Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Tác giả : Hạ Mạt Thu

Chương 52

Trong phòng họp của Thành Phong, nhất thời im phăng phắc, tựa như có những hạt bụi li ti vi diệu đang sinh sôi, lan tràn trong không khí.

Lão Đặng nhìn Chu Hề với vẻ không thể tin nổi, kinh ngạc không hiểu sao cô có thể hỏi Lâm Thanh như vậy? Chẳng phải rõ ràng là khiến giáo sư Lâm khó xử sao? Hơn nữa, một bên là nhà đầu tư mang tiền đến, một bên là chuyên gia mang kỹ thuật tới, nếu hai bên làm căng thì người khó xử chính là Thành Phong.

Ông khẽ nhíu mày, đang cân nhắc phải lên tiếng xoa dịu bầu không khí trước, nào ngờ Lâm Thanh đã trả lời.

“Những tình hình mọi người vừa nói, trước đây chưa từng có ai phản ánh với tôi. Trước khi nắm rõ sự thật, về việc giữa Đại học D và Thành Phong có tồn tại tình trạng mà Chu tổng vừa nói hay không, tôi không thể đưa ra đánh giá.”

Khi Lâm Thanh nói hai chữ “Chu tổng”, Tề Kỳ không khỏi nhìn Chu Hề một cái, phát hiện dường như cô chẳng hề để tâm, trên môi vẫn mang nụ cười, chăm chú nghe Lâm Thanh nói tiếp.

“Nhưng nếu những số liệu mọi người vừa nhắc tới là thật, vậy thì…” Lâm Thanh quay đầu, ánh mắt dừng trên mặt lão Đặng, “có thể suy ra rằng trong ba năm qua, bất kể là Thành Phong hay Đại học D, đều tồn tại vấn đề rất lớn trong việc nghiên cứu phát triển dự án.”

Không hổ là nhà khoa học, câu trả lời vô cùng chặt chẽ.

Chuyện Chu Hề nói “treo đầu dê bán thịt chó” có thật sự tồn tại hay không vẫn cần điều tra xác minh. Nhưng với tư cách là một người đã mấy chục năm miệt mài ở tuyến đầu nghiên cứu khoa học, những vấn đề phản ánh qua lời Diệp Du Nhiên, Lâm Thanh vừa nghe đã hiểu.

Nghiên cứu khoa học là công việc lâu dài, tuyệt đại đa số các dự án đều không thể cho ra thành quả trong thời gian ngắn. Lấy chất bán dẫn làm ví dụ, rất nhiều chuyên gia, học giả dành cả đời chỉ để nghiên cứu cùng một đề tài. Thế nhưng Thành Phong và Đại học D chỉ trong vỏn vẹn ba năm đã khởi động rồi dừng tới mười hai dự án, trung bình mỗi quý một dự án. Với tốc độ như vậy, đừng nói đến ứng dụng vào sản xuất, ngay cả cho ra một thành quả nghiên cứu có ý nghĩa về mặt học thuật cũng rất khó.

Đồng thời, những ai từng làm nghiên cứu khoa học đều biết, giai đoạn khó khăn nhất, tốn kém nhất của mỗi đề tài thường là giai đoạn đầu khi mới khởi động. Thế nhưng mười hai dự án của Thành Phong và Đại học D lại không có lấy một dự án nào duy trì được nửa năm, tất cả đều bị dừng vào đúng lúc tốn kém nhất, gây lãng phí rất lớn về nhân lực và vật lực.

Tuy nhiên, có một điểm khiến Lâm Thanh không hiểu: “Người phụ trách dự án củng cố nền tảng của Đại học D là Viện trưởng Hoàng bên Khoa Công nghệ Thông tin. Tôi và ông ấy đã làm việc cùng nhau nhiều năm ở viện nghiên cứu. Theo hiểu biết của tôi về ông ấy, ông ấy tuyệt đối không thể để các anh khởi động rồi dừng mười hai dự án trong vòng ba năm.”

“Không liên quan đến Viện trưởng Hoàng.” Một người sáng lập khác ngồi sát bên lão Đặng vội vàng giải thích: “Viện trưởng Hoàng chỉ là người phụ trách trên danh nghĩa, không có thực quyền.”

“Vậy ai có thực quyền?” Tề Kỳ lập tức hỏi.

Người kia cẩn thận nhìn lão Đặng một cái, thấy ông không có ý ngăn cản mới nói ra một cái tên: “Vương Tiêu.”

“Phó hiệu trưởng Vương?” Tề Kỳ kinh ngạc, “Ông ấy chẳng phải làm về kinh tế học sao? Sao lại quản chuyện này?”

“Là do lãnh đạo cấp cao của trường quyết định.” Chuyện đã đến nước này, lão Đặng quyết định nói rõ đầu đuôi, “Khi chúng tôi vừa ký thỏa thuận hợp tác giữa nhà trường, doanh nghiệp và nghiên cứu với trường, quả thực là do Viện trưởng Hoàng toàn quyền phụ trách…”

Lâm Thanh đoán không sai. Với tư cách là người phụ trách, lão Hoàng vẫn giữ tác phong nghiêm túc, chặt chẽ suốt bao năm qua. Đối với mỗi đề tài được trình lên, ông đều tổ chức nhân sự hai bên tiến hành luận chứng nhiều lần, chỉ khi đạt đủ điều kiện mới phê duyệt cho lập đề tài.

“Tiêu chuẩn Viện trưởng Hoàng đặt ra tương đối cao, rất nhiều đề tài trình lên đều bị bác bỏ.” Lão Đặng nói.

Mắt thấy hơn nửa năm đã trôi qua, đề tài của các trường đại học khác mọc lên như nấm sau mưa, còn Đại học D mới chỉ triển khai được một dự án, lãnh đạo bắt đầu sốt ruột, thúc giục Viện trưởng Hoàng từ bỏ cái gọi là tiêu chuẩn của ông, đồng thời trong vòng một năm phải đưa ra ít nhất ba dự án, tránh để Đại học D lại mất mặt khi báo cáo. Đáng tiếc, Viện trưởng Hoàng kiên quyết không chịu nhượng bộ.

“Lúc đó, phía nhà trường sốt ruột, chúng tôi cũng sốt ruột.” Trên mặt lão Đặng thoáng hiện vẻ hổ thẹn, ông nói: “Bởi vì theo thỏa thuận hợp tác, chỉ khi dự án được triển khai, Thành Phong mới có thể sử dụng khoản kinh phí được cấp, được hưởng trợ cấp và hoàn thuế.”

“Tiêu chuẩn của Viện trưởng Hoàng là đề tài nghiên cứu bắt buộc phải có khả năng ứng dụng vào sản xuất, đúng không?” Diệp Du Nhiên xen vào hỏi.

Lão Đặng nuốt khan, khẽ ừ một tiếng.

Viện trưởng Hoàng không phải cố chấp, khăng khăng làm theo ý mình, mà đã nhiều lần nhấn mạnh: “Số kinh phí nhà nước cấp xuống này không phải để chúng ta làm đề tài của riêng mình, đi đăng luận văn, mà là để chúng ta thực hiện những nghiên cứu có thể thúc đẩy sự phát triển của ngành bán dẫn và IC, sau đó đưa những thành quả nghiên cứu ấy vào ứng dụng trong sản xuất.”

“Vậy tại sao không triển khai đề tài của Thành Phong?” Diệp Du Nhiên không hiểu.

Thành Phong có thể được chọn làm doanh nghiệp hợp tác giữa nhà trường, doanh nghiệp và nghiên cứu, chứng tỏ họ có năng lực nghiên cứu phát triển tương đối mạnh, hơn nữa đáng lẽ các đề tài của họ đều có thể đáp ứng tiêu chuẩn của Viện trưởng Hoàng, tức là có thể ứng dụng vào sản xuất, theo lý mà nói sẽ không bị bác.

Lão Đặng ho một tiếng, uyển chuyển nói: “Đề tài của chúng tôi không có nhiều lợi thế trong việc công bố luận văn.”

Đương nhiên Thành Phong mong muốn công nghệ của mình có thể được ứng dụng vào sản xuất, làm ra sản phẩm để kiếm tiền; nhưng còn những giảng viên trong các nhóm dự án đang ôm tính toán riêng thì sao? Dùng khoản kinh phí khó khăn lắm mới giành được để giúp doanh nghiệp phá vỡ thế độc quyền công nghệ của Âu, Mỹ, Nhật, giúp nâng cao trình độ sản xuất của doanh nghiệp, vừa tốn thời gian vừa tốn công sức mà đến một bài luận văn cũng chẳng đăng được, vậy họ làm để được gì? Website TruyenLau.com

Vì vậy, mặc dù có Viện trưởng Hoàng hết sức ủng hộ, nhưng dự án của Thành Phong vẫn không thể vượt qua khâu luận chứng.

Mắt thấy hai bên giằng co mãi không xong, mọi công việc đều đình trệ, lãnh đạo nhà trường cảm thấy áp lực vô cùng lớn, cuối cùng sau khi bàn bạc đã quyết định rút Viện trưởng Hoàng, người “làm lỡ việc”, xuống, giao cho Phó hiệu trưởng Vương Tiêu chủ trì công việc.

Vương Tiêu làm về kinh tế, nào hiểu gì về bán dẫn và IC, nhưng ông ta khéo léo trong đối nhân xử thế, rất hiểu đạo lý bo bo giữ mình. Vừa tiếp quản, ông ta liền tổ chức lại tổ thẩm định dự án, Viện trưởng Hoàng, lão Đặng và những người khác đều là thành viên trong tổ, đồng thời quy định dự án của cả hai bên đều phải do tổ xét duyệt, cuối cùng thiểu số phục tùng đa số.

Do Viện trưởng Hoàng không còn quyền quyết định, chẳng bao lâu sau, dưới quyết định tập thể, những đề tài trước đó bị bác lần lượt được triển khai.

“Thật ra sang năm thứ hai, chúng tôi đã phát hiện ra vấn đề.” Lão Đặng thở dài một hơi, “Tâm trí mọi người đều đặt vào việc đăng luận văn và làm báo cáo, rất nhiều đề tài chỉ khoác một cái tên, thực chất nội dung chẳng liên quan gì đến bán dẫn.”

Ý định ban đầu của nhà nước là tốt đẹp, muốn các giảng viên bước ra khỏi tháp ngà, tận dụng thế mạnh chuyên môn để giúp doanh nghiệp chuyển đổi, nâng cấp, thúc đẩy sự phát triển của ngành nghề và lĩnh vực; đáng tiếc, trong đầu một số giảng viên chỉ toàn tính toán làm sao để đăng luận văn, làm sao tạo cho đề tài và phòng thí nghiệm của mình một cái tên thật kêu, làm sao mới giành được nhiều kinh phí nghiên cứu hơn, làm sao mới được xét chức danh để hưởng phụ cấp…

Còn về phía Thành Phong, lão Đặng thẳng thắn thừa nhận: “Mặc dù đã đi chệch khỏi mục đích ban đầu, nhưng nhờ hợp tác, chúng tôi cũng có tiền để thực hiện một số nghiên cứu. Quan trọng nhất là có thể được hưởng rất nhiều chính sách ưu đãi.”

“Khá tốt, đôi bên đều có được thứ mình cần.” Chu Hề thản nhiên nói. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Chúng tôi biết làm như vậy là có lỗi với nhà nước, nhưng công ty thật sự không có tiền. Hai năm nay nếu không nhờ các dự án hợp tác chống đỡ, nhận được không ít trợ cấp, Thành Phong đã phá sản từ lâu rồi.” Lão Đặng buồn bã nói.

“Lão Đặng, không ai trách ông cả.” Tề Kỳ lên tiếng an ủi.

Là nhà đầu tư chính trong hai vòng gọi vốn trước của Thành Phong, Tề Kỳ hiểu rõ hơn ai hết Thành Phong thiếu tiền đến mức nào. Trước sau gọi vốn hai vòng, tổng cộng hơn bảy mươi triệu tệ. Số tiền gọi vốn này nếu đặt ở những ngành khác thì đủ để một doanh nghiệp ung dung thoải mái được một thời gian dài, nhưng ở Thành Phong, thậm chí còn không đủ để họ vận hành hai dự án trọng điểm kia.

Vấn đề thực tế tàn khốc này khiến phòng họp một lần nữa rơi vào im lặng.

Chu Hề đảo mắt nhìn một vòng những lãnh đạo cấp cao của Thành Phong đã không còn ai lên tiếng, cuối cùng ánh mắt dừng trên gương mặt nặng nề của Lâm Thanh: “Giáo sư Lâm, những chuyện Đặng tổng vừa nói, chắc cũng chưa từng có ai… phản ánh với bà nhỉ?”

Giọng cô nhẹ bẫng, đuôi mắt khẽ nhướng lên, bất cứ ai cũng có thể nhận ra đôi chút ý khiêu khích.

Một tia nắng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ, rọi xuống mặt bàn họp màu gỗ óc chó, tạo thành một vệt sáng dài hẹp.

Trong ánh sáng mờ nhạt, Lâm Thanh nhìn vào đôi mắt có vài phần giống mình, sắc bén và đầy tính công kích, dường như vẫn giống như trong ký ức, nhưng lại dường như không giống. TruyenLau.com

Chu Hề thản nhiên nhìn thẳng vào bà, nhưng khác với sự va chạm ánh mắt tóe lửa, ánh mắt của hai người giống hai dòng nước ngầm ẩn dưới mặt biển phẳng lặng hơn, cuộn lấy, giằng kéo lẫn nhau.

Thời gian dường như bị kéo dài vô tận, Chu Hề chợt nhận ra, có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi hiểu chuyện đến nay, cô nhìn Lâm Thanh lâu đến vậy.

Một vài hình ảnh đã sớm bị cô lãng quên lần lượt lướt qua trong đầu như đèn kéo quân——

Trong buổi biểu diễn báo cáo mừng Quốc tế Thiếu nhi 1/6 của toàn thành phố, cô đại diện cho các đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong toàn thành phố lên phát biểu. Đứng trên sân khấu, cô mỉm cười nhìn bà ngoại đang ra sức vẫy tay, vỗ tay, cùng chỗ ngồi bên cạnh bà vẫn luôn để trống.

Trong phòng bệnh của bệnh viện, bà ngoại vừa khóc vừa chất vấn: “Mẹ đã nói với con rồi, con bé mười ba tuổi rồi, việc gì cũng biết làm, không cần con chăm sóc, mẹ cũng không cần con phải bận tâm. Hai bà cháu mẹ sẽ tự chăm sóc tốt cho nhau, sẽ không làm lỡ việc con đi làm nhà khoa học, nhưng tại sao con vẫn nhất quyết phải đưa nó sang Singapore?”

……

Chu Hề khẽ động ngón tay, thoát khỏi dòng hồi ức, khóe môi cong lên một nụ cười tự giễu, quyết định kết thúc màn nhìn nhau vô nghĩa này. Cô hơi dời ánh mắt, cất giọng thản nhiên: “Giáo sư Lâm cũng không cần quá tự trách. Dự án này liên quan đến nhiều trường như vậy, trước sau đã triển khai biết bao nhiêu dự án, bà đâu thể nào xem xét, giám sát từng cái một.”

Lời này không sai, nhưng lão Đặng cảm thấy lúc này nghe lại giống như đang châm chọc Lâm Thanh bưng tai bịt mắt, lơ là quản lý, dễ dàng bị những trường đại học kia qua mặt.

Tề Kỳ cũng có suy nghĩ giống ông. Cô khẽ mím môi, đưa tay xuống dưới bàn, kéo nhẹ vạt áo Chu Hề một cái.

Nào ngờ Chu Hề lại như không hề cảm nhận được, tiếp tục nói: “Đương nhiên, vừa rồi Giáo sư Lâm cũng đã nói, trước khi nắm rõ sự thật thì sẽ không đưa ra đánh giá. Dù sao cũng không thể chỉ dựa vào lời nói từ một phía của Đặng tổng, đúng không?”

Lần này, ngay cả Diệp Du Nhiên cũng quay đầu nhìn Chu Hề.

Bên ngoài trời có nắng, trong phòng họp lại bật cả hệ thống sưởi, vậy mà lão Đặng vẫn cảm thấy hai cánh tay lạnh toát.

Ông xoa xoa tay, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa Chu Hề và Lâm Thanh, bất giác l**m môi, nhất thời không biết nên xử lý tình huống này thế nào.

“Tiểu Hề.”

“Chu tổng.”

Tiếng gọi có phần sốt ruột của Tề Kỳ và giọng nói bình tĩnh của Lâm Thanh đồng thời vang lên.

Tề Kỳ khựng lại, nhìn sang Lâm Thanh, phát hiện trên mặt bà không hề có chút tức giận hay khó chịu nào.

Lâm Thanh nhìn Chu Hề, chậm rãi nói: “Người làm nghiên cứu khoa học, ngoài việc tôn trọng sự thật, còn không sợ mắc sai lầm. Những vấn đề được nhắc đến hôm nay, sau khi về tôi sẽ đích thân kiểm tra. Nếu là sự thật, tôi sẽ chịu trách nhiệm tương ứng.”

Chu Hề khẽ cười: “Tôi tin Giáo sư Lâm nhất định sẽ công tư phân minh.”

Lâm Thanh cũng khẽ cười: “Tôi cũng tin Chu tổng đưa những chuyện này ra, không chỉ đơn thuần là muốn phản ánh với tôi những sơ hở và vấn đề tồn tại trong công tác quản lý dự án củng cố nền tảng.”

Là người phụ trách chung của dự án củng cố nền tảng, sau khi nghe những chuyện này, Lâm Thanh chắc chắn sẽ tiến hành điều tra và chấn chỉnh. Nhưng Hồng Thăng và Chu Hề vạch tấm màn che đậy này ra, lẽ nào chỉ đơn thuần là muốn giúp giới học thuật quét sạch những căn bệnh tồn đọng lâu năm?

“Đương nhiên là không.” Chu Hề thừa nhận rất thẳng thắn, “Chuyện của Z_F chưa đến lượt chúng tôi quản, Hồng Thăng chỉ muốn làm ăn.”

Lão Đặng và đội ngũ sáng lập, những người đã bị vạch trần đến mức chẳng còn gì để che đậy, chán nản nhìn Chu Hề. Suốt một buổi sáng, từ khoản thua lỗ tài chính được nhắc đến ngay khi vừa ngồi xuống, cho tới bây giờ, khi những ưu thế hợp tác giữa nhà trường, doanh nghiệp và nghiên cứu mà Thành Phong vẫn nói đâu ra đấy trực tiếp biến thành một “vụ bê bối”, xem ra Hồng Thăng đã không còn định đầu tư cho họ nữa.

Nào ngờ Chu Hề lại nói: “Sau khi trao đổi cả buổi sáng, tôi vẫn tràn đầy niềm tin vào tương lai của Thành Phong.”

Lão Đặng sợ mình hiểu sai ý, dò hỏi: “Chu tổng, ý cô là…”

Chu Hề không vòng vo, dứt khoát đưa ra kết luận: “Hồng Thăng sẵn sàng trở thành nhà đầu tư chính trong vòng gọi vốn tiếp theo của Thành Phong, bước đầu dự kiến đầu tư cho các ông một trăm triệu tệ.”

Thành viên trong đội ngũ ngồi sát bên lão Đặng phấn khích túm lấy cánh tay ông: “Lão Đặng, ông nghe thấy chưa? Chu tổng nói sẽ đầu tư cho chúng ta một trăm triệu tệ.”

Đương nhiên lão Đặng đã nghe thấy, nhưng dù sao ông cũng là người đứng đầu, không lập tức bị số tiền từ trên trời rơi xuống làm cho choáng váng, mà cố giữ bình tĩnh hỏi: “Chu tổng, điều kiện bên cô là gì?”

Chu Hề chỉ ra đủ loại vấn đề lớn nhỏ của Thành Phong, không thể chỉ đơn thuần là muốn phủ đầu họ.

Được ông nhắc một câu, những người còn lại cũng bình tĩnh lại, đồng loạt nhìn về phía Chu Hề.

“Hai điều.” Chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng lại mang sức nặng không cho phép nghi ngờ.

“Mời cô nói.” Lão Đặng và đội ngũ sáng lập không hẹn mà cùng thẳng lưng, trên mặt lộ vẻ căng thẳng và đề phòng.

Chu Hề hơi nghiêng người về phía trước, đặt cánh tay lên bàn, hai mắt nhìn thẳng vào lão Đặng, giọng nói rõ ràng, mạnh mẽ: “Thứ nhất, chấm dứt hợp tác giữa nhà trường, doanh nghiệp và nghiên cứu với Đại học D…”

hết chương 52.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu