Cứ thế trò chuyện, chẳng mấy chốc đã sắp đến giờ cơm tối.
Chu Hề muốn cứu đôi tai đã bị tra tấn của mình, bèn dỗ bà ngoại đi làm món thịt viên kho tàu sở trường cho cô: “Không chỉ cháu thèm đâu, Ninh Diên cũng rất muốn nếm thử tay nghề của bà, bà mau đi làm đi.”
Bà ngoại được cô tâng bốc một hồi đến vui như mở cờ trong bụng, vỗ vai Ninh Diên nói: “Tiểu Ninh, cháu cứ ngồi đây xem tivi, ăn chút hoa quả đi, bà ngoại vào làm cho cháu mấy món sở trường.”
Chu Hề thấy bà mang một đống rau củ vào bếp, chẳng bao lâu sau, bên trong đã loáng thoáng vọng ra tiếng nước rửa rau và tiếng băm thịt.
Phòng khách yên tĩnh hơn hẳn. Chu Hề tiện tay vốc một nắm hạt thông, vừa bóc vừa tán gẫu với Ninh Diên: “Sao anh biết nói tiếng Dương Thành?”
“Nếu anh nói là vì em nên mới học, có sến quá không?” Ninh Diên hỏi.
“Hơi hơi.”
Ninh Diên giãn mày, mỉm cười, thành thật nói: “Hồi chúng ta mới ở bên nhau, có lần anh nghe em nói tiếng Dương Thành, thấy rất thú vị, sau đó anh tìm bình đàm Dương Thành để nghe. Nghe mãi rồi cũng hiểu được.”
Khi ấy chỉ là nhất thời nổi hứng, nào ngờ có một ngày lại thật sự có dịp dùng đến.
Chu Hề vứt vỏ hạt thông vào thùng rác, đưa tay định lấy thêm một nắm, nhưng Ninh Diên đã đưa một đĩa nhỏ hạt được bóc sạch sẽ đến trước mặt cô: “Để anh bóc cho, không lát nữa móng tay em lại gãy.”
Chu Hề chẳng khách sáo nhận lấy đĩa hạt đã được bóc sạch, nhặt hai hạt trong đó, như có qua có lại mà đút vào miệng anh, rồi hỏi: “Mẹ anh biết anh đến nhà em à?”
Vừa rồi lúc Ninh Diên bị tra hỏi, tuy Chu Hề chẳng chen vào được mấy câu, nhưng những thông tin cần nghe thì cô không bỏ sót một điều nào. Khi bà ngoại vòng vo dò hỏi xem bố mẹ Ninh Diên có biết anh đến Dương Thành ăn Tết hay không, cô nghe anh nói: “Biết ạ, bố mẹ cháu còn bảo cháu gửi lời hỏi thăm bà.”
“Hôm qua anh đã nói với họ rồi.” Ninh Diên nói: “Họ biết anh đến Dương Thành, cũng biết sau đó em sẽ đến Du Châu.”
Sáng hôm qua, nhân lúc Chu Hề còn đang ngủ, Ninh Diên gọi điện về nhà, nói với mẹ: “Mẹ, đêm Giao thừa con không về.”
“Không về à?” Giọng mẹ anh rõ ràng có chút thất vọng, nhưng dường như bà cũng đã quen với việc anh bận rộn, không biết là đang an ủi anh hay tự an ủi mình: “Không sao, con có việc thì cứ lo việc của con đi. Dù sao ở nhà cũng chẳng có chuyện gì, mẹ với bố con đều khỏe. Chỉ có con thôi, ăn Tết một mình cũng phải ăn uống cho tử tế, đừng ăn qua loa cho xong, biết chưa?”
“Không phải một mình.” Ninh Diên đeo tai nghe Bluetooth, đi đến huyền quan, nhặt quần áo vương vãi dưới đất, trong đầu hiện lên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ đã cùng anh náo loạn ở đây tối qua.
Khóe môi anh cong lên, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt: “Con sẽ cùng Chu Hề về Dương Thành ăn Tết trước, sau đó bọn con sẽ cùng về Du Châu.”
Mẹ Ninh theo thói quen “ừ” một tiếng, ngay sau đó chợt lóe lên một ý, kích động hỏi: “Chu Hề? Chu Hề là ai? Bạn gái con à?”
“Vâng.”
“Thật sự là bạn gái à?” Mẹ Ninh phấn khởi vô cùng, liên tiếp hỏi một tràng: “Sao tự nhiên con lại có bạn gái rồi? Chuyện từ bao giờ thế? Chẳng nghe con nói gì cả, cô ấy làm nghề gì? Bao nhiêu tuổi…”
Nhưng chưa đợi Ninh Diên trả lời, bà đã tự nói tiếp: “Không sao, không sao, những chuyện này đều không quan trọng, chỉ cần con thích, những thứ khác đều không quan trọng.”
“Con rất yêu cô ấy.” Ninh Diên nói với mẹ: “Hơn nữa, có thể gặp được cô ấy, con cảm thấy mình rất may mắn.”
Mẹ Ninh hoàn toàn không ngờ đứa con trai vốn luôn kín đáo của mình lại có thể thẳng thắn bày tỏ tình yêu dành cho Chu Hề đến vậy, lòng bà không khỏi chấn động, vừa vui mừng vừa xúc động, nghẹn ngào nói: “Vậy là tốt, vậy là tốt rồi. Thế hai đứa định bao giờ về?”
“Mùng Hai hoặc mùng Ba ạ.”
“Được, vậy mẹ phải mau chóng chuẩn bị mới được.”
Rào một tiếng, Ninh Diên đổ một vốc hạt thông mới bóc vào đĩa của Chu Hề, rút một tờ khăn ướt lau tay rồi nói: “Anh định chiều mùng Ba đi. Nếu em muốn ở với bà ngoại thêm hai ngày thì chiều mùng Bốn đi cũng được.”
“Không cần, chiều mùng Hai đi luôn đi.” Chu Hề vừa ăn hạt thông vừa nói: “Đến sớm thì cũng có thể về Bắc Thành sớm.”
Sau kỳ nghỉ Tết, chuyện quỹ An Sinh sẽ được đưa vào chương trình nghị sự. Ngoài Đằng Hướng Dương ra, e rằng những con sói khác ngửi thấy mùi thịt cũng sẽ bắt đầu rục rịch.
“Được, vậy anh bảo Ngô Ứng đặt vé.” Ninh Diên nói.
“Ăn Tết mà anh còn bắt người ta tăng ca, có trả lương gấp ba không đấy?”
“Đâu chỉ có tiền tăng ca.” Hiếm khi Ninh Diên lại tỏ ra có chút hứng thú với chuyện hóng hớt: “Anh còn cho cậu ấy một cơ hội lấy việc công làm việc tư.”
“Làm việc tư gì?”
“Ăn Tết cùng người mình thích.”
Chu Hề phản ứng rất nhanh: “Quý Úc Đồng?”
Ninh Diên cười: “Xem ra đúng là chỉ có người trong cuộc mới u mê.”
“Chưa chắc.” Chu Hề nhớ đến lần trước đi Dung Thành, ở phòng chờ VIP sân bay, Ngô Ứng vội vã chạy ra ngoài mua về cho Quý Úc Đồng cả một túi quần áo. Ai mà biết cậu ấy thật sự không nhận ra hay chỉ giả vờ không nhận ra? TruyenLau
——
Chuyện hóng hớt chỉ dừng ở đó. Hai người tán gẫu thêm một lúc, bên kia bà ngoại và dì Lý cũng trổ hết tài nghệ, làm ra một bàn đầy ắp món ngon.
Chu Hề đứng bên bàn ăn, đảo mắt nhìn những món ăn thịnh soạn quá mức, trêu: “Hai người định ăn cơm tất niên sớm đấy à?”
Bà ngoại lườm cô một cái, gọi Ninh Diên ngồi xuống: “Không biết cháu sẽ đến nên trong nhà chẳng chuẩn bị gì, cháu cứ ăn tạm chút đi. Ăn cơm xong, bà bảo dì Lý ra siêu thị thực phẩm tươi sống mua thêm ít đồ ăn.”
“Đừng mua nữa, làm nhiều quá cũng chỉ để thừa, hơn nữa mùng Hai cháu với Ninh Diên đã đi rồi.”
Đến lúc hai người họ đi rồi, bà ngoại và dì Lý lại tiếc không nỡ đổ đi, thế là phải ăn đồ thừa suốt cả tuần.
“Đi sớm vậy sao?” Bà ngoại kinh ngạc.
Chu Hề chưa trả lời, dì Lý đã tiếp lời: “Hai đứa nó còn phải về Du Châu nữa mà.”
Bà ngoại gật gù bảo phải, nhưng vẻ thất vọng trên mặt vẫn khó giấu, suy cho cùng bà vẫn không nỡ để hai người đi.
Chu Hề không nói thêm, chuyển sang một chủ đề khác trò chuyện với bà. Website TruyenLau.com
Ăn cơm xong, bà ngoại lại kéo Ninh Diên nói chuyện hồi lâu, mãi đến khi buồn ngủ không chịu nổi mới lưu luyến để dì Lý đưa vào phòng nghỉ.
Chu Hề và Ninh Diên cũng trở về phòng ngủ.
Căn nhà này là nhà tái định cư bà ngoại mới được nhận mấy năm trước. Chu Hề chưa từng ở đây lâu, nhưng trong phòng vẫn còn những đồ vật cũ bà ngoại chuyển từ nhà cũ sang.
Ninh Diên vừa bước vào phòng đã nhìn thấy một hàng khung ảnh bày trên tủ sách đối diện cửa, bên trong đều là những bức ảnh cũ của Chu Hề hồi nhỏ.
Anh lập tức hứng thú, bước hai ba bước đến trước tủ, nhìn những đường nét vừa xa lạ lại vừa quen thuộc trong ảnh, khóe môi dần cong lên thành ý cười.
“Anh cười gì thế?” Chẳng biết Chu Hề đã đến sau lưng anh từ lúc nào, cô huých khuỷu tay vào anh một cái.
“Hồi nhỏ em quả nhiên rất đáng yêu.” Ninh Diên đáp một đằng hỏi một nẻo.
Chu Hề liếc xéo anh, ánh mắt lướt qua những bức ảnh đã hơi ố vàng. Đáng yêu chỗ nào chứ? Cô bé trong ảnh đến một nụ cười cũng không có, khuôn mặt lạnh tanh, ánh mắt cố chấp, cô độc và ngạo nghễ.
Chu Hề từ nhỏ đã xinh xắn, nhưng không thích cười, càng ghét chụp ảnh, vì vậy trong số ít những bức ảnh được lưu lại, cô đều mang dáng vẻ lạnh lùng, ngầu ngầu.
Cũng chẳng biết mắt người này có vấn đề ở đâu mà lại thấy cô như vậy đáng yêu? TruyenLau
Như đoán được suy nghĩ của cô, Ninh Diên nói: “Bởi vì ảnh của em đều biết nói.”
“Hửm?” Chu Hề không hiểu.
Ninh Diên chỉ vào một bức ảnh trong số đó: “Lúc ấy em rất ghét người đang chụp ảnh cho em ở đối diện, đúng không?”
Chu Hề nhìn theo ngón tay anh. Đó là một bức ảnh chụp riêng, trong ảnh cô mặc áo sơ mi trắng, váy đỏ, giày da đen, tóc buộc đuôi ngựa cao, chiếc khăn quàng đỏ trước ngực đặc biệt rực rỡ.
Cô hơi hồi tưởng một lát rồi nhớ ra lai lịch của bức ảnh này. Đó là khi cô vừa vào lớp Một, được chọn tham gia lễ kỷ niệm Quốc tế Thiếu nhi 1/6 của toàn thành phố, cùng chín bạn nhỏ khác đại diện cho đội viên thiếu niên tiền phong toàn thành phố dâng hoa cho các cựu Hồng quân cách mạng. Nhưng để bảo đảm cái gọi là hiệu quả ghi hình, hôm ấy trời còn chưa sáng, ban tổ chức đã kéo cả các em nhỏ lẫn những người lính già đến tập dượt, hết lần này đến lần khác, tới tới lui lui giày vò họ.
Chu Hề khi ấy còn nhỏ nhưng không tán đồng cách làm này, vì thế trong lúc tập dượt, cô chưa từng một lần nở “nụ cười như hoa”. Nhưng khi buổi lễ chính thức diễn ra, nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của người lính già đang nhận hoa, nhìn những tấm huân chương quân công đeo trước ngực ông, Chu Hề đã tự đáy lòng nở một nụ cười rạng rỡ.
Cảnh này bị đạo diễn nhìn thấy, vì thế sau khi hoạt động kết thúc, ông ta nhất quyết đòi quay bổ sung một cảnh đặc tả nụ cười của cô. Nào ngờ, mặc cho người lớn vừa dọa dẫm vừa dụ dỗ thế nào, Chu Hề cũng không chịu phối hợp. Còn bức ảnh này là do vị đạo diễn bị cô chọc tức sai nhiếp ảnh gia chụp lại, rửa ra rồi mang về trường để mách tội cô.
Vì chuyện đó, Chu Hề bị hiệu trưởng phạt chép mười lần nội quy học sinh, còn bắt cô mang bức ảnh này về để tự kiểm điểm cho tử tế.
“Mười lần nội quy đó, Tề Kỳ chép hai lần, em chép ba lần, năm lần còn lại đều là bà ngoại chép.” Đầu ngón tay Chu Hề lướt qua đôi mày ánh mắt đầy kiêu ngạo của cô bé trong ảnh, cô khẽ cười: “Bây giờ nghĩ lại, hình như đúng là có hơi đáng yêu thật.”
Thấy giàu sang quyền quý mà chẳng buồn để tâm, gặp chuyện bất công bất bình thì dám đối mặt, lòng can đảm của trẻ con thuần túy như vậy, sao có thể không đáng yêu?
“Lúc chụp bức này em đang tức giận.” Lần này Ninh Diên cầm lên một bức ảnh chụp chung. Trong ảnh ngoài Chu Hề còn có Tề Kỳ và hai cậu con trai, tất cả đều mặc đồng phục của trường Trung học số 1 Dương Thành.
Chu Hề nhìn bốn thiếu niên trong ảnh với vẻ mặt mỗi người một khác, cười nói: “Đúng là đang tức giận. Người này…”
Cô dùng ngón tay chọc vào một cậu con trai cao gầy trong ảnh, nói: “Người Tề Kỳ thầm thích, bọn em đều học cùng trại huấn luyện tiếng Anh. Cậu ấy muốn chụp ảnh chung với cậu ta nên kéo bọn em vào làm bình phong.”
“Thế cậu con trai này có phải thích em không?” Ninh Diên chỉ vào cậu con trai đứng cạnh Chu Hề, đang lén liếc nhìn cô mà hỏi.
“Không biết, dù sao cũng chưa từng tỏ tình với em.”
Ninh Diên đặt bức ảnh về chỗ cũ, hờ hững hỏi: “Hồi đi học, có phải có rất nhiều con trai thích em không?”
“Chắc là không nhiều, họ thấy em quá lợi hại.”
Thành tích của Chu Hề rất tốt, cô lại không thích nói chuyện cho lắm, ngoài Tề Kỳ ra thì chẳng có người bạn nào khác. Bạn học đều âm thầm nhận xét cô quá lạnh lùng, chẳng mấy ai muốn qua lại với cô. Ngược lại, Tề Kỳ hoạt bát cởi mở, có thể hòa mình với bất kỳ ai lại được mọi người yêu thích hơn.
“Thế em có từng thích cậu con trai nào không?” Ninh Diên thuận miệng hỏi.
Xét đến tình sử đơn giản của cô và thái độ của cô đối với Bách Viễn Sơn, Ninh Diên vốn tưởng câu trả lời chắc chắn sẽ là không. Nào ngờ Chu Hề nghiêm túc suy nghĩ một lúc, vậy mà lại nói: “Cũng có một người.”
Ninh Diên khẽ nhướng mày, xoay người nhìn cô: “Ồ? Là ai?”
“Không nhớ tên nữa, chỉ biết anh ấy lớn hơn em năm tuổi. Hồi em học cấp hai, anh ấy học lớp mười hai, là học viên lớp nâng cao trong trại huấn luyện tiếng Anh của bọn em, hình như họ… Lâm.”
“Lâm?”
“Chắc vậy.” Chu Hề nhớ lại: “Anh ấy khá đẹp trai, chủ yếu là giọng nói rất hay, nhất là lúc nói tiếng Anh, đặc biệt cuốn hút.”
Ninh Diên hứng thú nhìn cô: “Vì giọng hay nên em thích anh ấy?”
“Cũng không hẳn. Thành tích của anh ấy cũng rất tốt, là học sinh thi Olympic Vật lý, năm lớp mười một đã được tuyển thẳng vào Đại học P…” Chu Hề chậm rãi nhớ lại một vài chi tiết: “Hồi đó anh ấy là trưởng nhóm hướng dẫn phát âm của nhóm bọn em, phụ trách sửa phát âm cho bọn em. Anh ấy thích mặc sơ mi trắng, ngón tay đặc biệt đẹp, môi và cằm cũng đẹp. Mỗi lần anh ấy sửa phát âm cho bọn em, em cứ nhìn anh ấy là lại cảm thấy tim đập nhanh, muốn…”
Nói đến đây, hiếm khi Chu Hề lại cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Muốn gì?” Ninh Diên nhìn vào mắt cô: “Muốn hôn người ta à?”
Chu Hề lườm anh một cái, dứt khoát thừa nhận: “Từng nghĩ rồi.”
“Đã hôn chưa?” Ninh Diên hỏi.
“Đương nhiên là chưa.” Chu Hề bực mình nói: “Lúc đó em mới mười ba tuổi, cho dù em dám thì anh ấy cũng chẳng dám đâu.”
“Thế anh ấy có biết em thích anh ấy không?”
Chu Hề lắc đầu: “Ngoài lúc huấn luyện và lên lớp, em chưa từng nói chuyện riêng với anh ấy.”
Ninh Diên như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu: “Hóa ra là yêu thầm…”
Thật ra cũng chẳng tính là yêu thầm, chỉ là chút rung động của một thiếu nữ mới biết yêu dành cho một chàng trai lớn hơn vừa đẹp trai, thông minh lại tài giỏi mà thôi.
Nhưng mà… Chu Hề chăm chú nhìn Ninh Diên, cười như không cười: “Sao em nghe lời này cứ thấy chua chua thế nhỉ?”
Ninh Diên đón lấy ánh mắt dò xét của cô, hỏi ngược lại: “Có sao?”
“Có chứ.” Chu Hề vòng hai tay qua cổ anh, ghé đến dưới cổ anh ngửi ngửi: “Chua chết đi được.”
Không đợi Ninh Diên phản bác, cô lại ghé tới, m*t nhẹ môi anh một cái rồi nói: “Nhưng mà, em thích.”
Ngay giây sau, trước mắt cô bỗng phủ xuống một bóng đen, che khuất ánh sáng từ ngọn đèn trên trần.
Ninh Diên một tay siết lấy eo cô, một tay đỡ sau gáy cô, khiến nụ hôn càng thêm sâu.
Nụ hôn ấy kéo dài từ phòng ngủ đến tận phòng tắm. Dưới ánh đèn gương vàng ấm, Chu Hề nắm lấy vạt áo thun mặc trong của anh, hơi thở bất ổn: “Anh mặc sơ mi rất đẹp, nhưng không mặc còn đẹp hơn…”
“Còn nữa.” Cô cúi đầu, hôn lên yết hầu anh không nặng không nhẹ: “Đường quai hàm của anh đẹp, nhưng chỗ này còn đẹp hơn…”
“Tay anh không chỉ đẹp mà còn rất biết cách, rất thoải mái.” Cô nắm lấy những ngón tay với khớp xương rõ ràng của anh, chậm rãi đưa đến bên môi, hé đôi môi đỏ, nhẹ nhàng cắn lấy.
Tòa xếp hình được chồng lên từng tầng từng tầng ầm ầm sụp đổ…
——
Hôm sau chính là đêm Giao thừa.
Tối hôm trước hai người náo loạn trong phòng tắm quá dữ, lúc Chu Hề tỉnh dậy đã gần mười giờ, cô nhìn thấy Ninh Diên đang ngồi trên bệ cửa sổ đọc sách.
“Bà ngoại em với dì Lý lại ra ngoài rồi à?”
Ninh Diên gật đầu, khép sách lại, đi đến bên giường nói: “Hai người nói đi mua ít hải sản.”
Chu Hề lộ vẻ mặt “biết ngay là không ngăn được mà”.
Ninh Diên quỳ một chân xuống mép giường, cúi đầu hôn lên trán cô một cái, hỏi: “Muốn dậy chưa? Dì Lý có nấu cháo, hay em dậy ăn một chút trước nhé? Hoặc anh đi hâm cho em một cốc sữa?”
“Em muốn ăn trứng chưng sữa, anh biết làm không?” Chu Hề đột nhiên hỏi.
“Biết.”
“Vậy anh làm cho em đi, đừng cho nhiều đường quá.”
“Được, em đi rửa mặt đánh răng đi, anh đi làm.” Ninh Diên lại hôn cô một cái.
Món trứng chưng sữa không hề phức tạp, điều duy nhất cần chú ý là phải cẩn thận để sữa không trào ra khi đun. Sau khi đổ trứng đã đánh vào sữa nóng, Ninh Diên vặn lửa nhỏ, chậm rãi chờ trứng đông lại.
Hai phút sau, anh tắt bếp và máy hút mùi, đổ sữa trứng vào bát rồi bưng lên bàn ăn, chuẩn bị vào phòng gọi Chu Hề ra ăn.
Khi đi ngang qua cửa chính, anh lại nghe thấy tiếng khóa mật mã được mở. Ninh Diên tưởng bà ngoại và dì Lý mua một đống đồ trở về, bèn đứng lại định giúp hai người một tay. Thế nhưng khi cánh cửa được mở ra từ bên ngoài, đập vào mắt anh lại là gương mặt của một người phụ nữ xa lạ.
Chỉ một cái liếc mắt, Ninh Diên đã nhận ra bà là ai — Lâm Thanh, mẹ của Chu Hề.
hết chương 80.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn