắng buổi chiều xuyên qua song cửa sổ rọi xuống giường. Dưới ánh sáng trong trẻo, Chu Hề lặng lẽ nhìn đường nét gương mặt gọn gàng, ngũ quan rõ nét của Ninh Diên, chậm rãi nói: “Sẽ có Ninh Diên thứ hai, cũng sẽ có Chu Hề thứ hai, nhưng chưa chắc sẽ có chúng ta thứ hai.”
Ninh Diên nhìn cô chăm chú, trong mắt chất chứa sự dịu dàng và thâm tình khiến người ta đắm chìm.
Ngay sau đó, anh đưa tay đỡ lấy mặt cô, nghiêng người về phía trước, cúi đầu hôn lên môi cô.
Chu Hề nghĩ anh vẫn đang bệnh, chỉ vừa chạm môi một thoáng đã theo bản năng lùi lại. Nào ngờ bàn tay đang nâng mặt cô của Ninh Diên bỗng siết lại, môi lưỡi cũng trở nên tùy ý, vậy mà lại làm nụ hôn sâu thêm.
Anh quấn lấy cô hôn một hồi lâu, mãi đến khi điện thoại của cô đặt bên mép giường rung lên không ngừng, anh mới lưu luyến buông cô ra, cuối cùng còn cắn nhẹ lên môi dưới của cô một cái, nói: “Anh thích chúng ta.”
Người gọi tới là Tề Kỳ, báo cho cô biết bọn họ đã lên đường ra sân bay. Chu Hề theo lệ dặn dò mấy câu, bảo đi đường cẩn thận, chú ý an toàn.
Tề Kỳ liên tục đáp được, rồi hỏi cô: “WeChat tớ gửi cậu, cậu xem chưa?”
“WeChat gì?” Chu Hề hỏi.
“Đồ hay.” Tề Kỳ ra vẻ thần thần bí bí, “Giờ cậu thành người nổi tiếng trên mạng rồi.”
Chu Hề nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo, lười lải nhải với cô ấy, dứt khoát cúp điện thoại rồi chuyển sang WeChat.
Quả nhiên thấy Tề Kỳ gửi liền mấy tin nhắn, đứng đầu là một đường link chia sẻ từ một nền tảng video ngắn, tiêu đề là: Mr. Smith & Mrs. Smith phiên bản ngân hàng đầu tư.
Chu Hề nhấn mở, tiếng guitar hòa cùng nhịp trống vang lên, trên màn hình xuất hiện Ninh Diên trong bộ vest đen, tiếp đó là cô trong bộ váy dạ hội đen…
Video được cắt ghép từ những bức ảnh và tư liệu hình ảnh ghi lại cảnh họ tham dự các hoạt động khác nhau trước đây. Vì trước đó hai người chỉ có vài lần ít ỏi cùng xuất hiện trong một khung hình, nên toàn bộ tương tác giữa họ đều dựa vào việc cắt ghép cảnh quay. Nhưng ngoài dự liệu, vậy mà lại hài hòa đến lạ, đặc biệt khi kết hợp với âm nhạc đậm chất Mỹ Latinh trong phim và những dòng chữ đầy sức tưởng tượng, bầu không khí lập tức hiện ra.
Ninh Diên chỉ nghe thấy tiếng nhạc, lại thấy cô hơi cong môi cười, thích thú nhìn chằm chằm vào điện thoại, không khỏi tò mò: “Thứ gì thú vị vậy?”
Chu Hề cười, đưa điện thoại sang trước mắt anh, để anh cùng xem.
Khi ấy, anh vẫn chỉ mới có sự thưởng thức dành cho cô, đặc biệt là phán đoán của cô về cục diện đầu tư trong tương lai càng khiến anh tán thưởng không thôi. Nhưng khi cảnh ấy được cắt riêng ra, đặt vào cả đoạn video, ánh mắt anh nhìn cô lại mang thêm chút ý vị khác lạ.
Khán giả có cùng suy nghĩ với anh không chỉ có một người, bình luận chạy trên màn hình điên cuồng bay qua: “A a a a, nhìn ánh mắt Mr. Ninh kìa!!”
Cũng có không ít người tò mò: “Nam thần và nữ vương đã ở bên nhau từ sớm thế này rồi sao???”
Nhiều người hơn thì đang gửi đủ loại chữ cái và ký hiệu kỳ quặc, những dòng bình luận chữ huỳnh quang đủ màu sắc phủ kín cả màn hình, khiến người ta hoàn toàn không nhìn thấy video gốc nữa.
Chu Hề liếc nhìn những dòng bình luận nhảy kín màn hình, ngẩng đầu nhìn Ninh Diên: “Lúc đó anh nhìn em, đang nghĩ gì?”
“Anh đang nghĩ, sao lại có một người phụ nữ thông minh, giỏi giang và xinh đẹp đến thế.” Ninh Diên nửa đùa nửa thật.
Chu Hề liếc anh một cái, đưa tay tắt bình luận chạy trên màn hình rồi tiếp tục xem hết phần video còn lại.
Khi bản nhạc kết thúc, hình ảnh dừng lại ở những bức ảnh họ diễn thuyết tại Hội nghị thượng đỉnh Quỳnh Châu. Tuy không phải ảnh chụp chung, nhưng thần thái và động tác của hai người lại giống nhau đến lạ, đều cầm micro bằng tay trái, tay phải khẽ giơ lên, nụ cười tự tin mạnh mẽ, ánh mắt điềm tĩnh lý trí.
Chu Hề tắt video, theo yêu cầu của Ninh Diên chuyển tiếp video cho anh, đồng thời để ý thấy lượt xem của đoạn video này vậy mà đã hơn một triệu, tỷ lệ chia sẻ lại cũng cao đến kinh ngạc.
“Xem ra mức độ hoạt động của người dùng bên Thập Phương bây giờ rất cao.” Chu Hề nói.
Nền tảng phát đoạn video ngắn này chính là Thập Phương. Chu Hề nhớ nửa năm trước, khi Chương Mục Chi lần đầu chú ý đến công ty này, số người dùng của họ mới vừa vượt một triệu, vậy mà giờ đây đã phát triển thành một nền tảng mà chỉ một video cũng có thể đạt hơn một triệu lượt xem.
“Mục tiêu của Quý Úc Đồng là đưa công ty này lên sàn trong vòng năm năm.” Ninh Diên nói.
“Bảo cô ấy làm nhanh lên, cố gắng trong vòng ba năm.”
Như vậy, kế hoạch chuyên biệt về dân sinh do Hồng Thăng bảo lãnh phát hành sẽ có thể kiếm được một khoản lớn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ninh Diên nói: “Được, lát nữa cô ấy qua đây, em tự nói với cô ấy đi.”
Hai người vừa nói chuyện vừa mở phần mềm giao dịch.
Đúng như họ dự đoán, ngay khi phiên chiều mở cửa, Trường Sơn bắt đầu âm thầm bán cổ phiếu của ba doanh nghiệp liên kết, tranh thủ thu hồi vốn để chuẩn bị cho cuộc chiến thâu tóm với KR.
Nhưng chỉ mười lăm phút sau, ba mã cổ phiếu này đột nhiên xuất hiện một lượng lớn lệnh bán. Một số quỹ nắm tỷ trọng lớn ba mã này đều tham gia vào hàng ngũ điều chỉnh danh mục và bán sạch cổ phiếu, tiếp sau đó là hàng loạt phân tích bi quan từ các chuyên gia của những tổ chức lớn. Tất cả đều nhất trí cho rằng Trường Sơn không có đủ đạn dược để đối đầu với KR, Hồng Thăng và Vạn Hoành, buộc phải bán tháo ba mã cổ phiếu này.
Nhất thời, tâm lý hoảng loạn lan khắp thị trường, các tổ chức và nhà đầu tư nhỏ lẻ lao xuống xe như chạy thoát thân, khiến giá cổ phiếu lao dốc không phanh. Chưa đầy ba mươi lăm phút, cổ phiếu của cả ba công ty đều giảm sàn. Không chỉ vậy, sự hoảng loạn còn nhanh chóng lan rộng, đến cuối cùng, hễ doanh nghiệp nào có dù chỉ một chút liên quan đến ba công ty này hoặc Trường Sơn đều bị vạ lây, xanh thành cả một đồng cỏ.
Dở khóc dở cười nhất là có mấy doanh nghiệp chỉ vì trong tên có chữ “Trường” mà cũng bị đánh nhầm, giá cổ phiếu giảm đến mức bộ phận quan hệ công chúng của các công ty phải thi nhau lên tiếng như khóc như mếu: “Tên chúng tôi tuy có chữ Trường, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ quan hệ gì với Trường Sơn.”
Thậm chí còn có bộ phận quan hệ công chúng của một công ty chơi cả trò đồng âm đa nghĩa: “Anh em à, công ty chúng tôi là zhang, không phải g, giấy phép kinh doanh làm chứng.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tại trụ sở Trường Sơn ở Bắc Thành, Đằng Hướng Dương nhìn màn hình xanh ngắt, chiếc răng vốn đã đau vì nóng trong người lại càng đau hơn.
Ông ta đã sớm đoán được KR sẽ ngăn cản họ kiếm tiền trên thị trường thứ cấp, nhưng ông ta cứ tưởng hai bên ít nhất cũng phải giằng co trên thị trường một phen. Thế nhưng…
Nhìn qua diễn biến phiên chiều, có vẻ như KR ra tay thần tốc, nhanh như chớp đánh chặn Trường Sơn. Nhưng bất kể là những lệnh bán đột ngột xuất hiện kia, hay việc các tổ chức đang nắm giữ cổ phiếu đồng loạt bán sạch và điều chỉnh danh mục, tất cả đều chỉ có thể chứng minh một điều: từ trước khi phát động cuộc chiến thâu tóm, Ninh Diên đã nghĩ sẵn nước cờ này phải đi thế nào.
Ninh Diên đã tính kỹ, tính chuẩn từng bước Trường Sơn sẽ đi, hoặc nói chính xác hơn, chính tay anh đang sắp đặt Trường Sơn phải đi nước cờ nào.
Đầu tiên là cắt đứt nguồn vay mượn liên ngân hàng của Thiên Thánh, sau đó mượn tay cơ quan quản lý chặt đứt kênh huy động vốn từ Ngân hàng D, rồi nhân lúc họ thiếu trước hụt sau, phải giật gấu vá vai, trực tiếp phát động cuộc thâu tóm Trường Sơn.
Biết họ sẽ kích hoạt kế hoạch “thuốc độc”, nên liên thủ với Vạn Hoành và Hồng Thăng, đồng loạt tiến lên khiến kế hoạch “thuốc độc” không thể phát huy tác dụng; biết rõ sau khi kế hoạch “thuốc độc” thất bại, họ buộc phải thông qua các doanh nghiệp liên kết để huy động vốn, giữ vững thế cục của Trường Sơn, nên đã sớm mua vào cổ phiếu của ba doanh nghiệp này, chỉ chờ đến lúc họ muốn rút tiền thì bán tháo làm giá xuống, không những khiến họ huy động vốn thất bại mà còn khiến họ tổn thất một khoản lớn…
Đằng Hướng Dương lại nhìn màn hình xanh ngắt trước mặt, bỗng cảm thấy hoảng hốt và sợ hãi.
Giờ phút này, ông ta cảm thấy bản thân mình, thậm chí cả Trường Sơn, đều giống như một con mồi bị mắc kẹt trong bẫy, ra sức tìm đường chạy trốn, còn thợ săn thì đứng trên ngọn núi cách đó không xa, lạnh lùng nhìn họ đâm đầu khắp nơi trong bẫy, vùng vẫy như thú cùng đường.
Reng…
Chiếc điện thoại bàn trên bàn làm việc đột nhiên vang lên, khiến người ông ta cứng đờ vì giật mình. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ông ta đột ngột ngẩng đầu, căng thẳng nhìn chiếc điện thoại màu đen cũ kỹ kia, sau lưng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Nhưng ông ta không dám chần chừ quá lâu, nhanh chóng hít vào một hơi rồi nhấc máy, im lặng nghe hết lời từ đầu dây bên kia, sau đó cam chịu nhắm mắt lại — thân phận người đại diện của ông ta đã đi đến hồi kết.
“Chuyện của Trường Sơn, cậu không cần quản nữa.” Đầu dây bên kia dừng một chút rồi nói: “Trước trưa mai rời khỏi Bắc Thành, trước tiên sang Thái Lan lễ Phật đi.”
Đằng Hướng Dương không dám có chút ý kiến nào, lớn tiếng đáp vâng, rồi vội nói thêm: “Ông chủ, xin lỗi, là tôi làm việc không tốt…”
“Cũng không thể trách hết cậu.” Đầu dây bên kia ngắt lời ông ta, “Người được ông Trần để mắt tới, bản lĩnh đương nhiên không phải hạng lái xe như cậu có thể so được.”
Đằng Hướng Dương vâng dạ, sau một hồi bày tỏ lòng trung thành, nguyện dốc hết gan óc, lại nghẹn ngào nói lời từ biệt ông chủ trước.
Mãi đến khi đầu dây bên kia cúp máy, trong ống nghe vang lên tiếng tút tút, ông ta mới đột ngột ném cả ống nghe lẫn chiếc điện thoại xuống đất, đáy mắt lộ ra tia hung ác hiểm độc.
Tên họ Ninh muốn dồn ông ta vào chỗ chết, vậy thì trước khi chết, ông ta cũng phải kéo theo một kẻ chôn cùng.
Sau khi đập phá đồ đạc một trận dữ dội, Đằng Hướng Dương chộp lấy điện thoại trên bàn, gọi một số: “Phát những thứ đó ra cho tôi. Còn nữa, nói với Cường Tử, nếu hắn chịu đổi mấy năm tự do của mình lấy tiền chữa bệnh cho con trai và tiền học hành sau này, tôi sẽ lo hết…”
————
Buổi sáng Trường Sơn đỏ, buổi chiều dính chữ “Trường” là xanh.
Sân khấu cổ phiếu A hôm nay có thể nói đã trình diễn một vở kịch đặc sắc, đầy những màn lên xuống bất ngờ.
Buổi tối, đúng lúc mọi người vẫn còn sôi nổi bàn luận về vở kịch này, một cơ quan truyền thông tài chính uy tín độc quyền công bố một bài điều tra, nội dung cho rằng Ninh Diên bị tình nghi lợi dụng chức quyền để trục lợi cá nhân, có hành vi chuyển giao lợi ích với doanh nghiệp do KR đầu tư.
Doanh nghiệp này chính là Zchao.
Khác với lần trước chỉ đăng một bài dài trên các tài khoản truyền thông cá nhân, lần này Đằng Hướng Dương công khai “bằng chứng phạm tội” của Ninh Diên trên báo chí, phạm vi lan truyền cũng không còn chỉ giới hạn trong giới tài chính.
Trong bài điều tra dài hàng chục nghìn chữ này, ngoài những chứng cứ trước đó từng gửi cho Ngô Ứng, phóng viên còn bổ sung thêm việc thu thập chứng cứ. Trong đó có cả những cuộc phỏng vấn với một số nhân viên của Zchao——
“Toàn thể nhân viên công ty chúng tôi đều biết nhà đầu tư thiên thần của công ty là Ninh Diên. Ban đầu anh ấy không chỉ cấp vốn khởi nghiệp cho chúng tôi, mà còn đưa ra rất nhiều định hướng chuyển đổi cho công ty, giúp chúng tôi thuận lợi gọi được vốn.”
“Hiện giờ anh ấy không phải cổ đông của chúng tôi, nhưng Trác tổng đã nói, không có Ninh tổng thì không có Zchao ngày hôm nay, Zchao mãi mãi có phần của anh ấy.”
“Tôi có nghe nói hình như năm nào công ty cũng chia lợi nhuận cho anh ấy, mà còn khá nhiều nữa.”
Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, cơ quan truyền thông này dứt khoát tự làm luôn quan tòa, phán định Ninh Diên đã vi phạm nghiêm trọng chuẩn mực nghề nghiệp, lợi dụng việc công mưu lợi riêng, bỏ túi tư lợi, đồng thời kêu gọi cơ quan quản lý nhanh chóng điều tra xử lý.
Phản ứng của KR vô cùng nhanh chóng. Họ trực tiếp công bố với công chúng một báo cáo lưu hồ sơ đã gửi cho cơ quan quản lý từ một tuần trước. Báo cáo này là Báo cáo kiểm toán chuyên đề về giao dịch với bên liên quan giữa Ninh Diên và Zchao, được hội đồng quản trị và ủy ban rủi ro của KR nhất trí thông qua.
Xét từ nội dung lưu hồ sơ, KR đã tiến hành kiểm toán trước đối với sự việc mà truyền thông vừa phanh phui, kết quả cho thấy Ninh Diên không có hành vi vi phạm quy định. Nhưng để tăng độ tin cậy, KR đã đề nghị cơ quan quản lý chính phối hợp với đội ngũ kiểm toán bên ngoài tiến hành kiểm toán lại một lần nữa.
Mà ngay sau khi KR đưa ra báo cáo lưu hồ sơ này không lâu, cơ quan quản lý lại vô cùng phối hợp đưa ra phản hồi: “Sau khi nhận được đề nghị của KR, cơ quan chúng tôi đã mời một đơn vị kiểm toán độc lập bên thứ ba tiến hành kiểm toán điều tra sự việc này, hiện tại tạm thời chưa phát hiện hành vi vi phạm quy định hay kỷ luật.”
Hai phản hồi này đủ để chứng minh sự trong sạch của Ninh Diên.
Nào ngờ, một bằng chứng phạm tội khác lại đang âm thầm lan truyền…
hết chương 94.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn